Tần Khê vào khoảnh khắc này gần như căm hận nàng.
Minh Tuyết mặt không cảm xúc nhìn y một hồi mới nói: "Thế thì thôi vậy, chuyện này không nhắc tới nữa."
Nàng định bước đi. Trong khoảnh khắc lướt qua nhau, Tần Khê chợt nắm lấy cổ tay nàng, không thể đè nén nổi cảm xúc nữa, từng chữ từng chữ: "Thế nào gọi là 'thôi vậy'? Không nhắc tới nữa thì có thể coi như không tồn tại sao?"
Minh Tuyết hất tay y ra, quát lại lớn tiếng hơn: "Huynh đừng có hung dữ với ta!"
Giọng điệu của Tần Khê tuyệt đối không thể tính là hung dữ, nhưng nàng mặc kệ tất cả, vu vạ lại cho y, ngước mắt giận dữ đối diện với ánh mắt y.
"Trước đây ta đã bảo ta làm sao cũng được. Bây giờ ta vẫn làm sao cũng được. Đạo nguyên Ma đạo ở trên người ta, ta muốn dùng làm gì thì làm, không liên quan đến huynh."
Một khi nàng đã ngang bướng lên thì chẳng ai trị nổi. Nàng không cho Tần Khê bất kỳ cơ hội trao đổi nào, ngoảnh đầu bước đi luôn.
Tần Khê trơ trọi đứng nguyên tại chỗ, ánh trăng phủ đầy thân, tay áo rộng rủ xuống, lẻ loi đơn độc.
Dòng suối lẳng lặng chảy chầm chậm, gió đêm thổi qua, bóng trăng trên mặt nước chạm nhẹ là tan biến.
Y nhìn bóng lưng nàng biến mất trong rừng, tự giễu thầm thì: Nàng tưởng ta quan tâm lắm sao.
Từ nhiều năm trước y đã từng nói, y không quan tâm.
Năm đó khi bị vây hãm ở Thiên Khuyết Điện, y vẫn nói, mặc kệ là Tiên tu Ma đạo, Ngũ Châu bách gia, hay Quần Tiên Thần Điện gì đó, y thảy đều không quan tâm.
Giờ đây y vẫn muốn nói, y không quan tâm.
Dẫu Yểm Cảnh tràn về chôn vùi cả thế giới, y cũng chẳng quan tâm.
...
Minh Tuyết hừng hực tức giận trở về phòng, vốn tưởng mình tức đến mất ngủ, ai ngờ vừa đặt lưng xuống gối là ngủ mất tiêu.
Nàng mơ thấy ác mộng suốt cả đêm, toàn là chuyện cũ năm xưa. Tỉnh dậy phát hiện ma khí tan tỏa, các cầu ma khí hỗn loạn chạy lung tung khắp phòng để tiêu hao năng lượng và sát ý dư thừa.
Minh Tuyết bắt từng quả cầu ma khí trở lại, vo tròn thành một cụm, đẩy cửa sổ ra rồi dốc sức quăng ra ngoài sân——
"Khương Minh Tuyết, đừng có ném rác ra sân, sân ta mới quét xong đấy!"
Quả cầu ma khí lớn lăn vài vòng trên mặt đất, choáng váng bò dậy thì nghe thấy câu nói chọc tức này, tức tới mức lao đầu thẳng vào vườn rau, đồng quy vu tận với củ cải và bắp cải.
Tần Khê: "..."
Vốn đã không thông minh, giờ lại càng trông đần đần.
Y đặt chổi xuống, bước tới, thản nhiên nhổ sạch chỗ rau bị ma khí xâm thực rồi trồng mới vào.
Minh Tuyết đứng bên cửa sổ giận dữ trách y: "Ta vốn chẳng thích ăn củ cải bắp cải chút nào, sao huynh lại trồng!"
Tần Khê: "Khoai tây dưa chuột?"
Minh Tuyết: "Không thích ăn!"
Tần Khê: "Hành, hẹ, rau quỳ, kiệu?"
Minh Tuyết: "Không thích ăn! Tất cả đều không thích ăn!"
