"Ơ, chị dâu đến nhanh thế."
"Mau mau mau, nhường chỗ đi, chị dâu biết chơi mạt chược không?"
"Không biết cũng không sao, dù sao Lục Chiêu Nam cũng có tiền để thua mà."
...
Trán tôi đổ mồ hôi hột.
Vẻ mặt Vũ Lạc ngày càng nghi ngờ, ánh mắt nhìn tôi cũng ngày càng sâu xa.
Tôi cảm thấy mình càng lúc càng không thể giải thích rõ ràng được nữa.
Bỗng nhiên điện thoại reo, tôi liếc nhìn số máy, rồi ngẩng đầu lên, đối phương nháy mắt với tôi.
Tôi ái ngại cười với mọi người:
"Xin lỗi, tôi nghe điện thoại một chút."
Nói xong, tôi như chạy trốn ra ngoài cửa.
Vũ Lạc kéo tôi ra hành lang, hỏi một cách khó tin:
"Cậu không phải đang hẹn hò với Lục Chiêu Nam đấy chứ?"
Tôi vội vàng phủ nhận: "Không có, bọn tớ chỉ là quen biết thôi."
"Thế anh ta đang theo đuổi cậu?"
Chuyện này... Hình như cũng không phải.
Vũ Lạc một tay chống cằm, im lặng quan sát tôi một lượt: "Chẳng trách Yến Chính Dương đi xem phim với người phụ nữ khác mà cậu chẳng thèm tức giận, hóa ra là đã quen biết Lục Chiêu Nam. Vi Vi nhỏ bé ơi, vận may của cậu không phải dạng vừa đâu."
"Đã bảo tớ với Lục Chiêu Nam không phải như cậu nghĩ..."
Không đợi tôi nói xong, Vũ Lạc đã dùng hai tay giữ c.h.ặ.t vai tôi, sắc mặt vô cùng trịnh trọng:
"Đồng chí Tống Tri Vi, cơ hội để cậu bước lên đỉnh cao cuộc đời sắp đến rồi đấy."
"Cậu có biết ông nội của Lục Chiêu Nam giàu đến mức nào không? Đó là người thường xuyên góp mặt trên bảng xếp hạng tỷ phú Forbes đấy. Chỉ cần cậu dám nghĩ dám làm, vinh hoa phú quý cả đời này coi như không phải lo nữa."
Tôi thành công bị những lời của cậu ấy tẩy não.
"Nghĩ thế nào, làm thế nào?"
"Ví dụ như m.a.n.g t.h.a.i chắt đích tôn của nhà họ Lục chẳng hạn."
Câu nói ấy giống như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai tôi, khiến tôi đờ người ra hồi lâu không kịp phản ứng.
Tôi thật sự bái phục trí tưởng tượng của Vũ Nhạc.
"Cậu đùa hay nói thật đấy?"
"Dĩ nhiên là thật rồi, yên tâm đi, tớ đã nghĩ xong cả tên cho hai đứa nhỏ nhà cậu luôn rồi. Chưa bàn chuyện khác, chức mẹ đỡ đầu này tớ chắc chắn phải nhận."
Tôi hoàn toàn cạn lời.
Phía sau dường như có tiếng bước chân truyền đến.
"Hai người không vào phòng, đứng ngoài này làm gì?"
Vừa quay người lại, tôi đã bắt gặp gương mặt đẹp trai đến mức phạm quy của Lục Chiêu Nam.
Tim tôi suýt chút nữa thì nhảy vọt lên tận cổ họng.
Choáng thật.
Vừa rồi anh ấy không nghe thấy gì chứ?
Khóe môi Lục Chiêu Nam khẽ nhếch lên: "Làm gì mà có vẻ mặt đó?"
"À, không có gì, tôi vừa mới tán gẫu với Vũ Nhạc thôi." Tôi cố tỏ ra bình tĩnh nói.
*
Quay trở lại phòng.
Sự nhiệt tình của đám anh em kia vẫn không hề giảm bớt.
"Chị dâu, nghe điện thoại xong rồi, có muốn chơi mạt chược không?"
"Nếu không biết thì để anh Nam dạy chị."
Lục Chiêu Nam nhìn tôi, khẽ cười một tiếng: "Muốn thử không?"
Tôi nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.
