Vì liên tục nói quá nhiều, Tống Đình bắt đầu ho dữ dội.
Ta vội vàng đỡ hắn nằm xuống.
“Đừng nói nữa, sau này có cơ hội, ta sẽ nghe ngươi kể tiếp.”
Tống Đình siết c.h.ặ.t t.a.y ta, vành mắt đỏ hoe: “Chiêu Hành, ta có lỗi với nàng. Ta trở về quá muộn… Chúng ta thậm chí còn chưa kịp thành thật nói rõ lòng mình…”
“Sau khi nàng c.h.ế.t, ta đã g.i.ế.c Thái hậu rồi tự thiêu tại ngôi chùa nơi chúng ta gặp nhau lần đầu…”
“Ông trời thương xót, cho ta một cơ hội sống lại…”
Nói xong câu cuối cùng, hắn không thể chống đỡ thêm được nữa, lập tức hôn mê.
…
Ngày hôm sau, trời đã quang đãng trở lại.
Cữu phụ đích thân dẫn người đến đón ta và Tống Đình.
Dẫu sao hắn không chỉ là Quận vương mà còn là khâm sai đại thần.
Khâm sai gặp phải thích khách trên địa phận Giang Nam tuyệt đối là một chuyện kinh thiên động địa.
Sau khi trở về Liễu phủ, cữu phụ lại mời danh y đến chữa trị cho Tống Đình.
May mà hắn không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ cần tĩnh dưỡng cẩn thận.
Trong thời gian Tống Đình dưỡng thương, ta không hề xuất hiện trước mặt hắn.
Hôm ấy, hắn đã nói ra quá nhiều bí mật, ta vẫn chưa thể hoàn toàn hiểu rõ và chấp nhận mọi chuyện.
Khánh biểu đệ thường xuyên thay Tống Đình truyền lời: “Ngày nào Quận vương cũng hỏi thăm tỷ… Biểu tỷ thật sự không đến thăm người sao?”
Ta lắc đầu.
Ta vẫn chưa nghĩ ra sau này nên đối diện với hắn như thế nào.
Cứ như vậy, khoảng nửa tháng trôi qua, cuối cùng thương thế của Tống Đình cũng đỡ hơn.
Khi đến tìm ta, hắn đã gầy đi một vòng, ngay cả xương gò má cũng nhô lên rõ rệt.
“Chiêu Hành…”
Hắn cẩn thận quan sát ta rồi khẽ nói: “Ta thật sự biết mình sai rồi.”
Sống mũi ta chợt cay xè, ta hỏi ngược lại: “Vậy ngươi nói xem, mình đã sai ở đâu?”
Tống Đình bước đến ôm lấy ta, dịu dàng nói: “Ta sai vì không nên giấu nàng. Đáng lẽ ngay từ đầu ta phải nói rõ mọi chuyện, không nên vô duyên vô cớ khiến nàng phải chịu nhiều đau khổ như vậy.”
Hắn ho mấy tiếng rồi tiếp tục nói bằng giọng đáng thương: “Ta không nên dùng cách mà bản thân cho là tốt để đối xử với nàng. Ta nên bàn bạc rõ ràng với nàng, cố gắng giành được sự thấu hiểu của nàng.”
Hắn khẽ hôn lên đỉnh đầu ta: “Vương phi của ta hiểu chuyện, dịu dàng lại hiền thục như vậy, ta nên nghe theo nàng trong mọi việc, không nên tự ý quyết định thay nàng.”
Ban đầu, nước mắt ta đã sắp rơi xuống, nhưng nghe hắn nói vậy, ta lập tức lại cảm thấy tức giận.
“Ai là Vương phi của ngươi?”
Tống Đình cúi người, dịu dàng hôn ta.
“Nàng chính là Vương phi của ta.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Đời này, chỉ có Trương Chiêu Hành nàng là người ta yêu duy nhất!”
…
Sau đó, ta nghiêm túc nói với Tống Đình: “Chuyện kiếp trước đã qua, nếu chân tướng thật sự giống như lời ngươi nói, ta sẽ không trách ngươi.”
“Nhưng ta tuyệt đối không tiếp tục khiến bản thân chịu thiệt thòi, làm thiếp của ngươi nữa.”
Bây giờ nghĩ lại, làm thiếp cho hắn chính là quyết định sai lầm nhất trong cuộc đời ta.
Tống Đình trịnh trọng nói: “Nàng cứ yên tâm. Tuy lời này có phần đại bất kính, nhưng đợi sau khi bệ hạ băng hà, ta sẽ dùng đủ tam thư lục lễ, đường đường chính chính cưới nàng làm chính thê, có được không?”
Ta nhướng mày hỏi: “Ngươi không sợ lời thề độc kia sao?”
Lời thề có linh nghiệm hay không còn tùy vào từng người, nhưng Tống Đình chắc chắn là kiểu người vô cùng coi trọng lời thề.
Tống Đình nghiêm túc nói: “Ta đã nghĩ kỹ chuyện này rồi. Trước khi chúng ta thành thân, ta sẽ quyên góp một nửa gia sản để bổ sung quốc khố, sau đó nhờ quốc sư dựa theo thiên tượng tuyên bố rằng ta đã có thể cưới thê t.ử.”
“Nàng cứ yên tâm, tất cả mọi chuyện đều sẽ thuận lợi.”
Ta thở dài, đưa tay véo cánh tay hắn: “Những việc ấy đều chỉ để người ngoài nhìn vào, ý ta muốn hỏi chính là ngươi thật sự không sợ sao?”
Nếu làm trái lời thề sẽ bị trời giáng sấm sét, ngũ lôi oanh đỉnh.