Tần Khê dịu dàng hỏi: " Nàng có biết hành vi này của nàng gọi là kiếm chuyện kiếm việc không?"
Thư Sách
Minh Tuyết: "..."
Minh Tuyết Đại Vương nổi giận đùng đùng, nhưng cãi không lại, thế là tuyên bố đơn phương tha thứ cho sự vô lễ của y.
Chuyện cãi nhau đến đây lật trang.
Tiên Châu bận rộn quá nhỉ, Ma Giới tụi này thì rảnh rỗi...
Nàng cứ như vậy tự dỗ dành xong bản thân, thong thả tản bộ vào bếp làm bữa sáng.
Tần Khê tựa vào cửa, mắt không rời chăm chú nhìn nàng.
Minh Tuyết gắt: "Làm gì thế?"
Tần Khê: "Sợ em bỏ muối vào bát cháo của ta."
"Xì, ai lại đi làm cái trò trẻ con ấy chứ." Minh Tuyết vừa nói vừa giấu hũ muối đã mở nắp đi.
Khóe môi Tần Khê hơi cong lên.
Minh Tuyết hơi muốn hỏi y xem đêm qua y có bị mất ngủ không.
Y đã phải làm sao để từ từ thu dọn cảm xúc, mới có thể tiếp tục đối xử với nàng như không có chuyện gì xảy ra vào hôm nay?
Trong lòng Minh Tuyết dâng lên chút áy náy——chỉ một chút xíu thôi. Thế là trên bàn ăn nàng chủ động hỏi y dạo này có bận không.
Tần Khê không chút cảm xúc đáp: "Cũng bình thường."
Toàn bộ khu vực Yểm Cảnh đã được y dùng cấm thuật tạm thời phong ấn, nạn ma tác quái khắp nơi cũng đã phái tâm phúc đi dẹp yên.
Ngoại trừ vị trong nhà khiến y đau đầu nhất này ra, y thật sự chẳng còn chuyện gì phải phiền lòng.
Thật ra Minh Tuyết muốn hỏi y làm thế nào để xử lý Yểm Cảnh, nhưng lại lo lắng làm y nhớ lại chuyện đêm qua.
Thôi, đều trách bản thân quá buông thả, từ khi tỉnh lại đến giờ toàn sống qua ngày đoạn tháng, gặp vấn đề khó giải quyết thì giả vờ mù tịt, ném toàn bộ cục nợ cho Ẩn Ngọc Tiên Quân.
Điều này dẫn đến việc bây giờ nàng muốn làm chút chuyện chính sự cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Minh Tuyết c.ắ.n đầu đũa, lưỡng lự một hồi rồi nảy ra ý hay, nhớ tới Lâm Cửu Âm.
Cửu Âm là một người lớn đáng tin cậy, chắc chắn cô ấy nắm rõ tình hình.
Minh Tuyết xòe tay chộp một cái, gọi kính truyền tin của Tần Khê tới.
Thần thức lướt qua một lượt liền bị giật mình bởi lượng tin nhắn ngợp trời ngợp đất. Chuyện xảy ra hàng ngày ở Ngũ Châu Thất Lục nhiều như lông tơ, dù đã qua bao nhiêu lớp sàng lọc kiểm duyệt gắt gao thì số lượng gửi đến trước mặt Tần Khê cũng không thể coi thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ánh mắt Minh Tuyết nhìn Tần Khê vương thêm chút đồng cảm. Thảo nào mỗi ngày cảm xúc y đều ổn định như thế, hóa ra là hết cách thật rồi.
Minh Tuyết xem qua loa tin nhắn, chẳng qua cũng chỉ có chừng đó chuyện, ngàn năm trăm năm trôi qua cũng không có thay đổi gì lớn.
Nàng tìm thẳng đến Lâm Cửu Âm, truyền tin thần thức.
