Trương Chiêu Hành

Chương 1



 

Di Quận vương Tống Đình từng đứng trước bá quan văn võ trong triều mà lập lời thề độc rằng đời này chỉ nguyện tận trung báo quốc, tuyệt đối không cưới thê t.ử.

 

Thấy ta si mê Di Quận vương đã nhiều năm, Quý phi bèn khuyên nhủ: “Không cưới thê t.ử, đâu có nghĩa là không thể nạp thiếp. Nếu ngươi thật lòng yêu mến Quận vương, hà tất phải để tâm đến danh phận?”

 

Ta nghe theo lời xúi giục của nàng ta, ở nhà khóc lóc làm loạn, nhất quyết đòi gả cho Tống Đình.

 

Phụ thân ta bất đắc dĩ phải gạt bỏ thể diện, cầu xin trước mặt bệ hạ, đưa ta vào vương phủ làm quý thiếp.

 

Sau khi thành thân, Tống Đình đối xử với ta vô cùng lạnh nhạt.

 

Ta lại ngốc nghếch không để tâm, cho rằng chỉ cần mình một lòng đối tốt với hắn, sớm muộn gì cũng có thể sưởi ấm trái tim hắn.

 

Thế nhưng ba năm trao trọn thâm tình, đổi lại chỉ là sự lạnh lùng.

 

Mãi đến sau này, khi vô tình bắt gặp Tống Đình và Quý phi lén lút gặp nhau, ta mới bừng tỉnh hiểu ra.

 

Thì ra bọn họ mới là một đôi.

 

Chỉ vì lo bệ hạ sinh lòng nghi kỵ, bọn họ mới lấy ta ra làm lá chắn.

 

Trước khi ta kịp trốn khỏi vương phủ, Quý phi đã sai người ép ta uống rượu độc, khiến ta chưa đầy hai mươi tuổi đã ôm hận mà c.h.ế.t.

 

Khi một lần nữa mở mắt ra, ta nghe thấy phụ thân đang nói với mình: “Ngày mai, phụ thân sẽ gạt bỏ thể diện này để vào cung cầu xin bệ hạ, nhưng lời thề của Di Quận vương không thể trái, chỉ đành thiệt thòi con làm thiếp… Dẫu vậy, con vẫn bằng lòng sao?”

 

Ta hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ mà đáp: “Con không bằng lòng.”

 

1

 

Phụ thân sững người, giọng run rẩy nói: “Là phụ thân vô dụng, không thể để con được làm Vương phi…”

 

“Nhưng phụ thân đã cố gắng hết sức rồi…”

 

Trong lòng ta chua xót khôn cùng, lập tức nhào vào lòng phụ thân: “Nữ nhi bất hiếu, đã khiến phụ thân phải nhọc lòng.”

 

“Con không muốn làm Vương phi, càng không muốn làm thiếp. Con không gả cho Di Quận vương nữa, đời này cũng không gả cho hắn nữa!”

 

Tống Đình muốn thủ thân vì người trong lòng thì cứ để hắn thanh thanh tịnh tịnh mà thủ thân đi.

 

Đời này, ta không muốn có bất kỳ dây dưa nào với hắn nữa!

 

Phụ thân nhìn ta bằng ánh mắt khó tin, liên tục hỏi lại mấy lần.

 

Sau khi xác định ta thật sự nghiêm túc, ông nhất thời kích động đến mức lệ già giàn giụa.

 

“Tốt quá, tốt quá, cuối cùng con cũng đã nghĩ thông rồi!”

 

Ta dùng khăn tay lau nước mắt cho phụ thân, bản thân cũng không kìm được mà lệ tuôn như mưa.

 

Năm xưa, ta thật sự quá ngu ngốc.

 

Một con đường gian khổ đến thế, vậy mà ta lại nhất quyết đi đến cùng, không chịu quay đầu…

 



 

Nói ra thì việc ta thích Tống Đình cũng bắt nguồn từ một lần tình cờ gặp gỡ.

 

Năm ta mười bốn tuổi, khi cùng tổ mẫu lên núi cầu phúc, chúng ta tình cờ gặp phải một toán lưu khấu chuyên cướp bóc dân lành.

 

Đám người ấy mặt mày dữ tợn, tay cầm đao sắc, bao vây xe ngựa của chúng ta kín mít.

