Trùng Tộc: Hãy Sống Thật Tốt

Chương 35: Rơi xuống hồ bị lớp băng lạnh phủ kín



Chiếc áo rộng lớn ấm áp khoác hoàn toàn bao trùm hai trùng. Hi Già thở hổn hển hai hơi, nhưng ngược lại không hôn xuống.

Chỉ có tiếng hô hấp hơi dồn dập quanh quẩn bên tai, nghe vô cùng dễ chịu.

Tây Nặc dùng chóp mũi cọ cọ sống mũi cao thẳng của trùng cái, nhỏ giọng nói:
“Không cần phải diễn như vậy đâu.”

“Anh không có diễn.” Trùng cái chắc nịch phản bác. “Hôn trùng đực của chính mình, sao gọi là diễn được.”

“Anh nói cái gì thì là cái đó.” Tây Nặc cười sủng nịnh, đưa tay cọ nhẹ gương mặt trùng cái, cảm giác được một mảng nóng ran. Cậu bật cười khẽ, giơ tay niết lấy vành tai đối phương.

Quả nhiên, càng thêm bỏng, giống như kẹo sữa bò nóng chảy.

“Anh thẹn thùng.” Tây Nặc trêu.

“Anh không có.” Hi Già mạnh miệng.

“Anh rõ ràng có.”

“……” Thượng tướng đế quốc từ lỗ mũi hừ khinh, “En nói cái gì thì là cái đó. Cãi nhau như gà con tiểu học.”

Hai trùng đứng đó lải nhải qua lại, trùng xung quanh lại như xem kịch, toàn bộ đều tràn đầy hứng thú nhìn về phía bọn họ.

Bát quái không cần đạo lý. Rất nhanh, tất cả đều tiếp thu “sự thật” mới——

Hi Già Hoắc Tư Đặc thượng tướng cùng S cấp hùng chủ của anh tình cảm thâm hậu, kết hôn hai năm mà giống như tân hôn tuần trăng mật, thậm chí còn kìm lòng không đặng mà hôn trước mặt mọi người, một chút cũng không thẹn thùng!

“Thật, thật k*ch th*ch!”

“Không ngờ hai người họ lại ngọt như vậy! Tinh Võng đúng là không thể tin nổi!”

“Nghĩ lại cũng đúng, nếu tình cảm thật sự không tốt, lấy thân phận tôn quý của thượng tướng, chịu đựng làm gì? Sớm ly hôn rồi.”

“Vậy cái tên Nạp Địch là chuyện gì? Dám làm trò trước mặt thượng tướng, không muốn sống nữa sao?”

“Tôi thấy hắn đúng là không có đầu óc.”

“Hắn đầu óc kỳ lạ thật. Trước đó còn tới thông đồng tôi nữa. Tôi lập tức cự tuyệt, tôi đã kết hôn rồi a!”

“Tôi khinh! Như vậy còn quá đáng hơn!”

Nạp Địch Tạp Mạt rõ ràng cảm giác được ánh mắt rơi trên người mình đã thay đổi, trở thành tr*n tr** ghét bỏ và khinh thường. Điều đó khiến đầu cậu ta ong ong, hơi choáng váng.

Quỳnh Mạch Thụy cũng nghe được gió hướng biến hóa, liền bất động thanh sắc bước lùi, kéo xa khoảng cách với Nạp Địch Tạp Mạt hơn một chút. Tiểu bạch kiểm trùng đực này thật ra chơi hai lần cũng được, nhưng thanh danh quá nhiều vấn đề. Ai, bình thường trùng đúng là tầm nhìn quá nhỏ, không có chút lòng bao dung nào!

Hi Già bình tĩnh lại, mặc chỉnh tề áo khoác, nắm chặt tay Tây Nặc, dẫn cậu đi về phía cữu cữu. Tất cả trùng đều tò mò, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm hai trùng.

Nhìn đôi tay kia nắm chặt đến thật sự rất thân mật!

Hai trùng đi tới trước mặt Cát La và Tạp Nhĩ Địch.

“ Cữu cữu.” Hi Già gọi.

“Cữu cữu.” Tây Nặc cũng theo.

