Trường Lạc Như Ngọc

Chương 11



Giọng phụ thân trong đêm đặc biệt rõ ràng:

"Năm đó, chính là nó vẫn luôn cầu cưới con, mà cha vốn cũng có ý gả con cho nó."

Hóa ra sớm như vậy?

Phụ thân thở dài một tiếng:

"Nó bị nhiễm hàn khí, vẫn luôn bệnh, lúc tốt lúc xấu. Ngày mai, con thay cha đi thăm nó một chút đi."

Ta trầm mặc, không có đáp lời.

Mãi đến khi tiệc tan, bóng dáng cao gầy kia vẫn quanh quẩn trong đầu không sao đi được.

Hôm sau, ta vẫn đi tới sân viện của Thẩm Cận Hàn. Mùi t.h.u.ố.c tràn ngập.

Hắn dựa nghiêng bên cửa sổ, sắc mặt tái nhợt, trong tay lại vẫn cầm một quyển sách, đọc say sưa.

Nghe thấy tiếng bước chân, hắn ngước mắt nhìn lại, hoảng loạn lại vui mừng khôn xiết, giãy giụa muốn ngồi thẳng:

"Phu... Hà tiểu thư? Sao người lại tới đây?"

"Nằm yên."

Ta đi nhanh vài bước, ấn vai hắn lại, chạm tay hơi lạnh.

Hắn nghe vậy dựa trở về, ánh mắt lại vẫn luôn dừng trên người ta.

Trầm mặc một lát.

Ta mở miệng:

"Phụ thân nói... năm đó, ngươi vẫn luôn nguyện ý cưới ta?"

Đầu quả tim hắn nổi lên một tia ửng đỏ, nhẹ nhàng gật đầu:

"Đúng vậy."

Ta nhìn hắn, không hiểu hỏi:

"Ta khi đó thanh danh hỗn độn, càng không có dung mạo khuynh thành. Mà ngươi, cũng tuyệt không phải kẻ ham quyền phụ quý."

Hắn hơi rũ mắt:

"Bởi vì... tiểu thư từng cứu ta."

Ta nghi hoặc:

"Cứu ngươi?"

Giọng hắn trầm thấp chậm rãi:

"Khi mới vào kinh thành, lộ phí bị trộm, ta bị khách điếm xua đuổi, là xe ngựa của tiểu thư ngài đi ngang qua, sai người tặng ta một túi bạc giải vây."

Thế mà là như vậy?

Ta lại không có một chút ấn tượng nào.

Ta nhíu mày:

"Chỉ vì cái này? Đó chẳng qua là..."

"Phải, với ngài là tiện tay làm, với ta... lại là phùng sinh trong tuyệt cảnh, khắc ghi đến nay."

Hắn ngước mắt, ánh mắt thẳng thắn thành khẩn mà nóng bỏng:

"Ban đầu là báo ân, muốn hộ ngài chu toàn. Nhưng về sau... thụ nghiệp ở chung, là tâm duyệt, muốn hộ ngài một đời."

Hắn dừng một chút:

"Nếu tiểu thư... trong lòng còn có dự định kết thêm lương duyên, khẩn cầu tiểu thư suy xét... Cận Hàn."

Ánh mắt hắn quá nóng bỏng, lời nói lại quá chân thành.

Khiến mặt ta không khống chế được mà nóng lên.

Ta đứng phắt dậy:

"Ta... ta phải về rồi!"

Trường Lạc thấy ta bước ra, đi theo:

"Mẫu thân! Sao thế? Mặt đỏ quá, có phải cũng bị bệnh rồi không?"

"Không... không có!"

Ta hoảng loạn che giấu, đang định kéo nó đi, lại đ.â.m sầm vào một người.

Nữ t.ử bị ta đụng phải vội vàng lui ra phía sau một bước:

"Á!"

Thanh âm thanh thúy, ta định thần nhìn lại.

Là một nữ t.ử mặc quan bào gọn gàng, mày kiếm mắt sáng.

Nàng thấy ta thần sắc hoảng loạn, lại quay đầu nhìn thoáng qua Thẩm Cận Hàn trong phòng.

Như vỡ lẽ mà vội vàng giải thích:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cô nương chớ hiểu lầm! Ta tên Kỷ Phương Bạch, là bạn nối khố của Cận Hàn... ạch, Thẩm huynh!"

"Mới vừa thi đỗ nữ quan, tạm thời không có chỗ ở trong kinh thành, tạm tá túc vài ngày! Thật sự chỉ là tá túc! Ngày mai ta sẽ dọn đi! Ngươi ngàn vạn lần đừng hiểu lầm!"

Bạn nối khố... nữ quan... Kỷ Phương Bạch... mấy từ này khiến sắc mặt ta nhanh ch.óng rút hết sắc m.á.u.

Là nàng ấy!

Kiếp trước trong một lần yến tiệc trong kinh, phu nhân được mọi người hâm mộ.

