Chỉ là vì vướng đủ loại quan hệ, chúng ta cũng không có cách nào đối phó với bà ta.
Phụ thân cũng vô cùng khó xử, buồn bã nói: “Nếu mẫu thân con vẫn còn, bà ấy có thể ra ngoài giao thiệp, tiện thể giải thích rõ ràng chuyện này.”
Tẩu tẩu đang mang thai, cũng không tiện thường xuyên ra ngoài.
Nếu xử lý không khéo, e rằng ta chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, chịu thiệt mà không thể lên tiếng.
Ta cau mày suy nghĩ hồi lâu.
Nếu thật sự không thể thoát khỏi chuyện này, ta sẽ lánh đến nhà ngoại ở Giang Nam, như vậy ý đồ của Anh Quốc công phu nhân tự nhiên sẽ không thể tiếp tục.
…
Thế nhưng điều ta không ngờ tới là chỉ vài ngày sau, con ngựa mà đệ đệ Anh Quốc công phu nhân cưỡi vào triều đột nhiên kinh hãi.
Hắn bất cẩn ngã khỏi ngựa, gãy mất một chân.
Chân còn chưa lành hẳn, hắn lại bị liên lụy vào một vụ án tham ô.
Nhất thời hắn bận tối mắt tối mũi, tự lo cho mình còn không xong, Anh Quốc công phu nhân cũng không còn đến nhà nữa.
Ta không khỏi tấm tắc lấy làm lạ.
Đúng là ông trời đang giúp ta.
Thế nhưng sau đó, huynh trưởng lại mang vẻ mặt nghiêm trọng đến tìm ta, nhắc đến chuyện này.
“Chuyện của đệ đệ Anh Quốc công phu nhân… dường như là do Di Quận vương sai người ra tay…”
“Vụ án ấy vốn không cần liên lụy đến hắn, nhưng quan chủ thẩm dường như cố ý kéo hắn vào…”
Tim ta khẽ nảy lên, bàn tay cầm khăn cũng siết c.h.ặ.t: “Sao huynh lại nghĩ như vậy? Có lẽ chỉ là trùng hợp thôi…”
Huynh trưởng gật đầu: “Quan chủ thẩm ấy là người của Di Quận vương, người bình thường không thể sai khiến được.”
“Muội không thấy Anh Quốc công phu nhân cũng chẳng dám tiếp tục làm ầm ĩ nữa sao? Người mà ngay cả phủ Anh Quốc công cũng không dám đắc tội, trong cả kinh thành này còn có thể có mấy người…”
Huynh trưởng siết c.h.ặ.t nắm tay, ánh mắt phức tạp nhìn ta: “Muội muội, chẳng lẽ Di Quận vương vẫn còn… có ý với muội…”
Ta xua tay: “Dù thế nào đi nữa, muội cũng tuyệt đối không làm thiếp của hắn.”
Huynh trưởng gật đầu: “Phải, bây giờ cũng chỉ có thể đi bước nào tính bước ấy.”
Sau khi huynh trưởng rời đi, ta càng cảm thấy chuyện này có điều kỳ lạ.
Chẳng lẽ việc ấy thật sự do Tống Đình làm sao?
Nhưng hắn hoàn toàn không có lý do để làm như vậy…
Ta lắc đầu, không muốn tiếp tục hao tổn tâm trí vì chuyện này.
Chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày phụ thân gặp nạn ở kiếp trước.
Đó mới là chuyện quan trọng nhất lúc này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cứ như vậy, ta đề phòng cả ngày lẫn đêm, khó khăn lắm mới chờ đến ngày ấy.
Quả nhiên, Trung Sơn hầu phái người đến mời phụ thân đi uống rượu.
Ta dứt khoát từ chối thay phụ thân, sau đó kéo người đến chùa cầu phúc, quyên tiền và làm việc thiện.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Bị ta quản thúc đến mức ủ rũ cúi đầu, phụ thân không nhịn được mà than phiền: “Con nói xem, ngay cả chuyện phụ thân ra ngoài uống vài chén rượu con cũng không cho, còn kéo phụ thân đến ngôi chùa này ăn chay.”
Nhìn bàn thức ăn chay trước mặt, phụ thân dùng đũa khều vài cái rồi bất lực nói: “Toàn củ cải với rau xanh, có gì ngon mà ăn chứ?”
