Trùng Sinh Tiểu Nông Nữ

Chương 63:



Chu Xuân Phượng cũng không phải không thấy ánh mắt của những người ở sạp khác nhìn mình hôm nay, dù cảm thấy hơi tiếc tiền nhưng vẫn gật đầu đồng ý với cách nói của nữ nhi.

Ngày hôm sau lại là một ngày dậy sớm, sau khi cho lợn và gà ở hậu viện ăn no, Trịnh Tiểu Mãn lại đi xem mấy con thỏ.

Sáu con thỏ con sinh đợt trước đều đã mọc lông tơ, hình dáng hiện tại trông đáng yêu hơn nhiều.

Năm con thỏ con bắt về, bên trong có ba con thỏ cái và hai con thỏ đực.

Mấy con thỏ này đều đã lớn rồi, ước chừng qua hai tháng nữa thì ba con thỏ cái này cũng bắt đầu sinh lứa con.

Đợi thỏ cái sinh thêm một lứa thỏ con nữa, nàng còn phải đem tặng cho Dương Thư Hoài hai con.

Đến cuối năm, những con thỏ đực dư ra có thể g.i.ế.c thịt, nuôi nhiều thỏ đực như vậy cũng không có tác dụng gì.

Trở lại tiền viện, Trịnh Tiểu Mãn thấy gia gia đã tới: "Gia gia, sao hôm nay người lại đến sớm như vậy?"

Trịnh lão đầu cười nói: "Hôm qua bát đũa chúng ta mang theo không đủ, ta qua đây cùng phụ thân con làm thêm một ít."

Hôm qua người tới ăn rất đông, người đến sau phải đợi người phía trước ăn xong, rửa sạch bát đũa mới có thể dùng tiếp.

"Vậy gia gia vào nhà đi, ta đi nhà bếp đây."

"Đi đi, đi đi." Trịnh lão đầu phẩy tay với nàng.

Trịnh Tiểu Mãn vào nhà bếp vớt lòng lợn từ trong nồi ra, năm bộ lòng lợn được kho đầy một nồi lớn.

Nàng dùng đũa xiên thử vào đại tràng, đại tràng ninh suốt một đêm đã vô cùng mềm nhừ.

"Tiểu Mãn, giữ lại một ít lòng lợn, trưa nay các ca ca con về ăn cơm, không cần phải làm thêm món khác nữa."

"Vâng thưa mẫu thân, con biết rồi."

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Trịnh Tiểu Mãn lấy ra một ít đại tràng và gan lợn, mỗi loại đều giữ lại lượng chừng một bát.

Số còn lại nàng đều cắt thành miếng nhỏ cho vào vò đất, cuối cùng đổ thêm nước dùng vào.

Đậy nắp rồi đặt vò đất lên bệ bếp để giữ nhiệt, nàng lại bắt tay vào làm món chạch.

Món chạch kho tương hôm qua nhận được lời khen ngợi của mọi người, chỉ là số lượng hơi ít.

Lượng chạch hôm nay cũng không nhiều lắm, ước chừng sau này số chạch bắt được mỗi ngày sẽ càng lúc càng ít đi.

Qua vài ngày nữa nàng chỉ có thể dùng cá tạp và tôm sông thay thế cho chạch, có điều hương vị chắc chắn sẽ kém hơn một chút.

Bên này đều đã chuẩn bị xong xuôi, Trịnh lão đầu rửa sạch hơn mười chiếc bát mới làm xong, ba người liền đẩy xe bản xa hướng về phía trấn trên.

Trên đường đi, Trịnh Tiểu Mãn đem ý định sau này chỉ làm thức ăn nói với gia gia một tiếng.

Trịnh lão đầu tuy cảm thấy khá có lý, nhưng vẫn thấy xót xa số tiền kiếm được ít đi.

"Nha đầu à, hay là chúng ta thế này, mỗi ngày chúng ta chỉ làm hai nồi màn thầu thôi, nhiều hơn thì không làm nữa."

Ai không mua được thì cứ để họ sang sạp khác mà mua."

Trịnh Tiểu Mãn cũng chỉ là cảm thấy mẫu thân quá mệt mỏi, nếu một ngày chỉ làm hai nồi màn thầu thì chắc là vẫn ổn.

"Được, vậy chúng ta mỗi ngày cứ hấp hai nồi màn thầu."

Ba người hôm nay tới trấn trên cùng thời gian với hôm qua, chỉ là họ phát hiện chỗ bày hàng hôm qua đã bị nhà khác chiếm mất rồi.

Trịnh Tiểu Mãn cau mày nhưng cũng không nói gì thêm, ba người lại đổi một vị trí khác để dừng xe.

Xe của họ vừa đặt xuống thì có một phụ nhân đi tới bắt chuyện với Chu Xuân Phượng.

Chu Xuân Phượng nhận ra thị, phụ nhân này và nam nhân của thị bán màn thầu ở gần đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phụ nhân nở nụ cười trên mặt đi tới: "Ái chà, muội muội tới rồi sao, các người bán gì mà mùi thơm thế?"

Vừa nói, mắt của thị vừa liếc nhìn vào bên trong xe.

