Trường Ninh Cựu Sự

Chương 19



Trong kinh thành này, từ trong phủ ra đến ngoại phủ, từ trong cung cho đến ngoài cung.

Nhỏ thì là những tiểu nha hoàn thấp cổ bé họng, lớn thì đến cả những vị công chúa cao quý, không một ai là chưa từng dùng cái chiêu trò vụng về ấy để tiếp cận ta.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Quả nhiên, Tần tam tiểu thư liền bày ra bộ dáng nhu nhu nhược nhược, gương mặt đỏ bừng, trong ánh mắt ngập tràn nước mắt mà muốn sấn vào lòng n.g.ự.c ta.

“Hầu gia, thần nữ không phải cố ý.”

Trong lòng ta dâng lên một cỗ chán ghét không vui, nhưng khóe mắt lại trùng hợp nhìn thấy Tần Miểu đang sải bước đi về phía bên này.

Liền lập tức đổi thành ngữ khí ôn nhu mà nói với Tần tam tiểu thư.

“Không sao, lần sau nhất định phải chú ý một chút, làm bỏng ta thì không có gì đáng ngại, nhưng nếu để làm bỏng đến làn da của ngươi thì biết phải làm sao bây giờ.”

Tần tam tiểu thư nghe xong thì gương mặt càng thêm đỏ bừng.

Trong lòng vui mừng khôn xiết, mà Tần Miểu đang đứng cách đó không xa thì gương mặt đã sớm trắng bệch không còn một giọt m.á.u.

Ta thấy vậy thì tâm tình liền trở nên vô cùng tốt mà xoay người rời đi.

Thời điểm xe ngựa đang trên đường lăn bánh trở về hầu phủ, ta lại vô tình bắt gặp một vị tiểu cô nương vô cùng thú vị.

Ta vốn dĩ là kẻ có trí nhớ rất tốt, nhớ lại trên khán đài xem đấu mã cầu vừa rồi, vị tiểu cô nương này chính là ngồi ở khu vực dành cho người của Hà gia.

Nhìn y phục và dáng vẻ thì hẳn là thiên kim tiểu thư của phủ Trung thư lệnh.

Điều khiến ta cảm thấy buồn cười và thú vị chính là, vào thời điểm tất cả mọi người đều đang dồn hết sự chú ý để xem đấu mã cầu.

Thì dư quang của ta lại thoáng nhìn thấy nàng đang lén lút mở chiếc khăn tay ra, đem đĩa bánh hoa quế đặt trên bàn ngăn nắp bao gói mấy khối, sau đó cẩn thận nhét gọn vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c mình.

Ta không khỏi dâng lên một cỗ tò mò, liền đưa tay cầm một khối bánh hoa quế lên nếm thử.

Hương vị cũng chỉ bình thường như bao loại bánh khác, thật không hiểu vì sao nàng lại phải tốn công đóng gói mang về như vậy.

Đương nhiên, ngoài đĩa bánh hoa quế kia ra, những loại điểm tâm khác nàng cũng đều nhanh tay lẹ mắt mà gom góp mỗi thứ một ít.

Hơn nữa còn vô cùng thông minh khi biết cách sắp xếp lại đĩa bánh sao cho người khác nhìn vào không nhận ra là đã bị vơi đi quá nhiều.

Đích thân là thiên kim của phủ Trung thư lệnh đại nhân, chẳng lẽ lại là kẻ tham ăn đến mức độ này sao?

Hiện tại nhìn thấy nàng chỉ có một mình lầm lũi đi bộ trên đại lộ, trong lòng ta bỗng chốc nảy sinh hứng thú, liền ra hiệu cho gã sai vặt đ.á.n.h xe lên tiếng hỏi chuyện.

Gã sai vặt hiểu ý liền chủ động điều khiển xe ngựa chạy chậm lại, ló đầu ra ngoài lớn tiếng gọi.

“Tiểu thư, sao người lại đi bộ một mình thế kia, có muốn lên xe ngựa để chúng ta đưa người đi một đoạn đường không?”

Ta thầm nghĩ trong lòng, một vị tiểu thư nhà quan khi nghe thấy lời mời này nhất định sẽ mừng rỡ như điên mà lập tức đáp ứng.

Xe ngựa của Trường Ninh hầu phủ này trong kinh thành có ai mà không nhận ra chứ, biết đâu nàng tuy tuổi tác còn nhỏ nhưng tâm cơ lại sâu xa.

Cố tình đi bộ ở đây là để tạo ra một cuộc tình cờ gặp gỡ với ta thì sao.

