Trùm Trường Vả Mặt Hoa Khôi Trà Xanh

Chương 5



Đường Viên đứng chống nạnh, cười khẩy bổ thêm một nhát d.a.o chí mạng: — Ôi trời ơi, có ai đi thuê ngoài mà người ta chịu nộp luôn cả 46 bản nháp không? Thuê ngoài mà thợ phải thức đến hai giờ sáng để sửa đi sửa lại từng cái lá phượng trên cây à? Nếu có họa sĩ ngoài nào có tâm đến mức ấy, chắc họa sĩ đó đến từ ngoài hành tinh rồi!

Cả dãy hành lang cười ồ lên. Tô Mạn Mạn cứng họng, khuôn mặt đỏ bừng như bị tát một cú trời giáng. Cô ta lắp bắp định giải thích gì đó, nhưng tiếng cười cợt xung quanh đã lấn át tất cả.

Đúng lúc đó, Giang Dữ và Tần Việt ôm bóng rổ đi ngang qua. Thấy đám đông tụ tập, Tần Việt ló đầu vào xem rồi huých vai Giang Dữ: — Ây da, Dữ ca, poster của lớp mình kìa, đẹp không?

Giang Dữ dừng bước. Cậu ấy đút một tay vào túi quần, hơi ngước mắt lên nhìn tấm poster khổ lớn. Ánh mắt cậu dừng lại rất lâu ở góc phải bức tranh, nơi có hình ảnh chàng trai đẩy xe đạp và cô gái nhỏ.

Khóe môi Giang Dữ khẽ cong lên một độ cung rất nhẹ, chất giọng trầm ấm vang lên rõ ràng giữa đám đông: — Đẹp.

Tần Việt tò mò gãi đầu: — Đẹp chỗ nào? Bố cục hả? Hay màu sắc?

Giang Dữ thong thả quay sang nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm lấp lánh ý cười: — Người ngồi sau xe tôi đẹp.

Cả đám đông đồng loạt "ồ" lên một tiếng kéo dài đầy mờ ám. Trái tim tôi đập thịch một cái, mặt nóng ra như lửa đốt. Tên này, giữa thanh thiên bạch nhật lại đi nói mấy lời mờ ám như thế!

Cảm ơn mọi người đã đọc truyện💛

Cuộc thi kết thúc, giải nhất đương nhiên thuộc về tôi. Tôi hãnh diện ôm phần thưởng đi đổi lấy lời hứa trà sữa cả tháng của Giang Dữ.

Tô Mạn Mạn nếm mùi thất bại ê chề lần đầu tiên, nhưng tôi biết cô ta không phải loại người dễ dàng nhận thua. Mất đi ánh hào quang bằng tài năng, cô ta bắt đầu chuyển sang một chiến thuật hèn hạ hơn: đóng vai nạn nhân thê t.h.ả.m nhất. Và sân khấu được cô ta chọn lựa không đâu khác chính là nơi đông đúc nhất trường: căn tin vào giờ ăn trưa.

Hôm đó, tôi và Đường Viên đang ngồi ở dãy bàn giữa. Trong khay cơm của tôi là món thịt kho trứng cút óng ánh. Tôi vừa gắp một miếng thịt lên định há miệng c.ắ.n thì một bóng người bưng khay cơm đi lướt qua bàn tôi.

— Tránh ra một chút!

Giọng nói mềm mỏng vang lên, ngay sau đó là một tiếng "xoảng" chát chúa. Bát canh rong biển nóng hổi trên khay cơm của Tô Mạn Mạn đổ ụp xuống, hắt toàn bộ nước dùng lên chiếc váy đồng phục xếp ly của cô ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tô Mạn Mạn lảo đảo lùi lại vài bước, khay cơm rơi rớt tung tóe dưới sàn. Cô ta ngước đôi mắt ngấn nước lên nhìn tôi, bờ môi run rẩy, nước mắt rơi lã chã: — Hạ Chi, sao cậu lại làm vậy? Nếu cậu không thích mình, cậu có thể nói thẳng mà... Sao lại cố tình ngáng chân để mình ngã?