Chu Xuân Phượng mỉm cười ứng phó: "Chỉ là chút đồ ăn làm tại nhà thôi, gia đình nghèo khó như chúng ta cũng chẳng làm ra được món gì hoa mỹ."

Nụ cười trên mặt phụ nhân bớt đi vài phần chân thật: "Ồ, hôm qua ta thấy rồi, việc làm ăn của nhà muội muội tốt lắm đó, chắc là kiếm được không ít tiền nhỉ."

Chu Xuân Phượng cau mày, sao lại có người hỏi thẳng chuyện kiếm được bao nhiêu tiền như vậy? Huống hồ lại chẳng thân thiết gì.

"Haiz, sạp nhỏ này của chúng ta thì kiếm được bao nhiêu tiền chứ, chẳng qua là kiếm chút tiền công sức vất vả thôi."

Trịnh Tiểu Mãn cười hì hì nhìn phụ nhân: "Thẩm thẩm, sạp màn thầu của người một ngày kiếm được bao nhiêu tiền vậy? Ta nghe nói màn thầu đó hai văn tiền một cái, ta còn chưa được ăn bao giờ đâu."

Phụ nhân liếc nhìn Trịnh Tiểu Mãn, nha đầu này trên mặt đeo thứ gì đó kỳ lạ, chẳng nhìn rõ được dung mạo ra sao.

"Cái con bé này, thẩm thẩm cũng chỉ kiếm chút tiền vất vả thôi, màn thầu này đừng thấy bán đắt, vốn liếng cũng cao lắm đó."

Trịnh Tiểu Mãn vội vàng gật đầu: "Hì hì, thẩm thẩm nói phải, nếu trong nhà có tiền thì ai lại muốn ra ngoài bươn chải làm việc này chứ."

Thẩm thẩm nhìn là biết người có lòng tốt, chúng ta mới tới đây, người phải giúp đỡ chúng ta nhiều hơn nhé."

Phụ nhân bị nói cho có chút sượng sùng, thị vốn định tới tìm chuyện, sao bỗng dưng lại thành người phải giúp đỡ rồi.

Chu Xuân Phượng hiểu ý của nữ nhi, cũng vội vàng nói theo: "Chẳng phải sao, ta vừa nhìn đã biết tẩu t.ử là người tốt bụng rồi, sau này chúng ta có gì khó khăn, tẩu t.ử nhớ giúp đỡ một tay nhé."

Phụ nhân trong lòng trợn trắng mắt, các người tới cướp mối làm ăn của ta, sao còn mặt dày mở miệng muốn ta giúp đỡ chứ.

Nụ cười trên mặt thị sắp không giữ nổi nữa: "Hì hì, cái đó... ta còn có việc phải về trước đây, các người cứ làm việc đi, cứ làm việc đi."

Phụ nhân nói xong liền xoay người đi ngay, một giây cũng không muốn ở lại thêm.

Đúng là từng thấy kẻ mặt dày, nhưng chưa thấy ai mặt dày đến mức này.

Có quan hệ gì đâu chứ, vừa mở miệng đã muốn ta giúp đỡ.

Đợi phụ nhân đi xa, hai mẫu nữ nhìn nhau cười đầy ẩn ý.

Rất nhanh đã tới giờ nghỉ, tiếng chiêng vừa vang lên, liền có một nhóm người chạy vồ về phía sạp hàng này.

Trước sạp của Trịnh Tiểu Mãn nhanh ch.óng vây đầy người, rất nhiều người hôm qua không được ăn món của nhà họ, hôm nay vội vàng chạy tới.

"Thúc, nhanh, cho ta hai cái màn thầu, một bát thức ăn, đây, năm văn tiền."

"Tẩu t.ử, ta cũng lấy như vậy, tiền đây."

Có người trực tiếp đưa tiền trước, cũng chẳng màng xem họ có nhớ được là ai đưa hay không.

Trịnh lão đầu vội vàng gọi: "Mọi người đừng vội, hôm nay làm nhiều thức ăn, ai cũng có phần, ai cũng có phần nhé."

Ông vừa nói vừa không ngừng tay lấy màn thầu ra.

Rất nhanh màn thầu đã hết sạch, Trịnh lão đầu nói với những người phía sau: "Màn thầu nhà ta hết rồi, mọi người có thể lấy thức ăn rồi sang nhà khác mua bánh nhé."

Những người này tuy tiếc nuối vì không mua được màn thầu rẻ, nhưng cũng không quá để ý.

Dù sao mục đích chính của họ là ăn món mặn có thịt, màn thầu mua của nhà nào cũng được.

Nhờ vậy mà màn thầu của nhà phụ nhân lúc nãy lập tức bán được không ít.

Trên mặt phụ nhân lúc này mới có ý cười, còn dịch sạp hàng về phía nhà Trịnh Tiểu Mãn một chút.

Những người bán bánh nướng thấy tình hình đó cũng vội vàng dời tới gần.

Chẳng mấy chốc bên cạnh sạp nhà Trịnh Tiểu Mãn đã có thêm mấy sạp hàng khác.