Thế nhưng kết cục lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của ta, nàng đến cái đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, cứ thế lo chính mình mà tiếp tục sải bước về phía trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Đa tạ, không cần đâu.”

Ta thầm nghĩ hẳn là do nàng chưa kịp nhìn rõ bảng hiệu của xe ngựa hầu phủ, gã sai vặt đ.á.n.h xe đ.á.n.h xe cũng có chung suy nghĩ đó.

Liền dứt khoát thúc ngựa cho xe chạy lên phía trước mặt nàng một đoạn để nàng có thể nhìn cho thật rõ ràng.

“Tiểu thư mau lên xe đi, hầu gia nhà chúng ta có lòng hảo tâm muốn đưa người về nhà một đoạn đường đấy.”

Vừa dứt lời, ta từ bên trong rèm xe khẽ hé mở nhìn ra ngoài, liền thấy vị cô nương này rốt cuộc cũng chịu ngẩng đầu lên.

Có lẽ là do đã đi bộ một quãng đường rất dài nên gương mặt nàng đỏ bừng lên như gấc chín, trên vầng trán thanh tú còn lấm tấm những giọt mồ hôi sáng lấp lánh.

Thế nhưng biểu tình trên mặt nàng lại chẳng có chút nào gọi là thân thiện, ngữ khí nói ra đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.

“Ta đã nói là không cần rồi, các người mau ch.óng rời đi đi.”

Gã sai vặt đ.á.n.h xe nghe xong liền hừ lạnh một tiếng.

“Thật là một kẻ không biết tốt xấu.”

Nói xong liền điều khiển xe ngựa rời đi, chạy đến quán trà nhỏ ở khúc quanh phía trước mặt.

Ta cũng chẳng hiểu vì sao bản thân mình lúc đó lại đột ngột động tâm, liền hạ lệnh dừng xe rồi bước xuống quán uống một chén trà nhạt.

Phải qua một cỗ thời gian rất lâu sau đó, vị tiểu cô nương kia mới lững thững đi bộ đến quán trà.

Nàng hẳn là đã vô cùng khát nước rồi, đôi mắt cứ đăm đăm nhìn vào ấm trà đặt trên bàn mà không ngừng nuốt nước miếng.

Thế nhưng cuối cùng nàng lại dứt khoát dời mắt đi chỗ khác, tiếp tục cắm cúi lên đường.

Quả thực là một chuyện vô cùng thú vị, phụ thân của nàng tốt xấu gì cũng là một vị tam phẩm quan to trong triều.

Vậy mà nàng trước tiên thì lén lút đóng gói điểm tâm mang về, hiện tại đến một ly trà nhỏ dọc đường cũng không nỡ bỏ tiền ra uống.

Xe ngựa của ta vì thế lại một lần nữa thong thả bám đuôi theo sau nàng.

Chiếc xe điêu khắc sang trọng dùng ngựa tốt kéo của Trường Ninh hầu phủ vốn dĩ vô cùng cao lớn nguy nga, khắp thân xe đều được bọc bằng da thuộc và dán vàng lấp lánh.

Chính vì thế khi gã sai vặt lên tiếng mời nàng lên xe lần thứ ba, nàng đã hoàn toàn nổi giận, gương mặt trắng bệch vì tức giận, giọng nói cũng theo đó mà nâng cao lên vài phần đầy vẻ cảnh giác.

“Ta nói cho các người biết, đừng có mà giở trò làm càn ở đây, phụ thân của ta chính là Trung thư lệnh Hà đại nhân, các người nếu còn dám có gan tiến lên quấy rầy ta, ta nhất định sẽ không khách khí với các người đâu!”

Ta ngồi ở bên trong xe ngựa nghe thấy vậy thì không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Gã sai vặt đ.á.n.h xe cũng vô cùng cạn lời, ghé sát vào cửa xe nhỏ giọng nói với ta.

“Gia, chúng ta mặc kệ nàng ta đi, vị cô nương này nhìn qua có vẻ không được thông minh cho lắm.”

Quản chứ, chuyện này đương nhiên là ta phải quản đến cùng rồi, khó khăn lắm ta mới có được một ngày tâm tình tốt như hôm nay.

Chính vì thế trên suốt đoạn đường còn lại liền diễn ra một màn kịch ngươi đuổi ta chạy vô cùng khôi hài.

Mỗi lần xe ngựa của ta vượt qua nàng một đoạn đường dài thì liền chủ động dừng lại ở phía trước để chờ đợi nàng.

Đợi cho đến khi nàng vừa đi bộ đến thì xe ngựa lại chậm rãi chuyển bánh rời đi.