Trường Môn Hảo Tế Yêu

Chương 725



405- Vô hạn mộng tưởng.

Vừa nghe đến "trăm năm có một", ánh mắt mọi người lập tức sáng rỡ.

“Nương tử đừng giữ bí mật nữa, mau nói đi.”

“Đúng đấy, chúng ta đều là người thô kệch, không hiểu mấy đạo lý buôn bán, nương tử bảo làm gì thì chúng tôi cứ theo mà làm thôi.”

Mọi người đều rất phối hợp, nét mặt nóng lòng sốt ruột.

Phùng Vận nói:

“Ban đầu, làng chúng ta chỉ có nông trang, sau đó mới có xưởng nông cụ, xưởng may, xưởng gốm, xưởng than tổ ong. Để ứng phó với khách buôn qua lại, ta bảo mấy người biết làm ăn trong làng mở quán cơm, trà quán, tạp hóa ở đầu làng…”

Khi nàng nói đến đây, ai nấy đều gật đầu liên tục.

Phùng Vận nói tiếp:

“Khi đó nhiều người thấy Vương đồ tể, Chu quả phụ làm ăn được, cũng nôn nóng không muốn làm ruộng nữa, muốn kiếm tiền dễ, bắt chước họ mở quán, nhưng đều bị ta ngăn lại. Ta biết trong lòng có người trách ta thiên vị, nghĩ ta được lợi nên không công bằng…”

Mấy người nhìn nhau, có chút ngượng ngùng.

Dương thập trưởng nói:

“Nương tử là người thế nào, vì thôn này đã làm biết bao việc, mọi người đều biết rõ. Mấy kẻ lắm lời đ.â.m thọc, chẳng đáng bận tâm.”

Mọi người đồng thanh hưởng ứng.

Phùng Vận bật cười khẽ.

“Khi đó ta ngăn họ mở quán, là vì nghĩ cho họ.”

Thấy mọi người im lặng, nàng biết nếu không nói rõ, nghi ngờ sẽ còn kéo dài.

Nàng dừng một chút rồi nói tiếp:

“Khi đó có mấy khách buôn đâu mà đến Hoa Khê? Mọi người mà bỏ hết việc đồng áng, thì bán cho ai? Quán cơm, quán trà mọc lên như nấm, ai vào ăn? Đổ hết tích cóp vào, c.uối cùng chẳng khác gì ném tiền xuống sông.”

Dương thập trưởng thở dài:

“Nương tử lúc nào cũng nghĩ cho thôn dân, sau này ai dám ăn nói linh tinh, ta là người đầu tiên không tha.”

Thao Dang

Phùng Vận mỉm cười:

“Bây giờ thì thời cơ tới rồi.”

Mọi người mắt sáng rỡ, nhìn nàng chằm chằm.

Phùng Vận nói:

“Có bến tàu, từ nay về sau, không thôn nào trong quận An Độ có thể so với Hoa Khê về lượng khách qua lại… Có người, ắt sẽ có giao thương.”

Dương thập trưởng nói:

“Vậy thì tốt quá, lần này ai muốn mở quán gì, cứ mở là được.”

“Không.” Phùng Vận trầm mặt:

“Cửa hàng cũng không thể tùy tiện mà mở. Hôm nay ta gọi mọi người đến đây là để nói việc này. Trước kia chúng ta là thôn nhỏ, thế nào thoải mái thì làm, nhưng từ giờ khác rồi. Phải có quy hoạch thống nhất, mới tránh được tình trạng hỗn loạn.”

“Quy hoạch thống nhất?”

Mấy người nghe mà mơ hồ không hiểu.

Phùng Vận vốn cũng không trông mong họ hiểu được ngay.

Trước khi mời họ đến, nàng đã vẽ sẵn bản đồ...

Mấy người này không rành chữ nghĩa, nhưng bản vẽ đơn giản dễ hiểu.

Dương thập trưởng nhìn những con đường, cửa hàng được đánh dấu rõ ràng, cả người run rẩy vì phấn khích, giọng nói lắp bắp.

“Nương tử nói là, sau này Hoa Khê sẽ có phố xá như vậy, lại có nhiều cửa hàng thế này sao?”

“Không chỉ có thế.” Phùng Vận nghĩ đến hàng hóa và dòng người mà bến tàu sẽ mang đến, trong đầu nàng cũng tràn đầy mộng tưởng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Sẽ có nhiều hơn nữa, sẽ được xây dựng tốt hơn nữa.”