“Ừ.” Cát La, sau khi thay đổi cách nghĩ, đã hoàn toàn xem Tây Nặc như thân trùng. Càng nhìn càng thích, thấy cậu trầm ổn, hào phóng, không nóng không vội, đúng là loại có khí độ làm đại sự.

Đối với cháu trai Hi Già biết bảo vệ hùng chủ, ông càng thêm vừa lòng, cảm thấy đúng là không uổng công dạy dỗ, đạt đến trình độ ưu tú rồi!

Người nhà Hoắc Tư Đặc, bất luận sống mái hay cấp bậc, tuyệt đối không thể để kẻ khác khinh bỉ!

“Vừa rồi cháu đánh rất nặng tay, không đau chứ?” Cát La hỏi Tây Nặc.

Tây Nặc: “…… Không đau.”

Cát La gật đầu: “Cháu đánh cũng được.”

Tây Nặc: “…… Vâng cữu cữu. Bất quá chỉ lúc đó thích đánh thôi. Giờ nghĩ lại cũng hơi mệt.”

Cát La lại gật đầu: “Cũng được.”

Tạp Nhĩ Địch đã mở đồng hồ quang não từ khi nào, ngón tay bay nhanh, không biết đang thao tác cái gì. Chẳng mấy chốc, cậu thu màn hình về, hờ hững đảo mắt nhìn toàn trường. Trong đôi mắt nâu kim năm phần giống Hi Già thoáng qua tia tàn nhẫn.

Cát La và Tạp Nhĩ Địch không vội nói thêm, chỉ đứng yên mà nhìn đàn trùng.

Tây Nặc và Hi Già ở bên cạnh. Trưởng bối chưa nhúc nhích thì bọn họ cũng không thể di chuyển.

Tây Nặc hơi nhàm chán, liền lén lút duỗi tay ra sau lưng trùng cái tóc bạc, trộm véo eo đối phương. Lần đầu thành công. Đến lần thứ hai thì bị Hi Già chuẩn xác bắt được, mười ngón còn đan lại, cọ xát không buông.

Hai trùng vai tựa vai, sau lưng lại diễn ra trận chiến véo eo – nắm tay “ngươi tới ta đi”.

Khi mọi trùng thấy “dưa” đã ăn đủ, bắt đầu lục tục rời đi. Bầu trời vốn trong xanh bỗng tụ lại nhiều mảng mây nặng, che mất ánh mặt trời, khiến giữa trưa bên ngoài trở nên lạnh buốt.

Nạp Địch Tạp Mạt lúc này đầu óc mới thanh tỉnh lại. Tuy trong lòng hận đến ngứa răng, nhưng không dám l* m*ng nữa, còn muốn lén lút chuồn đi.

“Đứng lại.” Cát La Hoắc Tư Đặc bỗng lên tiếng. Ông vận dụng một chút tinh thần lực trùng đực — âm lượng không lớn nhưng lọt vào tai tất cả trùng, chấn đến màng tai hơi đau.

Nạp Địch Tạp Mạt lập tức cứng đờ.

Cát La Hoắc Tư Đặc bốn mươi tuổi đầu, mà tuổi thọ trùng tộc đến ba trăm cũng còn linh hoạt, vì thế ông đúng thời kỳ phong hoa chính thịnh. Một mái tóc bạc như tuyết, dung mạo cực kỳ tuấn mỹ, khiến nhóm trùng cái độc thân ở đây đáy lòng dậy sóng từng trận.

Ôi trời, tình hình náo loạn rồi, không biết ông hoàng độc thân Vương lão ngũ này tính nói gì đây? Tất cả phải nghiêm túc nghe đây!

“Tây Nặc nhà ta bị vũ nhục ngay trước mắt mọi người, Hi Già nhà ta lại phải đứng ra thay hùng chủ mình rửa sạch oan khuất. Nhưng ta thấy chưa đủ! Nhân lúc mọi người đều có mặt, hôm nay phải nói cho rõ ràng.” Cát La nhạt giọng nói.

Đúng đúng! Nói rõ ràng ra!

