Trương Chiêu Hành

Chương 9



 

Hắn nhận lấy khăn do tùy tùng đưa tới, nhẹ nhàng lau nửa l.ồ.ng n.g.ự.c đang lộ ra bên ngoài, sau đó thấp giọng nói: “Mấy ngày không gặp, ta đã muốn đến tìm nàng…”

 

“Liên tục đi đường nhiều ngày, thật ra ta cũng mệt rồi.”

 

“Chỉ là ta nhớ trước kia… nàng rất thích nhìn ta luyện kiếm.”

 

Nhưng đó đều là chuyện của kiếp trước!

 

Huống hồ trước kia hắn cũng đâu có dáng vẻ cố ý khoe sắc quyến rũ như người chốn thanh lâu thế này!

 

Ta tức đến nghẹn thở, lạnh lùng nói: “Quận vương thích luyện thì cứ luyện, có liên quan gì đến ta!”

 

Tống Đình cũng không tức giận, chỉ khẽ mỉm cười.

 

Kể từ đó, bất kể ban ngày hắn ra ngoài làm gì, mỗi sáng sớm đều chạy đến trước cửa viện của ta luyện kiếm, chưa từng bỏ một ngày.

 



 

Chưa đầy mấy ngày, người nhà ngoại đã dần nhìn ra manh mối.

 

Ngoại tổ mẫu lén hỏi riêng ta: “Con và Di Quận vương từng quen biết nhau ở kinh thành sao? Hắn… có tình ý với con phải không?”

 

Trong lòng ta chất chứa đầy tức giận nhưng không biết giãi bày với ai, chỉ có thể buồn bực đáp: “Người được hắn yêu thích thì phải làm thiếp cho hắn.”

 

“Thứ tình cảm như vậy… quá rẻ mạt.”

 

Tâm trạng tốt đẹp ban đầu của ta đều bị phá hỏng.

 

Sự xuất hiện của Tống Đình khiến ta không khỏi nhớ lại dáng vẻ thấp hèn của mình ở kiếp trước.

 

Ngoại tổ mẫu đã sống đến tuổi này, đương nhiên vô cùng tinh tường, lập tức hiểu ra mọi chuyện.

 

Từ đó về sau, người không hỏi lại nữa.

 

Nhưng hiện giờ ta và Tống Đình sống trong cùng một phủ, ngày ngày ngẩng đầu cúi đầu đều chạm mặt.

 

Ta lạnh lùng châm chọc hắn, hắn cũng không tức giận mà vẫn dùng ánh mắt chan chứa thâm tình nhìn ta.

 

Đủ loại quà cáp liên tục được đưa đến viện của ta như nước chảy.

 

Thời gian lâu dần, người ngoài nhìn vào còn tưởng ta mới là kẻ trêu ghẹo tình cảm của hắn rồi nhẫn tâm vứt bỏ.

 

Một ngày nọ, chúng ta tình cờ gặp nhau trên con đường nhỏ.

 

Ta bảo hắn cho tùy tùng lui xuống, sau đó không nhịn được mà nghiêm giọng chất vấn: “Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?!”

 



 

Tống Đình sững người, sau đó thấp giọng đáp: “Yểu điệu thục nữ, quân t.ử hảo cầu. Đương nhiên ta đang theo đuổi nàng…”

 

Ta nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy chuyện này hoang đường đến cực điểm: “Ngươi có bệnh thì đi tìm đại phu!”

 

“Ta không có t.h.u.ố.c chữa cho ngươi!”

 

Tống Đình há miệng, hồi lâu vẫn không nói nên lời.

 

Một lát sau, hắn lại nhìn ta bằng ánh mắt mong chờ đến đáng thương: “Ta cũng biết mình không nên quấy rầy nàng, nhưng ta không thể khống chế bản thân!”

 

Hắn đột nhiên tiến lên một bước, nắm lấy cổ tay ta, gần như van xin: “Ta sẽ chiêu cáo thiên hạ, công khai thu hồi lời thề, dùng lễ nghi chính thức cướinàng làm chính thê, từ nay về sau luôn đặt nàng lên trên hết…”

 

“Chiêu Hành, nàng hãy tha thứ cho ta lần này, có được không?”

 

Thu hồi lời thề sao?

 

Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy?

 

Dây lòng ta không kìm được mà khẽ run lên, nhưng vẫn trả lời: “Không được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Tại sao ngươi cứ bám dai như miếng cao da ch.ó, mặt dày đến thế!”

 

“Ngươi không còn cơ hội, ta cũng không bằng lòng, rốt cuộc muốn ta phải nói bao nhiêu lần nữa!”

