Chỉ mất đúng năm giây sau khi dòng bình luận đó xuất hiện, cả căn tin như nồi nước sôi trào ra ngoài. Tiếng xì sầm bàn tán bùng nổ, hàng chục ánh mắt lập tức phóng như phi tiêu về phía bàn chúng tôi, rồi lại lia nhanh sang bàn của hoa khôi mới chuyển trường.
Ở đằng xa, sắc mặt Tô Mạn Mạn chuyển từ trắng bệch sang đỏ bừng. Nhưng cô ta quả không hổ danh là người có tố chất tâm lý vững vàng. Tôi thấy cô ta khẽ c.ắ.n môi, rưng rưng nước mắt nói nhỏ với đám bạn xung quanh, nhưng âm lượng đủ để mấy bàn bên cạnh nghe thấy: — Chắc Giang Dữ chỉ đang tức giận thay cho thanh mai của cậu ấy thôi. Tính cậu ấy trượng nghĩa, bảo vệ bạn từ nhỏ cũng là chuyện bình thường mà.
Đám bạn của cô ta nghe vậy liền gật gù, bắt đầu lên tiếng hùa theo: — Đúng rồi, anh em chí cốt chơi với nhau mười mấy năm, bênh nhau là phải, chắc gì đã là tình cảm nam nữ.
Lời xầm xì chưa kịp lan xa, điện thoại của hàng loạt học sinh trong căn tin lại đồng loạt "tinh" lên một tiếng. Tài khoản Giang Dữ vừa thả thêm một bình luận thứ hai, trực tiếp chặn đứng mọi lối thoát biện minh:
"Từ mẫu giáo đến giờ, người tôi thích chỉ có một."
Lần này thì không phải nước sôi trào nữa, mà là diễn đàn trường chính thức nổ tung. Tốc độ làm mới trang tính bằng mili giây. Sức mạnh của các "bà thám t.ử chạy bằng cơm" trong trường lập tức được kích hoạt. Không đầy năm phút, toàn bộ lịch sử lớn lên cùng nhau của tôi và Giang Dữ đã bị đào mộ sạch sẽ, không chừa một mảnh tã nào:
Lầu 102: Má ơi, tôi vừa hỏi chị họ khóa trước. Hai người họ học cùng lớp mẫu giáo Hoa Hướng Dương đó!
Lầu 135: Tiểu học ngồi cùng bàn suốt 5 năm. Tôi học cùng lớp với họ, tôi làm chứng!
Lầu 189: Cấp hai còn cùng đội trực nhật quét sân. Nhớ năm lớp sáu có thằng nhóc khóa trên giật b.í.m tóc của Lâm Hạ Chi, Giang Dữ lao vào đ.á.n.h cho thằng đó khóc ré lên gọi mẹ luôn.
Lầu 250: Mấy người quên vụ năm ngoái rồi à? Trận chung kết bóng rổ liên trường, Giang Dữ đang là đội trưởng, nghe tin Lâm Hạ Chi đau dạ dày ở lớp, cậu ấy vứt luôn áo thi đấu, xin bỏ dở trận để đưa người ta đi viện đấy!
Đọc từng bình luận nhảy lên trên màn hình của Đường Viên, mặt tôi nóng rực như quả cà chua phơi nắng giữa trưa hè. Những chuyện này tôi tưởng mọi người đã quên, không ngờ nay lại bị lôi ra tế sống trên trang nhất thế này.
Tôi vò đầu bứt tai, quay sang trừng mắt nhìn thủ phạm đang ung dung hút hộp sữa dâu. Khoan đã, hộp sữa đó ban nãy cậu ta mua cho tôi mà!
— Giang Dữ, cậu làm cái quái gì vậy hả? Cậu comment kiểu này thì sau này tôi sống sao trong cái trường này nữa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Giang Dữ hút nốt ngụm sữa, thong thả ném vỏ hộp vào thùng rác cạnh đó. Cậu ấy hơi nghiêng đầu, đôi mắt phượng đen láy nhìn thẳng vào tôi, khóe môi khẽ cong lên: — Sống cạnh tôi.