Khi đó nàng ấy che chở bụng nhỏ hơi nhô lên, hạnh phúc nói:

"Phu quân là bạn nối khố thanh mai trúc mã, hiện giờ được điều ra ngoài nhậm chức, đợi ta sinh xong sẽ sang đoàn tụ với chàng."

Nụ cười ngọt ngào khiến lòng ta nảy sinh hâm mộ, cho nên mới ấn tượng khắc sâu.

Hóa ra, phu quân nàng ấy nói là Thẩm Cận Hàn.

Hóa ra bọn họ mới là lương duyên trời ban.

Đêm đó, Trường Lạc rúc vào trong lòng ta nhỏ giọng hỏi:

"Mẫu thân, có phải con... sắp có cha rồi không?"

Ta im lặng hồi lâu, chỉ ôm nó c.h.ặ.t hơn.

Một lát là nụ cười hạnh phúc kiếp trước của Kỷ Phương Bạch, một lát là ánh mắt nóng rực hôm nay của Thẩm Cận Hàn, đan xen trong đầu ta.

Sống lại một đời, ta đã đạt được quá nhiều.

Nữ nhi mất đi tìm lại được, phụ thân khỏe mạnh, sự nghiệp mới thành, tri kỷ bầu bạn...

Truyện do nhà Phong Sương Minh Nguyệt edit, mang đi đâu khác trù cho bác ế dài dài

Sao có thể lại tham lam, đi chiếm đoạt lương duyên đã định của người khác?

Ngày hôm sau, ta lại lần nữa bước vào sân viên của Thẩm Cận Hàn.

Hắn vẫn như hôm qua dựa vào trước cửa sổ, thấy ta đi vào, chật vật muốn đứng dậy.

Ta đứng ở nơi cách hắn vài bước, giọng nói bình tĩnh:

"Thẩm công t.ử, tâm ý của ngươi, ta xin nhận. Chỉ là... ngươi và ta đều không phải lương phối."

Sắc mặt hắn so với hôm qua tái nhợt thêm vài phần.

Ta tránh đi ánh mắt đau thương của hắn, tiếp tục nói:

"Ta không có ý định tái giá. Thẩm công t.ử phẩm tính cao khiết, tài hoa hơn người, ngày sau nhất định sẽ gặp được nữ t.ử thật sự tình đầu ý hợp. Ta chúc trước công t.ử cùng phu nhân tương lai, cầm sắt hòa minh, ân ái bạc đầu."

Không khí c.h.ế.t lặng.

Hắn lẳng lặng nhìn ta.

Hồi lâu, hắn rũ mi xuống, chỉ còn lại một tiếng thở dài lạc lõng...

"... Ta... đã hiểu. Tạ Hà tiểu thư báo cho. Hà tiểu thư... bảo trọng."

Hắn chấp nhận một cách thể diện như thế.

Thậm chí không truy hỏi một câu tại sao.

Làm tim ta buồn bực đến phát hoảng.

Ta không dám quay đầu lại, vội vàng rời đi.

Đi ra cửa viện, ánh mặt trời ch.ói mắt.

Trường Lạc yên lặng đi theo bên cạnh ta, khuôn mặt nhỏ nhắn ỉu xìu.

Ta ngồi xổm xuống, hỏi nó:

"Trường Lạc rất muốn có một người cha sao?"

Trường Lạc lắc đầu:

"Trường Lạc là cảm thấy... phu t.ử rất tốt... nếu mẫu thân có người cùng nói chuyện thì tốt biết bao."

Ta cười vươn tay xoa xoa đỉnh đầu nó:

"Mẫu thân có ông ngoại thương, có các dì Uyển Nguyệt bảo vệ, có dì T.ử Quân cùng làm đại sự, còn có con bồi ở bên cạnh mẫu thân, sẽ không thấy cô đơn chút nào đâu."

Ta nâng mặt nó, nghiêm túc nói:

"Đường của mẫu thân còn dài lắm, phải đọc rất nhiều sách, phải làm nữ quan, phải giúp nữ t.ử thế gian, còn phải nhìn Trường Lạc lớn lên, nhìn con lựa chọn cách sống mình muốn. Có phu quân hay không, chưa bao giờ là thước đo mẫu thân có hạnh phúc hay không. Hiểu chứ?"

Trường Lạc cái hiểu cái không, nhưng nhìn thấy ý cười nơi đáy mắt ta, cũng theo đó cong môi cười.

Nó dùng sức gật đầu:

"Vâng! Mẫu thân lợi hại nhất! Trường Lạc cũng muốn sau này được lợi hại như mẫu thân!"

"Được."

Ta dắt tay nó, đón ánh nắng mùa thu, đi về hướng nhà.

"Vậy về nhà! Hôm nay mẫu thân kiểm tra bài tập của con, [Thiên Tự Văn] thuộc thế nào rồi?"

"Thiên địa huyền hoàng! Vũ trụ hồng hoang!..."

(Hết)