Cát La quay mặt sang Nạp Địch Tạp Mạt đang co rúm, chậm rãi hỏi:
“Cậu, Kappa gia tộc nhãi con, định cứ thế mà đi sao?”

Đúng rồi! Chưa giải thích gì đã định chuồn! Đừng đi!

Đàn trùng đồng loạt hung tợn nhìn chằm chằm về phía Nạp Địch Tạp Mạt.

“Không giải thích, không xin lỗi, mắng xong Tây Nặc nhà ta rồi muốn vỗ mông rời đi, cậu coi nhà Hoắc Tư Đặc là gì? Nhà Kappa rất lợi hại chắc?” Cát La nói đầy uy h**p.

Nạp Địch Tạp Mạt mặt trắng bệch.

Trong đàn cũng có Kappa gia trùng, sợ đến mức vội nhắc:
“Mau xin lỗi đi đồ phế vật! Muốn hại chết cả đám chúng ta à? Đừng kéo tụi ta xuống hố phân chung!”

Nạp Địch Tạp Mạt run lẩy bẩy, cúi đầu xuống thật thấp:
“... Thực xin lỗi.”

“Vậy thôi? Chân thành lên chút coi!” Trùng tộc người nhà tiếp tục mắng.

Nạp Địch Tạp Mạt run mạnh hơn:
“... Tôi vì chuyện vô lễ xúc phạm Tây Nặc các hạ mà bày tỏ xin lỗi thật sâu...”

Tây Nặc đứng dựa vào Hi Già nhún vai, hoàn toàn không để bụng.

Cát La hừ nhẹ từ mũi, rõ ràng không hài lòng với màn xin lỗi này.

Tạp Nhĩ Địch tiếp lời đại ca, bắt đầu ép thêm:
“Nếu xin lỗi có tác dụng thì cần hành chính bộ làm gì? Đệ nhất toà án đã phát lệnh triệu rồi. Việc này không dễ xong vậy đâu.”

Đàn trùng nghe xong đều run bắn, trong lòng đồng loạt gào thét:
Chết tiệt! Hoắc Tư Đặc quyền thế ngập trời, ra tay tàn nhẫn. Kappa gia thật sự tiêu rồi! Trăm lần nghìn lần không nên đụng vào Hoắc Tư Đặc!

Nạp Địch Tạp Mạt nghe xong như bị sét đánh, hai mắt dại ra, miệng há hốc rồi run run.

Gia tộc trùng phía sau cậu ta suýt ngất.

Nghệ thuật gia Quỳnh Mạch Thụy cũng nghẹn họng nhìn, đột nhiên hơi lo cho bản thân bị liên lụy.

Nhưng... Tây Nặc lúc nãy đối với anh ta rất hữu hảo, lịch sự bảo hắn tránh đi để “nói chuyện”, còn mỉm cười với anh ta!

Vậy nên...

Quỳnh Mạch Thụy vội chạy tới trước mặt Hoắc Tư Đặc gia, lễ độ cúi chào mấy trùng:
“Ta là trùng cái, lúc Tây Nặc các hạ bị khi dễ lại không kịp thời ngăn Nạp Địch Tạp Mạt, quả thật làm chưa đúng. Xin chư vị thân thuộc thứ lỗi.”

Anh ta mỉm cười nho nhã, định giải thích chuyện mình và Nạp Địch Tạp Mạt đã tuyệt giao, bản thân cũng là người bị hại.

Cát La cau mày nhìn trùng chạy ra trước mặt:
“Cậu là ai?”

Quỳnh Mạch Thụy nghẹn họng.

A? Không nhận ra? Rõ ràng anh ta là tay violin thủ tịch nổi danh nhất của dàn nhạc Hắc Rừng Thông !

Cát La hơi mất kiên nhẫn. Tây Nặc bên cạnh bỗng nói:
“Claude giới thiệu đến.”

Tây Nặc không nhắc tới chuyện thư hầu, cậu vốn thấy Claude rất chướng.

Hi Già lập tức hiểu. Anh vừa ngừng sinh hoạt phí của Claude, Claude còn nợ gần trăm triệu tinh tệ tiền bồi thường hoa thương và tổn thất tinh thần!

