Trúc Mã Bị Người Khác Công Lược

Chương 13



Tống Thi vui vẻ nói gì đó với Yến Chính Dương, sau đó giới thiệu người phụ nữ bên cạnh cho cậu ta. Người phụ nữ đó chắc là mẹ của Tống Thi, ăn mặc cực kỳ thanh lịch thời thượng, bảo dưỡng rất trẻ trung, nhìn qua là biết kiểu phụ nữ sống trong nhung lụa.

Yến Chính Dương vô cùng lễ phép chào hỏi đối phương.

Tôi tự giễu cười một tiếng, đang định thu hồi tầm mắt thì Tống Thi đột nhiên nhìn về phía tôi. Ánh mắt đắc ý rõ rệt, mang theo vài phần khiêu khích, cứ thế ngang nhiên nhìn thẳng qua đây.

Đúng chuẩn tư thế của một kẻ chiến thắng.

Dù biết cô ta không đơn giản, nhưng tôi cũng không ngờ cô ta lại ngạo mạn đến thế. Có lẽ cô ta biết tình cảm tôi dành cho Yến Chính Dương.

Cũng giống như tôi biết ngay từ cái nhìn đầu tiên cô ta đã nhắm trúng Yến Chính Dương, và đang tìm mọi cách để cướp cậu ta khỏi tay tôi.

Đối với cuộc đ.á.n.h chiếm này, cô ta rõ ràng là đang nắm chắc phần thắng.

Tùy thôi, đàn ông đầy ra đấy, thiếu ai mà chẳng sống được.

Yến Chính Dương thì bà đây hết hứng thú rồi, cô thích thì cho cô đấy.

Nhưng cái thái độ hống hách này thì tôi tuyệt đối không thể nhịn được.

Thế là tôi vô cảm giơ ngón tay giữa về phía đối phương.

Sắc mặt Tống Thi lập tức biến đổi.

*

Tôi quyết định ăn chút gì đó rồi đi.

Cầm đĩa đi một vòng, chẳng mấy chốc đồ ăn đã đầy ắp. Vừa tìm chỗ ngồi xuống định đ.á.n.h chén thì nghe thấy hai bà thím bên cạnh đang thì thầm to nhỏ.

A: "Nghe nói bị chính thất bắt quả tang tại trận, còn bị đá cho mấy cái đấy."

B: "Chậc chậc, đáng đời, ai bảo đi làm tiểu tam làm gì."

A: "Chẳng thế mà danh tiếng ở địa phương thối hoắc ra mới phải chuyển đến chỗ chúng ta đấy chứ."

B: "Thế thì bà phải trông chừng lão Vương nhà bà cho kỹ vào, kẻo lại dính bẫy của hạng đàn bà hư hỏng đó."

A: "Tôi thấy con gái bà ta cũng chẳng phải hạng đoàng hoàng gì, mẹ nào con nấy thôi."

B: "Thế thì làm sao bây giờ, Chính Dương là một chàng trai tốt mà..."

A: "Chuyện này người ngoài sao mà nói được."

Tôi muộn màng nhận ra, chẳng lẽ họ đang nói về mẹ của Tống Thi? Không đời nào. Lại còn có chuyện cẩu huyết thế này sao? Hay là tam sao thất bản?

Nhìn người phụ nữ thanh lịch hào phóng đằng xa kia, thật khó để liên tưởng bà ta với nữ chính trong câu chuyện vừa rồi. Thôi bỏ đi, cũng chẳng liên quan gì đến mình. Vả lại, cũng chẳng biết là thật hay giả. Tôi lắc đầu, không để tâm nữa.

*

Tôi lại yên lặng ở nhà thêm một tuần.

Lần này, mẹ tôi thực sự tin là tôi đã từ bỏ Yến Chính Dương, bà có vẻ rất vui.

"Con gái ngoan, cuối cùng con cũng thông suốt rồi. Bao nhiêu năm kiên trì chạy theo Yến Chính Dương, mẹ cũng thấy không đáng thay con."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi nhìn mẹ, cố ý nói: "Chẳng phải mẹ cũng rất thích cậu ta sao?"

"Thích đến mấy thì nó cũng là con nhà người ta. Nhìn con làm theo đuôi bên cạnh nó suốt mấy năm qua, mẹ đã chẳng còn thích nó như trước nữa rồi."

Tôi hơi xúc động, thở dài một tiếng: "Xin lỗi mẹ nhé, lãng phí bao nhiêu bánh mì mẹ nướng rồi. Con với Yến Chính Dương không có duyên phận, nhưng mẹ yên tâm, con nhất định sẽ tìm một chàng rể tốt hơn cả Yến Chính Dương về cho mẹ."

Mẹ vỗ vai tôi, ánh mắt vô cùng kiên định: "Mẹ tin con."

*

Vũ Nhạc đến nhà tôi chơi. Cậu ấy vừa chia tay với anh chàng bên viện mỹ thuật, tâm trạng hơi tệ.

"Chẳng phải mấy hôm trước hai người còn đi xem phim với nhau sao, chia tay nhanh thế?" Tôi thực sự cảm thán.

Tốc độ yêu đương của đại tiểu thư Vũ Nhạc đúng là sánh ngang với tên lửa thăng thiên.

Cứ đà này, người yêu cũ của cậu ấy có thể lập được một đội bóng rổ rồi.

"Cậu có tưởng tượng được không, lúc bọn mình đang ăn ở nhà hàng, anh ta dám liếc nhìn cô gái bàn bên một cái. Cậu nói xem, loại bạn trai này còn cần thiết phải yêu tiếp không?"

Tôi...

"Chỉ vì anh ta nhìn cô gái bàn bên một cái mà cậu chia tay luôn á?"

"Chứ sao nữa."

Tôi lắc đầu: "Cậu cũng chỉ cậy mình xinh đẹp thôi, chứ thử xấu xí một tí xem, làm mình làm mẩy thế này ai mà chịu nổi."

"Không sao, cũ không đi thì mới không đến, người tiếp theo sẽ tốt hơn. Đừng nói về mình nữa, cậu với Yến Chính Dương thế nào rồi?"

Chủ đề này thà đừng nhắc đến còn hơn.

"Chẳng thế nào cả."

"Hai người cãi nhau à?"

"Đại loại vậy."

"Cậu ta có người phụ nữ khác rồi?"

Tôi đỡ trán.

Yến Chính Dương cũng chẳng là gì của tôi, cho dù cậu ta có người khác thì cũng đến lượt tôi nói gì đâu.

Đang không biết giải thích chuyện này với Vũ Nhạc thế nào thì giọng mẹ vang lên dưới lầu, chắc là bảo tôi xuống bưng hoa quả.

Chẳng mấy chốc, tôi bưng đĩa hoa quả đã rửa sạch quay lại lầu trên.

"Anh chàng tài xế là ai thế?" Vũ Lạc hỏi tôi.

Tôi nhất thời không hiểu: "Cái gì cơ?"

"Vừa nãy trong WeChat của cậu có người tên "Anh chàng tài xế" gửi tin nhắn đấy."