Bên ngoài màn đêm đã đậm đặc.
Ngồi lên xe.
Tôi hỏi Lục Chiêu Nam: "Chúng ta đi đâu mua quần áo?"
Anh suy nghĩ một chút rồi nhìn tôi.
"Bình thường em hay mua ở đâu?"
Tôi nghĩ ngợi rồi đáp:
"Quần áo của em hầu hết đều mua trên mạng."
Nghe vậy, anh mỉm cười.
"Được rồi, xem ra tôi chỉ có thể đưa em đến nơi duy nhất mà tôi biết có bán đồ nữ thôi."
*
Chúng tôi đến nơi duy nhất mà Lục Chiêu Nam biết có bán đồ nữ.
Nhìn những cô nhân viên xinh đẹp bên trong với lớp trang điểm tinh xảo, vóc dáng cao ráo, mặc đồng phục...
Lại nhìn cửa hàng trang trí xa hoa này...
Cùng với logo thương hiệu xa xỉ nổi bật trên cửa hiệu.
Tôi hơi khớp, không ngờ mình cũng có ngày bước chân vào đây.
"Cái đó, Lục Chiêu Nam, anh từng đưa ai đến đây mua đồ à?"
"Mẹ tôi."
Anh trả lời rất ngắn gọn súc tích.
Tôi...
Vào trong cửa hàng.
Một cô nhân viên đon đả chào đón, nụ cười rạng rỡ.
"Chào buổi tối, anh Lục, anh đến lấy quần áo cho bà chủ tịch ạ?"
Lục Chiêu Nam lắc đầu.
"Không phải, giúp tôi chọn cho cô gái này hai bộ đồ phù hợp để thử một chút."
Cô nhân viên lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng nhanh ch.óng lấy lại vẻ bình thường.
"Vâng, mời anh chị một lát."
Tôi chẳng biết nói gì hơn.
Tôi với mẹ của Lục Chiêu Nam dù sao cũng cách nhau đến hai mươi tuổi, ở đây chắc chắn tìm được đồ hợp với tôi sao?
Tôi cẩn thận lật xem mác quần áo, suýt chút nữa thì không đếm hết được hàng chữ số.
Quá khoa trương rồi.
Lát nữa về nhà, mẹ tôi không chừng lại tưởng tôi được ông đại gia nào b.a.o n.u.ô.i mất.
Tôi rất nghi ngờ với vóc dáng gầy gò và khí chất bình thường của mình liệu có "cân" nổi quần áo ở đây không.
Cô nhân viên cầm quần áo đi tới, vô cùng thân thiện nói:
"Thưa cô, phòng thử đồ ở bên này, mời đi theo tôi."
Chẳng còn cách nào khác, tôi đành phải đi theo đối phương.
Thử đồ xong bước ra, nhìn mình trong gương, tôi thấy cứ kỳ kỳ sao đó.
"Anh Lục, xem ra bạn gái anh rất hợp với những chiếc váy tông màu hồng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô nhân viên mỉm cười nói.
Lục Chiêu Nam đứng bên cạnh biểu cảm có chút gượng ép, suy nghĩ một chút rồi hỏi đối phương:
"Có phải hơi bị già dặn quá không?"
Tạ ơn trời đất, cuối cùng anh cũng nhận ra rồi.
"Tôi thấy cô ấy trông khá ngọt ngào, có lẽ không hợp với kiểu này."
Lục Chiêu Nam nói tiếp.
Nhân viên trông có vẻ hơi khó xử, nhưng vẫn mỉm cười giải thích:
"Anh Lục, quần áo ở cửa hàng chúng tôi đều phù hợp với phụ nữ tầm ba mươi hoặc bốn mươi trở lên, cho nên bạn gái anh tạm thời có lẽ không..."
Lục Chiêu Nam cuối cùng cũng phản ứng kịp, anh sờ sờ mũi, vẻ mặt vô cùng ngượng ngùng.
"Thế này thì... được rồi, tôi hiểu rồi."
*
Hai người chúng tôi bước ra khỏi cửa hàng.
Tôi cảm thấy hơi buồn cười. Kiểu này của Lục Chiêu Nam, liệu có được tính là một dạng "trai thẳng" điển hình không nhỉ?
Cũng may là cửa hàng trên con phố này khá nhiều. Chúng tôi lại bước vào một cửa hàng thương hiệu ngay bên cạnh.
Dù giá cả vẫn đắt đỏ như cũ, nhưng phong cách cuối cùng cũng đã gần gũi hơn với gu ăn mặc thường ngày của tôi.
Tôi thử một chiếc váy liền thân phong cách Chanel màu đen, hiệu quả xem chừng khá ổn. Lục Chiêu Nam cũng gật đầu tỏ vẻ tán đồng.
Hôm nay ra ngoài tôi đi giày bệt, gần như không có đế, cô nhân viên bán hàng thấy vậy liền lấy ra một đôi giày cao gót để tôi phối đồ, trông có vẻ rất hợp.
Nhân lúc cô nhân viên khéo léo bồi thêm vài câu tán dương, Lục Chiêu Nam đã dứt khoát thanh toán cả váy lẫn giày.
Tôi muốn ngăn lại cũng không kịp.
Thực ra bình thường tôi rất ít khi đi giày cao gót.
Lúc bước ra khỏi cửa hàng, vốn dĩ tôi định thay lại đôi giày bệt của mình, nhưng lại thấy chiếc váy đang mặc mà đi giày bệt thì thật sự không ăn nhập cho lắm, tôi đành phải tiếp tục đi đôi cao gót kia.
Giày cao gót đính đá cộng với chiếc váy hàng hiệu thiết kế tinh xảo.
Đúng là người đẹp vì lụa, tôi cảm thấy mình cũng có chút khí chất quý bà rồi đấy.
Ý nghĩ đó vừa mới lóe lên thì chân tôi đã lảo đảo một cái, nếu không nhờ Lục Chiêu Nam kịp thời đỡ lấy cánh tay, có khi tôi đã ngã sấp mặt rồi.
Phải nói là khá mất mặt, nhất là khi thoáng thấy nụ cười đang dần hiện lên trên gương mặt Lục Chiêu Nam.
Tôi lấy tay che mặt.
"Có cần tôi cõng em không?" Giọng anh mang theo ý trêu chọc rõ rệt.
"Không cần." Giọng tôi nghe lí nhí.
"Được rồi, vậy tôi dìu em đi."
"Cũng không cần."
"Em chắc chứ?"
"Chắc chắn."
Tôi đứng vững lại một chút, Lục Chiêu Nam khẽ nhướng mày nhìn tôi, khóe mắt lộ ra vẻ vui vẻ.
Gót của đôi giày này hơi cao, cộng thêm việc bình thường tôi ít đi nên đột nhiên xỏ vào vẫn chưa quen lắm. Tuy nhiên, sau khi đi thêm vài bước, trạng thái đã khá hơn một chút.
"Trông cũng ra dáng đấy chứ?" Tôi hỏi Lục Chiêu Nam.
Anh thở dài một tiếng: "Tôi thấy mình nên đi lấy xe qua đây thì hơn, đợi em đi bộ đến bãi đỗ xe chắc trời cũng sáng mất."
Tôi...