Cho dù không thật sự bị trừng phạt, e rằng cả đời này trong lòng hắn cũng sẽ tồn tại một khúc mắc.
Tống Đình dùng sức ôm ta vào lòng, tựa như đang ôm lấy báu vật quý giá nhất trên đời.
“Nếu lần này lại bỏ lỡ nàng, chi bằng bây giờ ta c.h.ế.t đi còn hơn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngoại truyện
Sau khi Tống Đình cầu hôn, ta do dự suốt mấy ngày.
Ta luôn cảm thấy mình không nên dễ dàng tha thứ cho hắn.
Nhưng chỉ cần nhớ đến chuyện ngày ấy hắn suýt mất mạng, trái tim ta lại giống như bị ai siết c.h.ặ.t, khiến ta không thể thở nổi.
Một ngày nọ, ta đột nhiên nghĩ thông suốt.
Nếu thật sự vô tình với hắn, ta đã không phiền não đến vậy.
Có lẽ tình yêu vốn là như thế.
Khi không có được thì ngày đêm nhung nhớ, đến khi có được lại lo được lo mất.
Nếu ta nhẫn tâm buông tay, trái tim này biết phải tìm nơi đâu để an định?
Chi bằng cứ thuận theo lòng mình.
Sau đó, ta tiếp tục sống những tháng ngày nhàn nhã tại Giang Nam.
Một năm sau, tin bệ hạ băng hà truyền đến.
Lần này, Cửu hoàng t.ử do hoàng hậu nương nương sinh hạ nhận được sự ủng hộ của toàn bộ triều thần.
Quý phi lại không cam lòng nên đã phát động cung biến trong thời gian Cửu hoàng t.ử đăng cơ.
Đáng tiếc, thiên thời, địa lợi và nhân hòa, nàng ta không chiếm được bất kỳ điều nào.
Âm mưu bị phát hiện từ trước nên cuối cùng thất bại trong gang tấc.
Hoàng hậu cũng không hề nương tay, lập tức ăn miếng trả miếng.
Tam hoàng t.ử bị phế làm thứ dân, giam cầm suốt đời.
Quý phi từng ngông cuồng tự phụ cũng bị ban rượu độc, mất mạng tại chỗ.
Những dư đảng đi theo nàng ta đều bị tịch biên gia sản và lưu đày.
Cuối cùng, tất cả kẻ thù của ta đều đã biến mất.
…
Sau khi quốc tang kết thúc, ta chính thức gả cho Tống Đình, trở thành Vương phi của Di Quận vương phủ.
Sau khi thành thân, Tống Đình vẫn trở lại Giang Nam chỉnh đốn đường sông, nhân tiện xử lý đám thương nhân buôn muối đến mức bọn họ hoàn toàn quy phục.
Di Quận vương phủ tại kinh thành vẫn luôn để trống.
Cả hai chúng ta đều yêu thích Giang Nam tràn đầy sắc xuân nên quyết định an cư tại đây.
Lần này, Tống Đình thu được thành quả vô cùng lớn.
Số bạc hắn truy thu từ đám thương nhân buôn muối nghe nói tương đương với mười năm thu nhập của quốc khố.
Nhờ vậy, triều đình có thể giảm bớt thuế má và lao dịch, dân chúng cũng được sống những năm tháng dễ chịu hơn.
Khánh biểu đệ thường xuyên đến phủ chúng ta làm khách, trong lòng càng thêm kính phục Tống Đình.
“Những năm qua, triều đình đã phái biết bao nhiêu khâm sai đại thần đến đây, nhưng đám thương nhân buôn muối vẫn tiếp tục buôn lậu và trốn thuế như thường. Cuối cùng vẫn là biểu tỷ phu Di Quận vương của đệ lợi hại nhất!”
Ta lên tiếng châm chọc: “Nếu thật sự lợi hại thì đã không bị ám sát.”
Sau này, Tống Đình đã nói cho ta biết thân phận của đám người áo đen ấy.
Hắn ép đám thương nhân buôn muối đến đường cùng nên bọn họ mới bất chấp tất cả mà phản công.
Chuyện ấy không phải do Quý phi đang ở tận kinh thành sai người làm.
Biểu đệ thở dài nói: “Cũng phải, người c.h.ế.t vì tiền, chim c.h.ế.t vì thức ăn. Nhưng một người như biểu tỷ phu sao lại hành động nóng vội đến thế? Ngay cả đệ cũng hiểu phải từ từ mưu tính.”
“Huống hồ biểu tỷ phu xuất thân từ quân ngũ, người bên cạnh ai mà chẳng từng trải qua trăm trận chiến, sao có thể bị mấy tên thuộc hạ của đám thương nhân buôn muối đ.á.n.h lén, còn rơi vào tình cảnh chật vật đến vậy?”
“Xem ra biểu tỷ phu cũng không phải thần tiên, chỉ là người phàm bằng xương bằng thịt…”
Người nói vô tình, người nghe hữu ý.
Ta đột nhiên nghẹn thở.
Đúng vậy!
Tống Đình dù chưa đến mức mưu sâu kế hiểm nhưng tuyệt đối không phải người đơn giản!
Năm ấy, sao hắn có thể để bản thân rơi vào tình cảnh chật vật đến thế?
Hóa ra tất cả đều là khổ nhục kế!
Ta nhắm mắt lại, cố nén cơn giận đang không ngừng bốc lên trong lòng.
Chẳng lẽ toàn bộ tâm cơ của Tống Đình trong kiếp này đều dùng hết trên người ta rồi sao?!
Hết