Hi Già nhàn nhạt đáp:
“À, vậy à?”

Hai cữu cữu tuy không hiểu tường tận nhưng nhìn phản ứng của đôi trẻ cũng liền biết phải xử thế thế nào.

Họ chỉ liếc một cái lạnh nhạt rồi mặc kệ.

Quỳnh Mạch Thụy bẽ mặt, cảm giác bản thân hoàn toàn mất cơ hội tiếp cận Tây Nặc đáng yêu rồi.

Ai! Tây Nặc các hạ! Anh ta đã từng chơi rất nhiều trùng đực, thậm chí cả trùng cái cũng từng qua tay. Anh ta thích cảm giác mới – oanh oanh yến yến – chia tay cũng không đau, vì thế giới rất lớn, chưa kịp buồn là có tân hoan.

Nhưng Tây Nặc các hạ thì khác...

Quỳnh Mạch Thụy hậm hực lui ra, trừng mắt nhìn Nạp Địch Tạp Mạt.

Nghĩ đến chuyện mới nãy còn ăn cái bộ vị kia của trùng này… Quỳnh Mạch Thụy thở dài – Nạp Địch Tạp Mạt đúng là trùng tồi tệ nhất đời anh ta từng dính vào!

Nạp Địch Tạp Mạt lúc này hai chân mềm nhũn, chỉ muốn xụi lơ xuống đất. Cậu ta hiểu mình hoàn toàn xong đời.

Nhưng bị ánh mắt chán ghét của Quỳnh Mạch Thụy quét tới, trong lòng cậu ta lại nổi lên một tia oán độc.

Tây Nặc…!

Tất cả đều tại ngươi. Làm ta mất mặt toàn bộ, thành trò cười thiên hạ; lệnh triệu của toà án cũng tới… Về nhà chỉ sợ còn bị ai hùng phụ xử lý…

Tất cả… đều do ngươi ban!

A… S cấp hùng chủ thì sao! Không bằng biến mất khỏi thế giới đi cho rồi!

Yến hội đã diễn ra hơn nửa, gần đến trưa, nhiệt độ lại giảm mạnh. Mặt trời trốn sau tầng mây dày, trên mặt hồ nhỏ của trùng công bay lên sương trắng, bên bờ còn kết băng mỏng và tuyết đọng, cảnh sắc lập tức trở nên u ám.

Herman xem trò Hoắc Tư Đặc gia dạy trùng một hồi, không tiện rời đi giữa chừng nên hơi lúng túng.

Hắn nở nụ cười hiền hòa:
“Vậy vấn đề xem như đã giải quyết. Cát La các hạ, Tạp Nhĩ Địch tiên sinh thấy ổn chứ? Mọi người giải tán, chúng ta tiếp tục hồi thính yến hội giao lưu nhé!”

Nguyên soái tôn quý lên tiếng, mọi trùng nhanh chóng rời tiểu hồ trở về yến hội thính, dưa đã ăn đủ, với lại bên ngoài lạnh quá.

Herman gật đầu với vài trùng bên cạnh, chuẩn bị rời đi. Hắn như vô ý nhìn Raleigh Vưu, rồi nhìn quanh khu vực cao hơn, ánh mắt thoáng hiện chút vội vàng.

Raleigh Vưu thì không thích việc trùng cái Tạp Nhĩ Địch khi dễ trùng đực Nạp Địch Tạp Mạt, nhưng nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn chọn im lặng.

Lộc cộc!
Đúng lúc toàn bộ hiện trường ăn dưa vừa tan bớt, Trùng hoàng tử Randall — kẻ từ nãy đến giờ chưa lộ mặt — lại hoảng hoảng loạn loạn chạy tới. Y suýt nữa đâm sầm vào Herman, sắc mặt trắng bệch thêm mấy phần.

“Tây Nặc!”
Y thấp giọng gọi trùng đực tóc đen. Tây Nặc và Hi Già lập tức dừng bước.

Trùng nhóm vốn đã lác đác rời đi, nay thấy Trùng hoàng tử xuất hiện lại muốn nhao nhao tới gần.