Ta vội niệm một câu Phật hiệu: “Xin Bồ Tát chớ trách, phụ thân con chỉ lỡ lời chứ không có ác ý.”
Sau đó, ta kiên nhẫn khuyên nhủ: “Hay là để nữ nhi kể cho người nghe một câu chuyện.”
“Ngày xưa có một thư sinh, trên đường đi ứng thí tình cờ gặp được thầy bói giỏi nhất thiên hạ. Hắn nhờ thầy bói gieo một quẻ, xem lần này tham gia kỳ thi ân khoa có thể đề tên bảng vàng hay không, nhưng thầy bói lại nói hắn chỉ còn bảy ngày dương thọ.”
“Thầy bói ấy nổi danh khắp thiên hạ, trước nay chưa từng tính sai nên thư sinh không hề nghi ngờ. Trong lòng hắn vô cùng đau khổ, vội vàng trở về quê, muốn gặp phụ mẫu lần cuối trước khi c.h.ế.t, nào ngờ giữa đường lại gặp một nữ t.ử đang định nhảy sông.”
“Gia đình nữ t.ử ấy mắc nợ, phu quân lại lâm bệnh nặng mà không có tiền chữa trị nên nàng mới muốn tìm đến cái c.h.ế.t. Thư sinh nhìn thấy liền cứu nàng lên.”
“Hắn nghĩ dù sao mình cũng chẳng còn sống được bao lâu, giữ tiền lại cũng vô dụng nên đưa toàn bộ số tiền mang theo cho nữ t.ử ấy. Nữ t.ử hết lời cảm tạ rồi rời đi, còn sau khi thư sinh trở về nhà, hắn phát hiện mình đã sống qua ngày thứ bảy, thậm chí cơ thể còn ngày càng khỏe mạnh.”
Phụ thân bĩu môi nói: “Thư sinh này chắc chắn đã bị tên thầy bói bịp bợm kia giăng bẫy lừa gạt.”
Ta lắc đầu: “Không phải như vậy.”
“Nhiều năm sau, thư sinh đã trở thành quan, hắn gặp lại thầy bói nên chất vấn tại sao quẻ bói năm xưa lại không chính xác.”
“Thầy bói cũng cảm thấy khó hiểu, bèn cẩn thận hỏi lại những chuyện đã xảy ra sau đó. Khi biết thư sinh từng cứu nữ t.ử kia, ông mới bừng tỉnh hiểu ra.”
“Chỉ vì một niệm nhân từ, thư sinh đã cứu sống cả gia đình ba người của nữ t.ử ấy nên được tăng thêm ba mươi năm dương thọ. Bởi vậy, hành thiện tích đức có thể thay đổi vận mệnh.”
Phụ thân nghe xong liền cười nói: “Câu chuyện không tệ, nhưng có liên quan gì đến phụ thân? Phụ thân con đâu từng làm chuyện thương thiên hại lý.”
Ta âm thầm thở dài.
Trong ba năm sống tại Di Quận vương phủ, lòng ta luôn buồn bực nên thường xuyên đọc kinh Phật, cũng xem không ít câu chuyện về nhân quả tuần hoàn.
Nếu trong mệnh của phụ thân đã định sẵn có kiếp nạn này, cho dù tạm thời tránh được, chẳng lẽ sau này sẽ không tiếp tục gặp nguy hiểm hay sao?
Ta hy vọng phụ thân có thể giống như vị thư sinh kia, nhờ làm nhiều việc thiện, tích thêm công đức mà hoàn toàn tránh khỏi vận rủi.
…
Sau khi dùng xong cơm chay, phụ thân đi tìm phương trượng đ.á.n.h cờ, còn ta dẫn theo nha hoàn đi dạo khắp nơi.
Khi tản bộ đến đình nghỉ mát phía sau núi, ta nhìn thấy một nam t.ử áo xanh đang ngồi trong đình uống trà.
Tư thế của hắn tao nhã, đôi mắt sáng lạnh tựa sao trời.
Người ấy chính là Tống Đình.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, trong lòng ta bỗng nảy sinh một cảm giác kỳ lạ, tựa như từng lớp sương mù trước mắt đã được vén lên.