Dương thập trưởng hít một hơi lạnh.

Đây là điều mà trước kia bọn họ không dám mơ tới.

“Nương tử, vậy chúng tôi có thể làm gì?”

Phùng Vận đáp:

“Để tránh sau này mọi thứ rối loạn, từ bây giờ phải quy hoạch sớm…”

Vừa nói, nàng vừa chỉ vào các ký hiệu trên bản đồ.

“Con đường làng này, sau này không còn là đường làng nữa, mà sẽ thành quan đạo, con đường chính nối từ An Độ quận đến bến tàu, cũng là trạm dừng đầu tiên của khách thương đến An Độ. Cho nên, không thể xây quán dọc đường làng nữa, phải chừa chỗ để mở rộng đường…”

Nàng từ tốn giải thích từng việc một.

Đây đâu còn là kế hoạch cho một thôn làng, mà là bản quy hoạch tương lai của cả một thành trấn.

Dương thập trưởng xúc động đến lắp bắp:

“Tốt, cái này… tốt thật đấy.”

Ngay sau đó, có người tinh mắt phát hiện:

“Nương tử, khu đất này phần lớn là của nhà người phải không?”

Phùng Vận khẽ “ừ”, lại chỉ một chỗ khác trên bản đồ.

“Ở đây, ngoài nhà Nhậm tiên sinh, những chỗ còn lại đều là đồi hoang của thôn. Để tránh tổn hại ruộng nương, xây chợ ở đây là hợp nhất.”

Khi đó Nhậm Nhữ Đức định cư ở Hoa Khê, cố ý chọn đất sát bờ Trường Hà.

Đất ấy hoang vu, xa ruộng đồng, đa số người không muốn chọn. Nhưng vì ông ta thích thanh nhã, cần tiện việc, không muốn tiếp xúc quá nhiều với thôn dân, nên chọn nơi mà người khác không chọn…

Không ngờ lại là lựa chọn lời nhất.

Dương thập trưởng ngưỡng mộ không thôi:

“Bảo sao người ta nói phải đọc sách nhiều để mở mang đầu óc. Nhậm tiên sinhhọc rộng hiểu sâu, tầm nhìn cũng xa hơn hẳn.”

Phùng Vận mỉm cười.

Thật ra Nhậm Nhữ Đức chọn chỗ đó, chỉ là muốn ở một mình thôi.

“Nếu mọi người không có ý kiến, sau này ta sẽ vẽ một bản quy hoạch chi tiết hơn... Nhưng chúng ta không cần vội, từ nay đến lúc bến tàu xây xong vẫn còn thời gian.”

Nói xong, nàng nghiêm mặt, đảo mắt nhìn mọi người.

“Từ hôm nay, nhất định phải giữ c.h.ặ.t đất trong tay, không được bán bừa bãi.”

Một ngũ trưởng xúc động thở dài:

“Biết vậy lúc mới định cư, ta thà chọn mảnh đất hoang khô cằn gần bến tàu, cũng hơn chọn chỗ đẹp mà xa. Sau này bến tàu đông người, ta chỉ cần mở quán bánh nướng trước cửa cũng đủ nuôi cả nhà.”

“Không cần ghen với người khác.” Phùng Vận nói:

“Chuyện tương lai ai nói cho chắc được? Đất xa bến tàu cũng phải giữ c.h.ặ.t. Biết đâu sau này, còn có giá hơn cả đất gần bến ấy chứ?”

“Thật à? Có thể đắt hơn cả đất gần bến sao?”

“Các người thử nhìn Minh Tuyền xem... Hồi đó chỉ là một con phố nhỏ, giờ đã phát triển đến mức nào rồi?”

Mọi người nhất thời trầm mặc.

Bởi vì họ chợt nhớ ra, Phùng Vận cũng chính là chủ đất lớn nhất ở trấn Minh Tuyền.

So với nói Nhậm Nhữ Đức có tầm nhìn xa, chi bằng nói Phùng Vận, tính toán không sót một bước.

Dương thập trưởng cảm khái:

“Nương tử quả thật như được thần linh phù trợ vậy.”

Phùng Vận ngoài miệng thì khiêm tốn, nhưng trong lòng cũng không dám tự mãn chút nào.