Trùng Sinh Tiểu Nông Nữ

Chương 22: Đi trấn trên



Tối đến khi mọi người làm đồng trở về, Trịnh Tiểu Mãn đã làm xong cơm nước.

Bữa tối nàng nấu cơm cao lương, hầm một con cá, thêm một đĩa rau dại trộn.

Cả nhà mệt mỏi cả ngày, sau khi ăn xong đều đi nghỉ ngơi.

Trịnh Tiểu Mãn rửa bát xong quay về phòng nói với nương: "Nương, ngày mai con muốn đi trấn trên mua ít xương ống và lòng heo về."

Chu Xuân Phượng lo lắng hỏi: "Con đi trấn trên một mình có ổn không?"

"Sao lại không ổn chứ, con mười tuổi rồi, hơn nữa trấn trên con cũng đi mấy lần. Con mua đồ xong sẽ về ngay, nương yên tâm đi."

Chu Xuân Phượng nghĩ trấn trên cũng gần, chắc sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra.

Bà vào rương đếm lấy hai mươi đồng tiền: "Số tiền này con cầm lấy, thấy cần gì thì mua thêm nhé."

Trịnh Tiểu Mãn cất tiền cẩn thận: "Con biết rồi nương, con về ngủ đây, trong bếp con có nấu nước nóng, nương tắm rửa rồi nghỉ sớm đi."

"Được, nương biết rồi, mau đi ngủ đi."

Trịnh Tiểu Mãn ôm Xuân Nha đang lim dim ngủ về phòng. Cả ngày bận rộn nấu nướng cho bao nhiêu người, nàng cũng thực sự mệt, vừa nằm xuống là ngủ thiếp đi.

Hôm sau lại là một ngày thức sớm, hôm nay Chu Xuân Phượng tự đeo ấm nước, như vậy buổi sáng khuê nữ không cần phải mang nước cho bà nữa.

Đợi nương và huynh trưởng đi rồi, nàng đổ chỗ bắp ngô thu hoạch hôm qua ra sân phơi.

"Lập Hạ, tỷ tỷ lát nữa phải lên trấn trên, đệ ở nhà trông muội muội đừng để nó chạy lung tung."

Lập Hạ ngoan ngoãn đáp: "Tỷ tỷ yên tâm, đệ sẽ trông coi muội muội thật kỹ, bọn đệ chỉ chơi ở trong sân thôi."

Trịnh Tiểu Mãn xoa đầu đệ đệ, đứa nhỏ này hiểu chuyện đến mức khiến người ta xót xa.

Trẻ con trong thôn tầm tuổi này, đứa nào chẳng chạy nhảy khắp làng.

Nàng đến đây đã bao ngày, chưa thấy Lập Hạ ra ngoài chơi bao giờ, ngày nào cũng chỉ quanh quẩn ở nhà trông muội muội.

Trời đã sáng hẳn, Trịnh Tiểu Mãn đeo sọt nhỏ lên vai, hướng về phía trấn trên mà đi.

Tối qua nàng đã làm một chiếc khẩu trang đơn giản, lúc ra cửa liền đeo lên mặt.

Chứ vết sẹo dài trên mặt nàng thế này, nhìn cũng đáng sợ thật.

Vốn dĩ phải đi mất nửa canh giờ mới tới trấn, may mắn là nàng gặp được xe bò của thôn kế bên, được họ cho quá giang một đoạn.

Nàng xuống xe ở cổng thành, chủ nhân cũ của cơ thể này từng theo nương đi trấn trên mấy lần, nên chẳng mấy chốc đã tìm thấy sạp thịt.

"Tiểu cô nương, cháu muốn mua gì nào? Người lớn nhà cháu đâu?"

Chủ sạp thịt thấy một cô bé, trên mặt còn đeo món đồ kỳ lạ tự mình đi mua thịt thì cười hì hì hỏi.

"Người nhà cháu đang bận mua đồ khác nên bảo cháu qua đây mua xương. Đại thúc, chỗ xương ống này bán thế nào ạ?" Trịnh Tiểu Mãn chỉ tay vào đống xương đặt ở một bên.

