Trường Ninh Cựu Sự

Chương 2



Không được phụ thân quan tâm, mẫu cả cao cao tại thượng, quản sự thì nhìn mặt mà đối xử, mùa đông đến phòng chúng ta ngay cả than sưởi cũng không có.

Y phục ta mặc quanh năm suốt tháng cũng chỉ có vài bộ đó, vóc dáng thì ngày một cao lên, có một năm mùa đông vì chiếc áo khoác cũ đã chật, muốn làm một chiếc áo mới nên mới thưa với mẫu cả, kết quả bà ta đùng đùng nổi giận mắng một câu.

“Ngươi đây là đang oán trách ta khắt khe với ngươi sao?”

Áo mới chẳng thấy đâu, ta còn bị tát mấy cái nảy đom đóm mắt, đầu óc ong ong, còn các vị đích tỷ thì che miệng cười cợt.

Sau đó cửu tỷ tỷ bố thí cho ta hai chiếc áo khoác cũ mà nàng không mặc nữa.

Nữ nhi thứ xuất tùy ý để các nàng sỉ nhục, ta còn nhớ có một lần mẫu cả dẫn các tỷ tỷ đến phủ Thái úy xem đá mã cầu, cũng cho ta đi theo, kết quả lúc về các nàng cố tình không gọi ta, xe ngựa đi xa mất hút, một mình ta phải đi bộ suốt năm canh giờ, trời tối mịt mới về đến phủ.

Lúc ấy ta sợ hãi tột cùng, trên đường lại có một chiếc xe ngựa của kẻ phong lưu cứ bám theo ta không rời, suýt chút nữa đã lừa bắt ta đi, chuyện đó khiến ta nhớ mãi không quên.

Cửu tỷ tỷ dõng dạc mắng ta không biết xấu hổ, ta thì có lỗi gì chứ, khi làm nữ nhi Hà gia, ta chưa từng được hưởng một ngày vinh hoa phú quý.

Giờ gặp đại nạn, chẳng lẽ lại bắt ta lấy thân tuẫn táng theo gia tộc hay sao.

Không được, ta còn một đứa đệ đệ đang bị lưu đày.

Đệ đệ A Thắng của ta mới chín tuổi, đã phải theo đoàn người già yếu bệnh tật kia bị sung quân ra biên cương lạnh giá.

Khi thân mẫu Dương di nương bị tú bà mua đi, bà đã khóc lóc cầu xin ta.

“A Sâm, cứu đệ đệ con với, biên cương khổ hàn, đệ đệ con sẽ c.h.ế.t mất.”

Bà bị bán đi đâu ta cũng không biết, nhưng bà thật ngốc, chính ta còn ốc không mang nổi mình ốc, làm sao cứu được ai.

Nhưng A Thắng là đệ đệ ruột thịt của ta.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Bởi vì là thân nam nhi, ngày trước ở Hà gia cuộc sống của đệ ấy có phần khá hơn ta, được nuôi dưỡng dưới danh nghĩa của đích mẫu.

Đệ ấy học hành rất khắc khổ, tuổi còn nhỏ mà mùa đông tay chân đều nứt nẻ vì lạnh, vậy mà vẫn không buông sách vở.

Đệ ấy từng thò lò mũi xanh, dùng giọng khàn khàn nói với ta.

“A tỷ, đợi đệ trưởng thành lập công danh, đến lúc đó đệ sẽ bảo vệ tỷ và nương.”

Đứa đệ đệ ngốc nghếch A Thắng của ta hiện giờ đang đi trên con đường sung quân đầy gian khổ.

Trời đông giá rét, vừa đói vừa lạnh, đệ ấy liệu có thể chống chọi được đến bao giờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta nghĩ mình nên lấy lòng Thẩm hầu gia, vì thế theo bản năng khẽ gọi hắn một tiếng.

“Gia.”

Hắn liếc nhìn ta một cái, thần sắc thâm trầm khó đoán, rồi đưa tay bịt c.h.ặ.t miệng ta lại.

Từ đó ta biết hắn không thích ta phát ra âm thanh, ta liền ngậm c.h.ặ.t miệng.

Sau cuộc mây mưa, ta đã mệt rã rời, nhưng vẫn phải gượng dậy cái thân xác đau nhức để mặc lại y phục, quỳ trước mặt hắn tạ ơn.

Hắn nâng cằm ta lên, hỏi ta tên gì, ta đáp là Hà Sâm.

“Ngươi là nữ nhi thứ mười một của Hà gia sao?”

Ta gật đầu, hắn lại nói tiếp.

“Sau này ngươi cứ gọi là Thập Nhất Nương đi.”

Hắn cũng thật khéo, lấy luôn nhũ danh vốn có của ta để đặt thành tên gọi mới.

Sáng sớm ngày kế tiếp, ta đã bị đ.á.n.h thức, mặc quần áo chỉnh tề để đến dập đầu thỉnh an phu nhân.

Phu nhân Tần thị của Thẩm Gia Nguyên là một mỹ nhân, nhưng quy củ cực kỳ nghiêm khắc, vì Hà gia đã sa sút, ta mang thân phận nô tịch, ngay cả danh phận thị thiếp cũng không cầu nổi, chỉ là một tì thiếp hạ đẳng nhất.

Tì thiếp hèn mọn, trước mặt chủ t.ử phải vĩnh viễn cúi đầu mà đứng, bưng trà rót nước, đ.ấ.m lưng bóp vai, Tần thị sai bảo làm gì ta đều phải làm theo.

Đối với Thẩm Gia Nguyên cũng chẳng khác là bao, mỗi đêm sau khi hầu hạ xong, ta không được phép lưu lại trên giường của hắn, dù xương cốt có rã rời đến mấy cũng phải lập tức xoay người xuống giường, mặc quần áo chỉnh tề quỳ bên giường chờ hắn sai phái.

Sau này ta mới biết, Thẩm Gia Nguyên và Tần thị thành hôn bốn năm không có con cái, không phải vì Tần thị không thể sinh nở, mà là vì Thẩm Gia Nguyên rất hiếm khi bước vào phòng nàng ta ngủ lại.

Tình cảm phu thê của họ bất hòa, nghe nói là do Tần thị đã hại c.h.ế.t vị muội muội thứ xuất cùng gả vào hầu phủ - Tần Tam tiểu thư.

Tần Tam tiểu thư từng là trắc thất của hầu gia, cũng là nốt chu sa trong lòng hắn.

Những chuyện này chẳng liên quan gì đến ta, ta chỉ là món quà Lý công t.ử tặng cho Thẩm Gia Nguyên, là một công cụ dùng để nối dõi tông đường mà thôi.

Trường Ninh hầu gia đã hai mươi ba tuổi nhưng gối chiếc không con, năm ngoái trong phủ có nạp một thông phòng, nhưng bụng dạ vẫn im lìm không có động tĩnh, lão phu nhân vì chuyện này mà lo sốt vó.

Lý công t.ử là cháu ngoại của lão phu nhân, cũng là biểu huynh của Thẩm Gia Nguyên, nữ nhân do hắn đưa tới, Tần thị không dám không nhận.

Nhưng Tần thị là kẻ đố kỵ, thủ đoạn của các gia đình giàu có ta quá rõ ràng, nàng ta đại khái là muốn chờ ta sinh hạ hài t.ử rồi sẽ g.i.ế.c mẹ giữ con.