【Là ta.】
Lâm Cửu Âm nghe là biết ngay nàng, mở miệng ra là đúng chuẩn di chứng chưởng giáo: 【Khắp Ngũ Châu Thất Lục chỉ có cô là rảnh rỗi nhất, cô không thể tranh thủ chút thời gian này làm việc gì có ý nghĩa hơn sao?】
Minh Tuyết khiêm tốn thỉnh giáo: 【Ví dụ như?】
Lâm Chưởng giáo: 【Đến Đại hội Thanh Vân Ngũ Châu giúp ta một tay.】
Minh Tuyết ngẩn ra một chút, lúc này mới nhớ ra hình như đúng là có chuyện này.
【Đại hội Thanh Vân Ngũ Châu】 là một đại hội thịnh đản để thế hệ trẻ của Ngũ Châu cọ xát so tài, kết giao trò chuyện.
Thế hệ trẻ đều xem Đại hội Thanh Vân là sự kiện quan trọng nhất, khao khát một trận xưng danh, vang danh thiên hạ.
Năm xưa Minh Tuyết cũng từng tham gia.
Minh Tuyết còn nhớ Đại hội Thanh Vân khóa của nàng được mở ra sau khi nạn Yểm Tai Thương Ngô được dẹp yên.
Hồi đó nàng ngây ngốc, hoàn toàn không biết mình suýt nữa đã bỏ mạng trong Yểm Cảnh.
Nàng cứ ngỡ đơn thuần là do vận may mình kém, chạy chậm một bước. Tiền bối Tiên tướng ở chiến trường cổ vuốt đầu nàng, dùng chút tàn lực kéo dài thời gian Yểm Cảnh lan ra, bảo hắc báo tiễn nàng một đoạn đường.
Sau này nàng mới biết, hóa ra là do Điện chủ Thiên Khuyết Điện làm.
Sau khi nạn Yểm tai dẹp yên, Ngũ Châu Thất Lục khá là yên ắng một khoảng thời gian. Kế đó Đại hội Thanh Vân mở ra.
Thiếu niên từ khắp bốn phương kéo đến, đông đảo rầm rộ, hăng hái hiên ngang.
Minh Tuyết cũng hăm hở muốn thử.
Nàng từ nhỏ đã là thiên tài tu đạo hiếm gặp, nhưng sau khi Khương gia sụp đổ, nàng lại không thể tiếp tục tu luyện được nữa.
Kinh mạch như bị bùn lầy tắc nghẽn, nhưng lại cố tình để lại cho nàng một tia hy vọng, phải ngày ngày khổ luyện, đêm đêm không ngủ mới có được chút tiến bộ ít ỏi.
Thái Thượng Thập Nhị Tông là đại tông hàng đầu Tây Châu, thiên tài nhiều vô số kể, Minh Tuyết nghiễm nhiên trở thành kẻ vô dụng bùn nhão không đắp nổi tường của tiên môn.
Sư phụ Thu Hoài bảo, sở dĩ Minh Tuyết không thể tu luyện là vì Cửu Tâm Tỏa Hồn Trận.
Mẫu thân Minh Tuyết là yêu quỷ, phụ thân là nhân tiên, huyết mạch do cả hai kết hợp sinh ra bẩm sinh khí tức hỗn loạn, vô cùng dễ tẩu hỏa nhập ma.
Cha mẹ Minh Tuyết đã đặc biệt luyện ra Cửu Tâm Tỏa Hồn Trận, khắc lên tim nàng, định kỳ dùng pháp lực chải chuốt và nuôi dưỡng, giúp nàng có thể sống và tu luyện như đứa trẻ bình thường.
Họ vốn tưởng có thể chở che mưa nắng cho Minh Tuyết cả đời.
Sau khi họ qua đời, Cửu Tâm Tỏa Hồn Trận mất đi phần lớn hiệu lực, chỉ còn có thể làm tê liệt kinh mạch Minh Tuyết, giúp nàng không đến mức bỏ mạng vì tu luyện.
Để phục hồi kinh mạch, nàng và Tần Khê đã tra cứu rất nhiều cổ tịch, cuối cùng tìm thấy Linh Lan thất truyền từ lâu ở rừng cổ Tam Nguy, lại nhận được sự giúp đỡ của tiền bối trong Yểm Cảnh, không những giải mở Cửu Tâm Tỏa Hồn Trận mà còn xóa sạch ẩn họa huyết mạch.