Colin đứng ngay bên cạnh, nhận được ánh mắt của Hi Già liền bước lên chắn trước Tây Nặc và Randall. Gương mặt âm u như muốn ăn trùng làm trùng nhóm sợ tới mức lập tức lùi về.

Randall thoạt nhìn sợ hãi cực độ, đè thấp giọng thì thầm nói:

“Tớ nhận được tin của Baruch!”

Y mở đồng hồ, chụp màn hình nhỏ cho Tây Nặc và Hi Già cùng xem:
“Tớ vốn trốn trên lầu trong phòng nghỉ, Baruch đột nhiên gửi tin nói hắn cũng đang ở trong yến hội! Còn bảo tớ lập tức trốn đi, tuyệt đối không được chạy ra ngoài!”

Tây Nặc nhìn giao diện. Dưới tin của Baruch là dòng Randall vội vàng hồi đáp: 【Ngươi ở đâu? Vì sao ta không thấy ngươi?】 Nhưng phía dưới lại trống không, Baruch không trả lời nữa.

Randall nghiến răng: “Tớ lập tức gọi cho hắn, nhưng hắn lại tắt đồng hồ! Đáng chết!”

Baruch vì sao tới yến hội? Và tại sao lại bảo Randall đừng ra ngoài? Trong lòng Tây Nặc dâng lên một dự cảm chẳng lành.

“Kẻ thù của hắn sẽ không vào yến hội chứ?” Tây Nặc nắm lấy tay Hi Già. “Chúng ta phải nhanh chóng tìm được hắn!”

Randall gấp tới phát run: “Không thể điều cận vệ binh! Không chỉ không được điều, tốt nhất còn phải tránh để người khác thấy! Tin anh đi!”

Hi Già gật đầu, quay sang phó quan từng cản họ lại: “Được, Colin, ngươi tự—”

“Không được!” Tây Nặc gần như bật nhảy, “Hắn không được đi!”

Tây Nặc vẫn chưa tìm được cơ hội nói chuyện với Hi Già về vụ Colin lén gặp Herman. Trước mắt Colin không rõ ràng, Hi Già không thể tiếp tục tin hắn.

Hi Già không hiểu, hoang mang nhìn trùng đực nhà mình, rồi lại quay sang Colin.

Thiêu tộc kim phát trùng cắn chặt hàm, tay rũ bên người siết chặt thành quyền, không nói một lời.

“Vậy anh gọi trùng khác.” Hi Già đổi phương án. Đệ tam quân có nhiều quý tộc, cũng nằm trong danh sách khách mời, Hi Già nhanh chóng gửi mệnh lệnh cho họ.

Gần như có thể chắc chắn Baruch tuyệt đối không phải loại quân thư tầm thường, còn đệ tam quân có lần theo được không thì khó mà đoán.

Randall run rẩy dựa vào người Tây Nặc. Tây Nặc không muốn làm lớn chuyện, nhưng Herman đã đi xa, cậu chuẩn bị nói hết với Hi Già ngay bây giờ.

“A! Baruch?” Trùng hoàng tử đột ngột kinh hoảng hét nhỏ, chỉ vào đám sương lay động phía bờ hồ đối diện, một tay khác bóp chặt lấy cánh tay Tây Nặc đến phát đau.

Không chỉ Randall, tất cả trùng còn ở bên hồ cũng căng thẳng.

“Đó là trùng gì vậy?”

“Hình như kéo cái gì!”

“Nhìn không rõ, thời tiết hôm nay thật tệ!”

Từ trong sương trắng mênh mang, một bóng dáng tập tễnh chậm rãi xuất hiện. Sau lưng hắn kéo theo một vật thật lớn, lúc cao lúc thấp, nhìn như người què đi đường—thật sự quỷ dị vô cùng!

Chờ đến gần hơn, sương mù loãng ra, mọi trùng mới nhìn rõ. Là một tiểu trùng cái gầy gò khô đét!

“Kiều Lí…” Randall lẩm bẩm.

Mặt Kiều Lí dính đầy máu khô, sắc mặt âm trầm. Lễ phục đẹp đẽ trên người bị thấm máu. Một cánh tay của nó toàn bộ nhuộm đỏ, mềm oặt thõng xuống.