 

Yết hầu Tống Đình khẽ chuyển động, hắn c.ắ.n môi dưới rồi đột nhiên dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy ta.

 

Ta ra sức đẩy hắn, nhưng chẳng khác nào kiến nhỏ lay cây lớn, hắn vẫn đứng yên không hề nhúc nhích.

 

“Ngươi còn định dùng sức ép buộc ta sao? Hay ngươi cho rằng làm như vậy thì ta sẽ chịu khuất phục?!”

 

Tống Đình dùng cằm khẽ cọ lên đầu ta, thấp giọng nói: “Ta chỉ muốn nàng nghe nhịp tim của ta.”

 

“Ta biết mình nên từ bỏ, nhưng tình cảm này thật sự không thể tự chủ.”

 

“Chiêu Hành…”

 

Hắn gọi tên ta như thể đầu lưỡi vừa bị bỏng, sau đó nói rõ từng chữ: “Nàng cứ xem ta là kẻ mặt dày, cứ xem ta là một con ch.ó ghẻ lì lợm cũng được. Ta đã bất chấp tất cả rồi, trên đời này không có bất kỳ điều gì quan trọng hơn nàng…”

 

Ta ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy vẻ mặt chân thành vô hạn của hắn.

 



 

Liên tiếp mấy ngày, ta đều đóng cửa không ra ngoài vì sợ lại chạm mặt Tống Đình.

 

Ta thật sự đã mất mặt đến tận nhà ngoại rồi.

 

Mãi đến khi Khánh biểu đệ hẹn ta ra ngoài đạp thanh, ta mới vui vẻ đồng ý.

 

Phong cảnh ngoại thành đẹp đến mức khiến người ta lưu luyến dừng chân.

 

Tâm trạng lên xuống thất thường suốt mấy ngày qua của ta cũng dần bình ổn trở lại.

 

Thật ra ta không muốn nhắc đến chuyện có tha thứ cho Tống Đình hay không, càng không muốn bàn đến mối quan hệ giữa hai chúng ta.

 

Ta chỉ nghĩ ít nhất mình cũng nên tìm hiểu rõ toàn bộ nhân quả giữa kiếp trước và kiếp này.

 

Ta không muốn tiếp tục sống trong mơ hồ.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Nghĩ đến đây, ta không còn tâm trạng du ngoạn nữa.

 

Vì vậy, ta báo với biểu đệ một tiếng rồi định trở về phủ trước.

 

Nào ngờ giữa đường không may lại chạm mặt Đỗ công t.ử.

 

Đỗ công t.ử vẫn bám riết không chịu buông tha, trên mặt còn lộ ra vài phần đắc ý và khinh thường.

 

“Bản công t.ử đã dò hỏi được những chuyện của ngươi ở kinh thành.”

 

“Thảo nào đường đường là đích nữ hầu phủ lại phải chạy đến Giang Nam tìm nhà chồng! Ngươi ngày ngày chạy theo sau Di Quận vương, thanh danh đã hỏng hoàn toàn, đúng là không biết liêm sỉ.”

 

“Ở kinh thành không còn chỗ dung thân nên mới chạy đến Giang Nam. Bây giờ bản công t.ử bằng lòng cưới ngươi, ngươi lại còn dám làm cao.”

 

Ta lạnh lùng vung roi, quất thẳng vào mặt hắn: “Chuyện của ta không liên quan đến ngươi!”

 

Bị quất một roi vào mặt, Đỗ công t.ử tức đến mất hết lý trí, lập tức sai hạ nhân chặn đường.

 

“Trói nàng ta lại cho ta! Hôm nay bản công t.ử phải dạy dỗ nàng ta một trận!”

 

Mấy tên tiểu tư xung quanh thấy chuyện đã trở nên nghiêm trọng, vội vàng thấp giọng khuyên nhủ: “Thiếu gia, nàng ấy là đại tiểu thư phủ Ninh Viễn hầu, Liễu gia cũng không phải gia đình dễ chọc vào…”

 

“Nếu để lão gia biết được, chúng ta nhất định sẽ phải gánh chịu hậu quả!”

 

“Đúng vậy, nếu phụ thân nàng ấy truy cứu, chúng ta không gánh nổi đâu…”

 

Đỗ công t.ử xoa hai tay, nở nụ cười dâm đãng: “Sợ gì chứ? Thanh danh của nàng ta ở kinh thành đã hôi thối rồi, bây giờ bản công t.ử bằng lòng cưới nàng ta, chẳng lẽ phủ Ninh Viễn hầu không nên âm thầm mừng rỡ sao?”