Minh Tuyết gánh danh tội nữ Khương gia và kẻ vô dụng tiên môn suốt bao lâu, cuối cùng cũng có thể ở Đại hội Thanh Vân làm một trận ngẩng cao đầu rạng rỡ.
Khóa Đại hội Thanh Vân năm ấy ngọa hổ tàng long, thiên tài hội tụ, kiến tạo nên hết truyền kỳ này tới truyền kỳ khác.
Tần Khê là đệ nhất không thể bàn cãi trong hàng thiếu niên Ngũ Châu, nhưng Minh Tuyết không hề muốn thua y.
Roi dài vung lên vèo vèo sinh phong, linh khí thiếu nữ bồng bềnh rạng rỡ, đ.á.n.h thắng hết trận này tới trận khác, cho tới khi sánh vai cùng y.
Đáng tiếc là khóa Đại hội Thanh Vân năm ấy còn chưa đến vòng chung kết đã hạ màn một cách vội vã chật vật.
Minh Tuyết khá hứng thú với Đại hội Thanh Vân khóa này, với tư lịch của nàng, chắc chắn dư sức ngồi vào hàng ghế giám khảo cao quý nhất.
Nàng vui vẻ nhắn lại cho Lâm Cửu Âm: "Được nha được nha, ta tới ngay đây."
Lâm Cửu Âm: 【??? Ta đùa đấy!】
Đùa chắc, Đại hội Thanh Vân của Tiên Châu lại để Ma Tôn tới tham gia, còn chê cục diện chưa đủ hỗn loạn sao?
Nhưng Minh Tuyết đã quyết đi, lập tức thu dọn hành lý, mang theo một đống đồ ăn vặt cùng thoại bản, hớn hở như thể chuẩn bị đi dã ngoại xuân.
Lâm Cửu Âm vô cùng bất lực, tuyệt vọng truyền âm: "Anh Tần ơi anh nói một câu đi chứ."
Tần Khê: "Một câu."
Lâm Cửu Âm: "..."
Tần Khê anh cứ chiều cô ấy đi, nếu cô ấy gây ra trò tai quái gì ở Đại hội Thanh Vân thì xem vị Tiên quân anh dọn dẹp bãi chiến trường ra sao.
Chỉ trong chớp mắt một cái b.úng tay, Minh Tuyết đã dịch chuyển tới Đại hội Thanh Vân ở Thiên Đông Châu.
Mấy vị trưởng lão tiên môn tại gian phòng hoảng sợ quá độ, ngã dúi dụụi một loạt.
Minh Tuyết mỉm cười ngồi vào vị trí chủ tọa trên khán đài, lắc lắc chiếc quạt tròn, chào hỏi cực kỳ thân thiện: "Ăn cơm chưa?"
Không ai dám trả lời.
Bầu không khí hoang mang, sợ hãi và chán ghét lan tràn trong bóng tối, khán đài im lặng tới mức đáng sợ.
Lâm Cửu Âm vội vã chạy tới, nén giận, cố tỏ ra trang trọng ngồi xuống cạnh nàng.
Cô ấy truyền âm: "Cô tới thật đấy à? Còn chê chưa đủ loạn sao?"
Minh Tuyết: "Ta tới giúp cô một tay mà, vừa rồi cô bận việc gì thế?"
"Chẳng phải tại mấy đứa đồ tôn vô dụng của ta sao, lần đầu xử lý sự kiện lớn thế này nên lúng túng cuống quýt, ta phải trông chừng mới được."
Minh Tuyết nét mặt ngạc nhiên: "Cô có cả đồ tôn rồi cơ à?"
Chẳng trách người ta bảo thời gian như con d.a.o, lúc này Minh Tuyết mới thực sự cảm nhận được sức nặng của thời gian trăm năm.
Lâm Cửu Âm: "Đúng vậy, nhân gian không giống Tiên Châu, tuổi thọ phàm nhân ngắn ngủi. Mấy năm trước ta nhận hai tiểu đồ đệ khá có căn cốt, mới trôi qua bao lâu đâu mà đã mang về cho ta mấy đứa đồ tôn rồi."