Khi Trịnh Tiểu Mãn về đến nhà, liền thấy một bà lão ngoài năm mươi tuổi đang ngồi trong sân, tóc bà đã điểm bạc nhưng tinh thần trông vẫn rất tốt.
Nghe thấy tiếng động, Chu lão bà bà quay đầu lại.
- Ngoại bà khỏe ạ.
Trịnh Tiểu Mãn nhìn bà lão hiền từ, trên mặt nở nụ cười ngọt ngào.
Trong trí nhớ, ngoại bà và ngoại công đối với nàng vô cùng tốt, mỗi lần đến nhà ngoại, ngoại bà đều lén nhét đồ ăn cho nàng.
Ở nhà ngoại, đám cháu chắt không có lấy một đứa nữ nhi, con của hai vị cữu cữu đều là nhi t.ử.
- Ôi, tiểu ngoại tôn nữ ngoan của ngoại, mau lại đây để ngoại xem nào.
Chu lão bà bà nhìn tiểu ngoại tôn nữ, trong lòng thương xót vô cùng.
Trịnh Tiểu Mãn đặt sọt xuống, đi tới bên cạnh ngoại bà.
Chu lão bà bà ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng: - Tiểu Mãn nhà ta chịu khổ rồi.
- Hì hì, ngoại bà, con không khổ ạ, người xem bây giờ con không phải vẫn khỏe mạnh đây sao.
Chu lão bà bà suýt rơi nước mắt, bà mới nghe tin mấy hôm trước gia đình khuê nữ bị ép phải phân gia, tiểu tôn nữ nhà mình suýt chút nữa bị bà bác dâu kia ép cho nhảy sông.
Nghĩ đến việc tiểu tôn nữ suýt chút nữa không còn nữa, lòng bà bây giờ vẫn thấy đau nhói.
Thôn của bà cách đây không xa, lúc biết tin bà đã muốn qua đây ngay, nhưng bị lão bạn già cản lại.
Chuyện này là việc nhà người ta, nhà ngoại không tiện can thiệp quá sâu.
Hơn nữa họ chủ yếu muốn xem ông bà thông gia xử lý việc này thế nào, nếu thực sự không ổn thì họ sẽ đón cả nhà khuê nữ về ở chung.
Sau đó khuê nữ viết thư cho bà, nói gia đình bây giờ đều ổn cả, còn nhờ bà giúp ấp trứng gà, bà mới trút được nỗi lo trong lòng.
Mấy ngày nay việc đồng áng trong nhà cũng đã xong, bà không chờ nổi nữa nên lập tức chạy tới đây.
- Đúng rồi ngoại bà, người có mang gà con tới cho con không ạ?
- Ha ha, mang rồi, mang rồi, ngoại bà lần này mang tới mười mấy con gà con. Nhưng trời bắt đầu trở lạnh rồi, sợ là lũ gà này khó nuôi đây.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Trịnh Tiểu Mãn đã sớm nghĩ ra cách, khi nàng lên núi đào rau, nàng đã thấy rất nhiều giun đất.
Nàng trước đây từng thấy có người chuyên nuôi giun đất, loài này giống như thỏ, hơn 30 ngày là có thể sinh sản, sau đó ấp ra giun con.
Chỉ cần kiếm ít đất ẩm, bên trong trộn thêm lá mục, đảm bảo nhiệt độ nuôi trồng, giun đất rất dễ sống.
Nàng đem suy nghĩ của mình nói ra, Trịnh Thanh Minh cũng thấy cách này không tệ.
Quanh bờ sông và trong núi chỗ nào cũng có giun, nếu có thể nuôi được, gà nhà mùa đông cũng không lo thiếu đồ ăn.
- Ý tưởng của Tiểu Mãn tốt đấy, chuyện bắt giun cứ giao cho ca.
Trịnh Tiểu Mãn vốn nghĩ còn phải tốn công thuyết phục, không ngờ ca ca của nàng lại đồng ý ngay.
- Được ạ, vậy con đi làm ổ cho giun trước đây.
Chu lão bà bà nhìn hai đứa trẻ người nói một câu, kẻ đáp một lời, toàn là chuyện vun vén gia đình, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp.
Tuy chân của con rể không còn đi lại tốt nữa, nhưng lũ trẻ trong nhà đều là những đứa ngoan ngoãn.
Khuê nữ nhà bà chỉ cần vượt qua mấy năm này, đợi đến khi bọn trẻ lớn lên, con bé sẽ không cần phải vất vả như vậy nữa.
Buổi chiều Trịnh Thanh Minh ra bờ sông đào giun, Trịnh Tiểu Mãn ở nhà dùng một cái chậu gỗ lớn đựng đầy đất ẩm, bên trong còn cho thêm không ít lá mục trên núi.
Đợi Trịnh Thanh Minh bắt giun về, hai huynh đệ liền thả giun vào chậu gỗ.
Trịnh Tiểu Mãn nhìn lũ giun nhanh ch.óng chui vào trong đất: - Ca, chúng ta cứ thử bằng chậu này trước, nếu được thì chúng ta đào một cái hố lớn hơn ở sân sau.
- Được, để xem hai hôm tới lũ giun này còn sống không đã.
