Trung Trinh

Chương 9



"Tiểu thư!"

Ta kinh ngạc quay đầu lại.

Trâu Dung Tú đeo một cái bọc nhỏ, thở hổn hển chạy tới.

“Ngươi không quay về thành sao?" Ta thắc mắc.

Với nàng ta mà nói, tìm Viên Tự Quan che chở mới là thượng sách.

Nàng ta lắc đầu.

"Chẳng lẽ là thiếu tiền?" Ta sờ soạng trên người, nhưng cũng chẳng còn gì đáng giá.

Nàng ta vẫn lắc đầu.

"Đi theo ta rất nguy hiểm, ta e là không bảo vệ được cho ngươi." 

Ta không nói mạnh miệng, thành thật nói với nàng ta.

Trâu Dung Tú đỏ mặt, cúi đầu nhỏ giọng: "Thiếp cũng có thể bảo vệ tiểu thư."

Thấy ta do dự, nàng vội vàng nói: "Thiếp biết đường đến bến đò về phía nam, quê của thiếp ở Từ Châu."

Cuối cùng, ta vẫn quyết định mang nàng ta theo.

Càng đến gần bến đò, những tin tức nghe được càng khiến người ta lo lắng.

"Nghe nói chưa, Lạc Dương bị phong tỏa rồi!"

"Mấy châu như Bình, Vũ đang chiêu binh, chẳng lẽ sắp có chiến tranh rồi sao?"

"Những phiên vương này đều cùng một họ, tranh giành cái gì chứ?"

"Còn tranh cái gì nữa, hoàng vị chứ sao!"

Trong thành quanh bến đò, qua lại phần lớn là thương nhân, họ lo lắng chen chúc ở trạm dịch.

Phía trước có binh lính đang kiểm tra giấy thông hành.

Ta và Trâu Dung Tú bôi mặt lem luốc, trà trộn vào trong đám đông, nhìn quanh một vòng, không thấy gương mặt quen thuộc nào, trong lòng không khỏi chùng xuống.

Trong lúc chen lấn, ta bị một nam nhân cao lớn đội nón lá va phải, hắn ngồi xổm xuống giúp ta nhặt tờ giấy thông hành giả.

Giọng nói trầm thấp, mang âm điệu của người Lạc Dương.

"Xin lỗi."

Ta vốn không để ý, nhưng do vô tình, dưới nón lá của hắn lộ ra một đoạn gáy, hình như là hình xăm, hình cánh chim ưng.

Đồng tử ta co rút lại, nắm c.h.ặ.t t.a.y Trâu Dung Tú.

Hắn đứng dậy, liếc nhìn giấy thông hành, đưa cho ta, bắt chuyện: "Đi Từ Châu sao? Chúng ta cũng đi buôn bán, đường khó đi lắm, không bằng đi cùng nhau?"

Trâu Dung Tú nhìn ta, giành lấy tờ giấy thông hành, nói bằng giọng Ngô: "Không cần không cần, tỷ muội chúng ta chỉ là về quê thăm người thân, đi cùng người nhà, ở phía trước kia kìa!"

Nói y như thật. Nàng ta cười kéo ta, giả vờ hướng về phía trước gọi to: "Cha! Chúng con ở đây này!"

Ta muốn giãy ra.

Ánh mắt của nam nhân phía sau vẫn dán chặt vào ta, ta toát cả mồ hôi lạnh, hạ giọng nói với Trâu Dung Tú: "Nhanh lên, chúng ta tách ra đi."

Trong thư, cha có nói, chỉ có dị tộc ngoài biên giới mới lấy hình xăm làm tín ngưỡng. 

Người Tây Nhung thờ phụng chính là thần ưng.

Trâu Dung Tú không chịu buông tay, cứ nắm chặt lấy ta, mặc kệ những lời phàn nàn xung quanh, nhanh chóng chen lên phía trước.

Giọng nói của nàng ta rõ ràng cũng đang run rẩy, vậy mà vẫn an ủi ta: "Không sao, không sao đâu, nhanh lên một chút, lên được thuyền là ổn rồi."

Ta lo lắng đến toát mồ hôi: "Ngươi không muốn sống nữa sao, đừng để bị ta liên lụy, mau buông tay ra!"

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

Trong lúc cuống quýt, ta cẩn thận quay đầu lại nhìn.

Tên Tây Nhung kia mang dáng vẻ người Hán, mặt mày âm trầm, đang sải bước đẩy đám đông, tiến về phía chúng ta.

Chết tiệt!

Trong lúc nguy cấp, ta thét lên với đám quan binh: "Có giặc Nhung! Có gián điệp!"

Trong khoảnh khắc, bốn phía trở nên hỗn loạn. 

Tiếng đao kiếm rút ra, tiếng la hét kinh hoàng, người người chen chúc tranh nhau lên thuyền chạy trốn. 

Giữa đao quang kiếm ảnh, ta kéo Trâu Dung Tú chạy, cảm giác như tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Kẻ địch không chỉ có một.

Thậm chí còn có quan binh đến bắt ta.

Chắc chắn là Tấn vương Lưu Thiệu đã biết ta đang giữ ấn tín và chiếu thư. 

Ta chỉ biết kiếp trước Hà Gian vương cấu kết với Tiên Ti, không ngờ Lưu Thiệu cũng thông đồng với người Tây Nhung!

Nhanh lên. Nhanh lên. Mau lên thuyền, đến Giang Nam.

Không ngờ bàn tay đang nắm chặt bỗng buông ra, ta chỉ cảm thấy vai bị ai đó hung hăng đẩy mạnh, ngã nhào xuống đầm nước. 

Trong đám cỏ lau lập tức có một bàn tay bịt chặt miệng ta, ấn đầu ta xuống nước.

Trong cơn kinh hoàng hoảng loạn, ta chỉ kịp nhìn thấy thân ảnh mảnh mai của Dung Tú bị hất văng ra xa, m.á.u thịt bê bết.

Ta đã cứu nàng một mạng.

Vậy mà nàng ở lại chịu c.h.ế.t thay ta, thật như châu chấu đá xe.

Tỉnh dậy, ta thấy mình đang nằm trên một chiếc thuyền nhỏ, ánh sáng lờ mờ le lói qua khe mi.

Khẽ mở mắt, một ngọn đèn leo lét trên thuyền chiếu rọi gương mặt Triệu Ký Thành.

Hắn đang chống một bên gối, dùng d.a.o nhỏ xử lý vết thương tên ở bắp chân, thần sắc thản nhiên như thể từng nhát d.a.o cứa vào da thịt kia chẳng phải của hắn vậy.

Hình như nhận ra ta đã tỉnh, hắn khựng lại, liếc nhìn ta rồi cất dao, che vết thương, nghiêng người quay lưng về phía ta băng bó.

Nhờ vậy ta nhìn thấy thanh bảo kiếm và túi thơm đeo bên hông hắn.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com