Cả căn tin hàng trăm con người lập tức dừng nhai. Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía tôi như thể tôi vừa phạm tội tày đình. Tôi ngồi đơ ra đó, tay vẫn đang cầm đôi đũa gắp lơ lửng miếng thịt kho. Đầu óc tôi trống rỗng. Ngáng chân? Tôi ngáng chân cô ta bằng cái gì? Bằng sóng điện não à? Chân tôi nãy giờ vẫn gác vắt chéo dưới gầm bàn cơ mà!

Chưa kịp để tôi há miệng thanh minh, nhóm bạn thân "hộ pháp" của Tô Mạn Mạn đã lao tới, xúm xít lấy khăn giấy lau váy cho cô ta, đồng thời chĩa mũi dùi về phía tôi: — Lâm Hạ Chi, cậu quá đáng vừa thôi. Ghen tị thì cũng phải có mức độ chứ! — Đúng đấy, Mạn Mạn đã nhường nhịn cậu bao nhiêu lần rồi. Thanh mai trúc mã thì sao? Có phải bạn gái chính thức đâu mà làm ra vẻ bà chủ đi bắt nạt người khác? — Báo giám thị đi, loại học sinh bạo lực học đường thế này không thể tha được!

Tiếng xì sầm bàn tán xung quanh bắt đầu nổi lên, đa phần mọi người đều có tâm lý bênh vực kẻ yếu. Mà lúc này trông Tô Mạn Mạn khóc dấm dứt, ướt hết cả váy đúng là đáng thương vô cùng.

Lần đầu tiên trong đời, con cá mặn lười biếng là tôi thực sự nổi điên. Tôi đặt mạnh đôi đũa xuống bàn "cạch" một tiếng, đứng phát dậy. Tôi hít một hơi thật sâu, định bụng sẽ dùng cái "mỏ hỗn" được đào tạo qua hàng trăm bộ truyện tranh để combat tay đôi với đám người này. Dám vu oan cho tôi sao? Bà đây không hiền đâu nhé!

Nhưng tôi chưa kịp mở miệng, một bàn tay lớn đã đặt lên vai tôi, ấn nhẹ tôi ngồi xuống ghế. Hơi lạnh quen thuộc thoảng qua, Giang Dữ bước lên, thân hình cao lớn chắn ngang giữa tôi và đám người đang ồn ào.

Cậu ấy không thèm liếc nhìn Tô Mạn Mạn lấy một cái mà hất cằm gọi thẳng bác quản lý căn tin đang đứng hóng chuyện gần đó: — Bác Trần, camera an ninh ở góc số ba này hôm nay còn hoạt động không ạ?

Chỉ một câu nói vô cùng bình thản nhưng lại khiến tiếng xì xào trong căn tin tắt ngấm. Tiếng nức nở của Tô Mạn Mạn cũng đột nhiên im bặt. Tôi thấy sắc mặt cô ta nháy mắt tái nhợt, đôi tay đang cầm khăn giấy khẽ run lên.

Bác Trần vội vàng gật đầu: — Có, có chứ! Camera xịn mới lắp tháng trước, nét căng, soi rõ từng hạt cơm luôn.

— Vậy phiền bác trích xuất lại đoạn hình ảnh năm phút trước, chiếu lên màn hình tivi chung của căn tin giúp cháu. — Giang Dữ nhàn nhạt nói, — Để xem rốt cuộc là ai ngáng chân ai.

Ba phút sau, màn hình tivi lớn ở giữa căn tin được bật lên. Dưới con mắt chứng kiến của hàng trăm học sinh, đoạn video được phát lại rõ ràng, thậm chí còn được bác Trần phóng to.

Trong video, chân của tôi hoàn toàn thu gọn dưới gầm bàn. Tô Mạn Mạn đi ngang qua, khoảng cách giữa cô ta và ghế của tôi còn cách nhau đến hơn 20 cm. Bất chợt, cô ta tự động nghiêng cổ tay, lật úp bát canh vào người mình rồi tự vấp ngã. Một màn kịch vụng về, giả tạo đến buồn nôn!

Sự thật phơi bày, cả căn tin "ồ" lên một tiếng đầy khinh bỉ, dư luận lập tức đổi chiều nhanh như cơn lốc. Đám bạn vừa nãy còn hùng hổ bênh vực Tô Mạn Mạn giờ cũng ngượng chín mặt, tự động lùi ra xa cô ta mấy bước.