Một người đã tháp tùng dì Yến đ.á.n.h mạt chược suốt ba năm như tôi, lúc này rốt cuộc nên đóng vai một đóa "tiểu bạch hoa" không biết gì, hay là xắn tay áo lên xông vào diệt sạch bọn họ không chừa một mảnh giáp đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dù sao thì kỹ năng chơi bài của tôi cũng rất khá, hơn nữa vận may lúc nào cũng cực tốt, gần như chưa bao giờ thua. Mỗi lần đ.á.n.h mạt chược với người khác, tôi đều thắng đến mức đầy bồn đầy bát.
Suy nghĩ một lát, tôi quyết định thể hiện khiêm tốn một chút.
"Nhưng mà tôi không biết chơi lắm."
"Không sao, tôi đứng sau lưng em."
Giọng điệu của Lục Chiêu Nam rõ ràng là đang cổ vũ cho tôi.
Được thôi, vậy thì chơi với bọn họ một chút vậy.
*
Một tiếng sau.
Bên cạnh tôi đã chất đầy chip.
Chàng trai đầu đinh ngồi cửa dưới cẩn thận đ.á.n.h ra một con Cửu Đồng.
Tôi mỉm cười áy náy với đối phương: "Găng."
Cậu ta run rẩy một cái.
"Chị... chị dâu, chị thật sự là không biết chơi lắm sao?"
Tôi chân thành gật đầu.
"Nhưng mà, chị đã thắng nhiều lắm rồi đấy."
Chu Tư Tề ngồi bên cạnh cũng đặt nghi vấn: "Chị dâu, không phải chị đang giả heo ăn thịt hổ đấy chứ?"
Giữa người với người sao lại không có chút tin tưởng tối thiểu nào thế này?
Tôi nhún vai: "Chắc là hôm nay may mắn thôi."
"Lục Chiêu Nam, cứ đà này thì mấy anh em tôi đến tiền xăng cũng thua sạch cho vợ anh mất."
Người đàn ông đối diện trêu chọc.
Cái gì, vợ cơ?
Tôi theo bản năng nhìn sang Lục Chiêu Nam bên cạnh.
Đúng lúc va phải ánh mắt đen láy sáng rực của anh, cùng với gương mặt điển trai góc cạnh rõ ràng kia.
Trái tim nhỏ bé bỗng đập thình thịch không rõ lý do.
Hỏng rồi, anh ấy có nghĩ tôi là một kẻ nghiện c.ờ b.ạ.c không nhỉ?
Lục Chiêu Nam nhìn tôi, trong mắt cũng thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.
Nghe thấy lời trêu chọc của đối phương, anh thong dong cười nhạt:
"Hết tiền xăng thì đi bộ về, tránh cho cậu ở đây lắm mồm lắm miệng."
Mọi người lại được một tràng cười đùa.
Tôi cảm thấy mặt mình hơi nóng lên.
Trong lòng nảy sinh một cảm giác khác lạ.
Đối mặt với sự trêu chọc của mọi người dành cho tôi và Lục Chiêu Nam, tại sao tôi lại chẳng thấy giận chút nào nhỉ?
Tôi không kìm được lại nhìn sang Lục Chiêu Nam.
Khóe môi anh ẩn hiện ý cười, dùng giọng nói chỉ có hai người chúng tôi nghe thấy nói với tôi:
"Nói thật, tôi cũng hơi nghi ngờ có phải em được Thần Bài nhập thân rồi không đấy."
Đối phương quả nhiên đã nảy sinh nghi ngờ với tôi.
Cứ thế này thì hình tượng sẽ không giữ nổi mất.
Tôi dứt khoát thu tay: "Hay là anh vào đ.á.n.h đi, khó khăn lắm mới thắng được nhiều thế này, mắc công lát nữa lại thua hết."
"Không sao, thua thì tôi lo, vả lại tôi thấy em thắng cũng dễ dàng lắm mà."
Cái này...
Cậu chàng đầu đinh ngồi dưới yếu ớt lên tiếng: "Anh Nam, chị dâu muốn nghỉ thì anh cứ để chị ấy nghỉ đi, cứ thế này nữa là tôi thua đến cái quần cũng không còn đâu."
Mọi người không nhịn được cười.
Lục Chiêu Nam cũng bật cười theo.
Một nam sinh vỗ vai chàng trai đầu đinh: "Tôi nói này, cậu có thể có tiền đồ một chút được không, có bấy nhiêu tiền đâu, lúc thắng sao không thấy cậu nói nhiều thế."
Chàng trai đầu đinh đành ngậm ngùi im lặng trong ấm ức.