Vào ngày ta bị tuẫn táng, bách tính kinh kỳ đều rơi lệ tiễn đưa. Duy chỉ có Tân đế, kẻ do một tay ta nuôi dưỡng suốt mười năm ròng, là không nhỏ lấy một giọt lệ.
Chu Sùng đích thân hộ tống quan tài của ta, giọng điệu hờ hững: "Ngày xưa ngươi cậy sủng kiêu căng, hống hách ngang tàng, đối với sinh mẫu của Trẫm thì quát tháo sai bảo, có bao giờ nghĩ mình sẽ có ngày hôm nay chưa?"
Hàng loạt dòng bình luận cũng không ngớt lời tiếc nuối cho ta:【Tiếc cho vị nữ phụ, một đời Yêu phi khuynh quốc khuynh thành, cuối cùng lại c.h.ế.t vì bị tuẫn táng sống.】
【Dẫu sao nam chính cũng là kẻ g.i.ế.c đệ đoạt mẫu, nàng ta vì thương con cắt ruột cắt gan, đến c.h.ế.t vẫn ngỡ năm xưa mình sảy t.h.a.i là do một tay Thư phi hại.】
Thế nhưng, ta thực sự đã sống lại một đời. Khi mở mắt ra lần nữa, chính là lúc ta vừa mới sảy thai, u uất tích tụ trong lòng.
Tiên đế hạ chỉ, cho phép ta tự tay chọn lấy một vị hoàng t.ử hiền lương để nuôi dưỡng, xem như là Thư phi đền mạng cho đứa con đã mất của ta.
Chu Sùng đinh ninh rằng ta sẽ nhận hắn làm con giống hệt như kiếp trước.
Còn ta thì trầm ngâm một lát. Ngay khoảnh khắc hắn nhìn sang, đầu ngón tay ta khẽ lệch đi một tấc.