Nó dùng cánh tay còn lại, kéo lê một thi thể cao lớn hơn mình cả hai cái đầu, cố hết sức đi về hướng yến hội .

Trùng đàn ồ lên kinh động.

Hoàng cung… có trùng chết ?

Hoàng cung… thật sự có trùng chết!

…Sao có thể như vậy?

Chẳng lẽ… là tiểu trùng cái này làm?

“Các ngươi ở đây.” Hi Già sợ thi thể dọa trùng khác, chỉ để lại câu đó rồi bước nhanh tới, Colin theo sát phía sau.

Thượng tướng và phó quan ăn ý phối hợp: Colin đỡ lấy Kiều Lí đang kiệt sức sắp ngã, còn Hi Già thì ngồi xuống xem xét thi thể.

Tóc bạc thượng tướng không để lộ bao nhiêu cảm xúc, nhưng ánh mắt biến đổi, mày nhíu chặt.

Kiều Lí được Colin đỡ lên, thân thể run run. Cánh tay trái của nó đã hoàn toàn đứt rời, lại mất quá nhiều máu, thần trí lơ mơ.

“Colin… đau quá… thật sự đau quá… Đáng tiếc đồng hồ của em bị phá rồi… liên hệ các anh đều không được…”

Trùng còn lại bên hồ đều bị dọa đến ngây người. Tây Nặc phản ứng đầu tiên, hét lớn: “Mau gọi bác sĩ!”

Randall như bừng tỉnh, cũng gào lên: “Có trùng bị thương! Bác sĩ đâu! Cận vệ binh! Còn đứng ngây làm gì! Ngươi—đi tìm bác sĩ! Ngươi—lấy phi hành khí!”

Tây Nặc lòng như lửa đốt, muốn vào xem Kiều Lí. Cậu không sợ thi thể, nhưng Randall vừa nhìn thấy vũng máu loang trên bãi cỏ đã suýt nuốt nghẹn.

Tây Nặc đỡ Randall đứng vững rồi buông tay: “Cậu tự đứng được chứ? Đừng tự dọa mình. Ra xa bờ hồ một chút.”

Hoàng gia hoa viên thiết kế độc đáo. Tuy gọi là tiểu hồ nhân tạo, nhưng gần như nhìn không ra dấu vết kiến trúc, có rất nhiều cấu tạo tựa thiên nhiên đẹp đến mức quỷ bút thần công.

Chỗ họ đang đứng có một mảng đá xanh lớn, bề mặt bóng, sương mù đọng lên càng trơn, rất dễ trượt ngã.

Randall run run: “Được… đi chậm thôi.”

Nhưng Tây Nặc còn chưa kịp bước, đã cảm giác phía sau có trùng nhào đến bắt cậu.

Tây Nặc nghĩ Randall lại sợ mà níu mình—nhưng cảm giác xa lạ khiến cậu lập tức biết: không phải Randall.

Đúng lúc đó, tiếng Randall hoảng loạn vang lên phía sau:

“Tây Nặc! Cẩn thận —!”

“Đi chết đi!”
Nạp Địch Tạp Mạt lao khỏi trùng đàn, thừa lúc S cấp trùng đực không phòng bị, dùng toàn bộ sức đẩy mạnh Tây Nặc xuống hồ!

Tây Nặc sao lại đứng im chịu chết? Cậu lập tức quay người túm lấy Nạp Địch Tạp Mạt.

Nhưng chân trượt.

Colin biến sắc. Hi Già ở cách đó năm sáu mét bật dậy lao về phía này.

Nhưng biến cố xảy ra quá nhanh.

Tây Nặc kéo theo Nạp Địch Tạp Mạt, cả hai cùng ngã xuống xuống hồ.

BÙM!

Mặt hồ lạnh đến xuyên xương bị phá vỡ, mảnh băng văng tung tóe, nước hồ cuộn lên nuốt trọn cả hai.

Miệng mũi lập tức bị nước lạnh tràn vào.

Cảm giác tử vong quen thuộc lại lần nữa ập đến—nghẹt thở, tối đen, lạnh buốt.