Nghĩ đến số quả sồi đã ngâm, Trịnh Tiểu Mãn chạy tới xem xét trong thùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Số quả sồi này từ khi nhặt về đã được ngâm trong nước, mỗi ngày nàng đều tới thay nước một lần.
- Ca, chúng ta luộc thùng quả sồi này đi.
Trịnh Thanh Minh tuy nghĩ thứ này chắc chắn không ăn được, nhưng thấy muội muội không chịu từ bỏ, y đành phải ra bếp nhóm lửa.
Chu Xuân Phượng nhìn thấy nhi t.ử chiều chuộng muội muội, bèn giơ tay vỗ nhẹ nữ nhi: - Con đấy, suốt ngày sai bảo ca ca mình.
Trịnh Tiểu Mãn hì hì cười ngốc nghếch, Trịnh Thanh Minh ngẩng đầu cười: - Nương, không sao đâu ạ, muội muội thích là được, dù sao con cũng không có việc gì làm.
- Được được, con cứ chiều nó đi, cái tính này của nó, sớm muộn gì cũng bị con làm hư đấy.
Trịnh Tiểu Mãn không phục, ôm lấy cánh tay nương mình: - Con mới không như thế, có phải không ca?
- Ha ha, phải, muội muội là ngoan ngoãn, đảm đang nhất rồi.
Trịnh Thanh Minh đây chính là điển hình của việc cuồng muội muội, chỉ là bây giờ không có cái cách gọi đó thôi.
Nhìn bộ dạng đó của nhi t.ử, Chu Xuân Phượng thực sự không nỡ nhìn tiếp, bèn xoay người rời khỏi bếp.
Nàng để ca ca ở lại trong bếp luộc quả sồi, còn mình chạy ra sân sau xem mười mấy con gà con ngoại bà mang tới.
Gà con vẫn còn nhỏ lắm, bộ lông vàng óng trông vô cùng mềm mại.
- Ngoại bà, những con gà này đều là nhà mình ấp ạ?
Chu lão bà bà cười gật đầu: - Ừ, vốn dĩ dạo này nhà không định ấp gà, nhưng nương con nhờ người mang tin tới, nên ngoại bà mới đặc biệt giữ lại đấy.
Trịnh Tiểu Mãn rất thích những con gà con này, đợi chúng lớn lên là có thể gà đẻ trứng, trứng lại nở ra gà.
Sau này nàng muốn nuôi thật nhiều gà, mỗi ngày nhặt trứng gà đến mỏi cả tay.
Xem gà xong, nàng lại dẫn ngoại bà đi xem ba con heo mà mình đang nuôi.
Con lớn hơn một chút là con được dắt từ nhà nội về, bây giờ trông chắc phải được hơn trăm cân rồi.
Hai con còn lại vẫn còn rất nhỏ, nhưng cũng rất mập mạp.
Gần đây những con heo này toàn ăn lá khoai lang trộn với cám lúa mì, cân nặng cứ thế mà tăng lên trông thấy.
Số khoai lang đào về lúc trước Gia gia nãi nãi cũng không mang về nhà, họ sợ mang về bị bác cả và mọi người nhìn thấy.
Bây giờ người biết khoai lang có thể ăn được càng ít càng tốt, đợi đến đầu xuân sang năm, khai khẩn thêm vài mảnh đất trên núi rồi tự mình trồng thử hai năm xem sao.
Chu lão bà bà nhìn những con heo trong chuồng, khen ngợi: - Mấy con heo này nuôi khéo thật, con to này đến cuối năm không chừng nặng tới hơn hai trăm cân đấy.
- Hì hì, con cũng thấy thế ạ, mỗi ngày nó ăn nhiều thế này, nếu mà không đạt được hai trăm cân thì lỗ vốn quá.
Heo thời đại này không giống như hậu thế, có thể nặng tới vài trăm cân.
Bây giờ một con heo nuôi được hơn trăm cân đã là rất khá rồi, có thể nặng tới trên hai trăm cân là chuyện hiếm thấy.
- Đợi đến đầu xuân sang năm, ngoại bà lại bắt thêm hai con nữa cho con nuôi.
- Tốt quá ạ ngoại bà, nương con còn không muốn cho con nuôi, bảo là tốn lương thực.
- Nương con là vì thương các con, không muốn các con vất vả quá thôi.
Cả nhà mà nuôi tới bốn năm con heo, thì lượng thức ăn mỗi ngày đúng là không hề nhỏ chút nào.
" Ngoại bà, con không sợ mệt. Chỉ cần cuộc sống trong nhà tốt lên, con chịu chút cực khổ thì có là gì."
Chu lão thái thái cảm động ôm lấy tiểu ngoại tôn nữ, đứa trẻ này giờ đây hiểu chuyện đến mức khiến người ta thấy xót xa.
" Tiểu Mãn, cố gắng qua hai năm này, chờ các con đều lớn khôn là tốt rồi."
" Con biết rồi ngoại bà, con thấy bây giờ đã rất tốt. Chỉ cần cả nhà ở bên nhau, những thứ khác đều không quan trọng."
" Tốt, tốt, tiểu Mãn của ta quả nhiên đã trưởng thành."