"Cháu muốn mua đống xương này à? Đống này chẳng có mấy thịt đâu."

Chủ sạp vốn không trông đợi một cô bé có thể mua nhiều thịt, nên tốt bụng nhắc nhở một câu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Xương heo hiếm khi có người mua, thịt bám trên đó đã bị cạo rất sạch sẽ.

Trịnh Tiểu Mãn cười cười: "Đại thúc, nhà cháu có người bị ngã gãy xương, người ta vẫn bảo ăn gì bổ nấy, nên cháu mua xương về nấu ăn cho bổ xương thôi ạ."

Chủ sạp nghe nàng nói có lý có lẽ thì bật cười: "Ha ha ha, câu này ta mới nghe lần đầu đấy. Được, ta cũng chẳng lấy đắt, đống xương này cứ cho ta năm văn tiền là được."

Trịnh Tiểu Mãn nhìn qua đống xương, chắc cũng phải được bảy tám cân, cái giá này đúng là không đắt.

"Đại thúc, vậy thúc có thể giúp cháu c.h.ặ.t chỗ xương này thành miếng nhỏ được không?"

"Được, kích thước cỡ này được không?" Chủ sạp ướm thử độ lớn cho nàng.

"Vâng, cỡ đó là được ạ."

Chủ sạp cầm lấy con d.a.o phay lớn, cồm cộp vài nhát đã c.h.ặ.t đống xương thành từng miếng nhỏ.

"Cháu xem thế này được chưa?"

"Được lắm rồi ạ."

Trịnh Tiểu Mãn vội vàng gật đầu, sau đó chỉ vào chỗ lòng heo bên cạnh: "Đại thúc, chỗ lòng heo này bán thế nào ạ?"

"Chỗ lòng này cũng năm văn tiền, cháu lấy không?"

Ếch Ngồi Đáy Nồi

"Lấy ạ, đại thúc giúp cháu gói chung lại với."

Chủ sạp lấy từ dưới bàn ra hai chiếc lá lớn, đặt lòng heo vào gói lại cẩn thận.

Trịnh Tiểu Mãn đưa sọt ra, chủ sạp giúp nàng cho hết đồ vào trong sọt.

Nàng lấy túi tiền trong n.g.ự.c ra, đếm mười văn đưa cho ông.

Lúc sắp đi, nàng nhìn thấy chỗ mỡ lá béo ngậy trên sạp, không nhịn được hỏi: "Đại thúc, chỗ mỡ này bán thế nào ạ?"

"Cái này thì đắt hơn, ba mươi lăm văn một cân, loại nạc hơn chút thì ba mươi văn một cân."

Trịnh Tiểu Mãn sờ sờ mười văn còn lại trong người, chỉ đủ mua được có hai lạng.

Cuối cùng nàng vẫn không nỡ chi tiền, quay lưng bước đi và tự nhủ rằng ít dầu mỡ thì tốt cho sức khỏe, ừm, rất tốt cho sức khỏe.

Trên trấn có nhiều người từ các thôn bên dưới mang rau đến bán, nàng lại bỏ hai văn tiền mua một giỏ rau.

Nàng không dám trì hoãn ở trấn trên, về nhà còn phải cho heo ăn và nấu cơm, một đống việc đang đợi ở nhà.

Đường về không gặp được xe bò nào từ huyện về, nàng đành phải dựa vào đôi chân mình mà đi bộ về nhà.

Nàng vừa nãy tâm tư đều đặt hết vào đám thỏ trong hố, căn bản không để ý phía sau có người tới.

Nơi núi hoang dã lĩnh này đột nhiên xuất hiện một người, suýt chút nữa là dọa c.h.ế.t nàng rồi.

Dương Thư Hoài cũng không ngờ bản thân lại dọa người, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu nha đầu đã cắt không còn giọt m.á.u, y tự kiểm điểm lại, chẳng lẽ là do y đi đứng quá nhẹ nhàng?

"Khụ khụ, xin lỗi, ta không ngờ muội không phát hiện ta đi tới. Muội đây là đang làm gì? Có cần ta giúp một tay không?"