 

Tổ mẫu sợ đến mức ngã quỵ xuống đất, còn ta cũng run rẩy toàn thân, cứ ngỡ mình chắc chắn phải c.h.ế.t.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đúng vào thời khắc nguy nan ấy, Di Quận vương Tống Đình dẫn theo binh mã kịp thời xuất hiện, cứu chúng ta thoát nạn.

 

Khi ấy, hắn tựa như thiên thần giáng thế.

 

Chỉ một thoáng kinh diễm ấy đã khắc sâu vào tận đáy lòng ta, trở thành kiếp nạn mà cả đời này ta không thể nào hóa giải.

 

Sau đó, Tống Đình dẫn binh xuất chinh và đại thắng trở về.

 

Những chiến tích của hắn cũng thường xuyên truyền đến tai ta.

 

Người ta kể rằng hắn kiêu dũng thiện chiến ra sao, yêu dân như con thế nào.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Đối với một thiếu nữ mới biết tương tư như ta, Tống Đình chính là vị đại anh hùng lợi hại nhất trên đời.

 

Cũng vì vậy, ta mới dễ dàng tin vào những lời xúi giục của Quý phi, một mực tuyên bố đời này ngoài Di Quận vương ra sẽ không gả cho bất kỳ ai, bằng không sẽ cắt tóc xuất gia làm ni cô.

 



 

Phụ thân ta là Ninh Viễn hầu, dưới gối chỉ có một trai một gái.

 

Ông vô cùng yêu thương ta, lại xót ta mất mẫu thân từ nhỏ nên sợ ta phải chịu khổ, thậm chí còn không tục huyền.

 

Từ nhỏ đến lớn, bất kể ta yêu cầu điều gì, ông đều đáp ứng, cho dù ta muốn hái sao trên trời, ông cũng hận không thể lập tức bắc thang trèo lên hái xuống cho ta.

 

Thế nhưng tâm nguyện này của ta lại khiến phụ thân sầu đến bạc cả mái đầu.

 

Tống Đình là đệ đệ nhỏ tuổi nhất của đương kim bệ hạ.

 

Khi tiên đế băng hà, hắn mới chỉ mười ba tuổi nên chưa được sắp xếp hôn sự.

 

Sau khi trưởng thành, hắn cũng chưa từng có ý định thành thân.

 

Mỗi lần đương kim hoàng đế thúc giục Tống Đình thành thân, hắn đều tìm đủ mọi cách thoái thác.

 

Đến lần cuối cùng, hắn thậm chí còn công khai lập lời thề ngay trên triều đường rằng đời này chỉ nguyện tận trung báo quốc, tuyệt đối không cưới thê t.ử.

 

Nếu làm trái lời thề, hắn sẽ bị năm đạo sấm sét giáng xuống đầu, c.h.ế.t không được yên lành.

 

Vì lời thề ấy quá độc, những gia đình từng muốn gả con gái cho Tống Đình đều từ bỏ ý định.

 

Chỉ có kẻ ngu ngốc nhất là ta vẫn tin vào những lời quỷ quái của Quý phi.

 



 

Sau đó, phụ thân không tiếc đ.á.n.h đổi thanh danh nửa đời cùng thể diện của mình để đến trước mặt bệ hạ giãi bày cầu xin.

 

Bệ hạ thương xót lão thần, bèn cưỡng ép đưa ta đến bên Tống Đình.

 

“Ngươi chẳng phải chỉ thề không cưới thê t.ử thôi sao? Nạp thiếp hẳn vẫn được chứ?”

 

“Trương tiểu thư dành cho ngươi một mảnh thâm tình, ngươi chớ nên phụ lòng nàng.”

 

“Huống hồ trong vương phủ cũng cần có người quán xuyến mọi việc, bên cạnh ngươi càng cần một người biết nóng biết lạnh hầu hạ.”

 

Có lẽ vì ta đã tự hạ thấp thân phận của mình đến mức ấy nên Tống Đình không thể tiếp tục khước từ, chỉ đành chấp nhận.

 

Cũng vì chuyện này, không ít nữ quyến thuộc các gia đình quyền quý trong kinh thành đều âm thầm xem ta như một trò cười.

 

Những lời đồn đại bóng gió đầy châm chọc ấy thỉnh thoảng lọt vào tai, tựa như những mũi kim nhỏ đ.â.m vào lòng, khiến người ta đau nhói.

 

Thế nhưng vào khoảnh khắc tâm nguyện trở thành sự thật, niềm vui tựa như thủy triều dâng lên, nhấn chìm mọi tủi thân và khó xử.