Đường Viên ngồi đối diện bụm miệng ho sặc sụa, sau đó âm thầm giơ ngón tay cái lên, dùng khẩu hình miệng nói với tôi: "Tuyệt sát!"
Tôi nghẹn lời, hoàn toàn mất khả năng phản biện. Bầu không khí quanh bàn tôi bỗng chốc tràn ngập bong bóng màu hồng xen lẫn sự ngượng ngùng đến mức tôi chỉ muốn đào một cái lỗ tàng hình chui xuống.
Nhưng drama đâu dễ dàng buông tha cho tôi. Khi chuông báo hết giờ nghỉ trưa vang lên, học sinh lục tục rời căn tin về lớp. Tôi và Giang Dữ đi song song dọc hành lang. Vừa đến chân cầu thang, một bóng dáng thướt tha đột nhiên chặn trước mặt chúng tôi.
Là Tô Mạn Mạn. Cô ta đứng đó, đôi mắt to tròn đỏ hoe trông yếu đuối và chực chờ rơi lệ như cành hoa lê trong mưa. Xung quanh hành lang, học sinh các lớp đều cố tình đi chậm lại để hóng hớt.
Tô Mạn Mạn c.ắ.n môi nhìn tôi bằng vẻ mặt vô cùng ân hận, cất giọng dịu dàng nhưng đủ để tất cả những đôi tai đang vênh lên quanh đó nghe thấy: — Hạ Chi, xin lỗi cậu nhé, mình thực sự không biết quan hệ của hai cậu lại thân thiết đến mức vậy. Trước giờ thấy Giang Dữ lạnh lùng, mình cứ tưởng là cậu đơn phương thích cậu ấy nên mới luôn đi theo... Là mình hiểu lầm, cậu đừng giận mình nha.
Tôi nhướng mày. Oa, lời xin lỗi này nghe thì chân thành nhưng bóc tách ra thì cay nghiệt phết. Câu trước xin lỗi, câu sau vẫn cố vớt vát nhét cho tôi cái mác mặt dày theo đuổi người ta mười mấy năm để cứu vãn chút thể diện của hoa khôi.
Tôi đang hít một hơi thật sâu, định bụng vận nội công "mỏ hỗn" để đáp trả thì một thân ảnh cao lớn đã bước lên trước, chắn nửa người tôi ở phía sau.
Giang Dữ rủ mắt nhìn lướt qua Tô Mạn Mạn, ánh mắt lạnh lẽo không mang theo một tia nhiệt độ nào. Giọng cậu trầm thấp, rõ ràng vang vọng khắp hành lang đang nín thở: — Người đơn phương là tôi.
Cả hành lang c.h.ế.t lặng. Tiếng kim rơi lúc này có lẽ cũng vang như tiếng sấm. Tô Mạn Mạn trân trối nhìn Giang Dữ, nụ cười đáng thương trên môi hoàn toàn đông cứng.
Sau cú chốt hạ "Người đơn phương là tôi" vang vọng giữa hành lang ngày hôm đó, tôi chính thức trở thành nhân vật nổi tiếng bất đắc dĩ nhất cái trường này. Cuộc sống của một con cá mặn lười biếng vốn dĩ bình yên của tôi đã sụp đổ hoàn toàn.
Cảm ơn mọi người đã đọc truyện💛
Bước chân ra khỏi lớp, tôi nhận được đủ loại ánh mắt phức tạp chiếu vào người. Có nữ sinh rưng rưng ghen tị vì mộng tưởng nam thần tan vỡ, có người lại hóng chuyện, đi ngang qua cứ huých khuỷu tay nhau cười rúc rích.
Đường Viên còn báo cáo với tôi, trên diễn đàn trường không chỉ xuất hiện hội nhóm cá cược xem khi nào Giang Dữ tỏ tình thành công, mà còn mọc lên một fanpage mang tên "Dữ Chi là thật" với số lượng thành viên tăng ch.óng mặt.