Trường Phong Qua Đỉnh Tuyết Lâu

Chương 10



Trước khi Yến Chước Hoa kịp nổi giận, Chung Hàn Lâm đã cuộn sách lại, phất tay áo bỏ đi.

Bóng dáng y mang theo vẻ uất ức khó giấu, bước vội qua con đường nhỏ ven hồ Phượng Hoàng, tựa như hoàn toàn không nhìn thấy đình Ỷ Châu phía trước — nơi Trưởng Công Chúa đang ngồi.

Yến Chước Hoa lạnh lùng nhìn theo.

Mãi đến khi người kia đi ngang trước mặt, nàng mới chậm rãi lên tiếng:

“Chung Hàn Lâm, sao bước chân lại vội vàng như vậy?”

Giọng nữ nhân đột ngột vang lên khiến Chung Hàn Lâm sững người. Y theo phản xạ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong đình Ỷ Châu có một thiếu nữ vận kỵ trang đỏ thẫm đang ngồi ngay ngắn.

Nàng tuổi còn trẻ, nhưng khí thế lại ép người.

Dung nhan lạnh lẽo như tuyết, ánh mắt sắc bén tựa băng phong đầu đông. Trên chiếc cổ trắng ngần đeo vòng vàng nạm ba viên Đông Châu quý giá, dưới ánh nắng càng thêm ch.ói mắt, tôn quý đến mức khiến người khác không dám nhìn thẳng.

Sau lưng nàng là hàng loạt cung nữ đứng hầu, im lặng không tiếng động.

Chung Hàn Lâm lập tức biến sắc, vội vàng bước tới quỳ xuống.

“Tại hạ là Thứ Cát Sĩ Chung Lí Khôi, tham kiến Trưởng Công Chúa.”

Yến Chước Hoa không đáp ngay.

Nàng chỉ liếc mắt về phía Thanh Bí Đường, thấy Thập Thất vẫn đang đứng lẻ loi trong sân, rồi nghiêng đầu nói nhỏ với Đan Châu Nhi:

“Đưa hắn về Tuyết Lầu trước đi.”

Đợi Thập Thất rời khỏi, nàng mới thong thả nhìn xuống người đang quỳ dưới bậc đá.

“Ngươi tên Chung Lí Khôi?” Nàng chống cằm, giọng điệu nhàn nhạt. “Bổn cung nghe mẫu hậu nhắc qua, ngươi vốn là môn hạ của Tống Tướng Quốc?”

Nghe giọng nàng không có vẻ truy cứu, Chung Lí Khôi thầm thở phào.

Có lẽ… Trưởng Công Chúa chưa nhìn thấy chuyện trong Thanh Bí Đường vừa rồi.

Nghĩ vậy, y cũng bớt căng thẳng hơn, đứng dậy đáp:

“Tại hạ xuất thân hàn môn, nhờ được Tống gia truyền dạy học vấn mới có thể đọc sách thành tài. Năm Trung Thiên thứ bảy may mắn đỗ tiến sĩ, từ đó theo hầu dưới trướng Tống Tướng Quốc…”

Yến Chước Hoa cong môi cười.

“Được Tống Tướng Quốc thu nhận làm môn sinh… vậy chắc học vấn của ngươi phải rất xuất sắc?”

“Trưởng Công Chúa quá khen.”

Chung Lí Khôi khiêm tốn đáp lời, nhưng khóe mắt vẫn không giấu được vài phần tự đắc.

Yến Chước Hoa từ từ đứng dậy.

Nàng bước xuống khỏi đình Ỷ Châu, dừng lại ở bậc đá thứ ba, từ trên cao nhìn xuống Chung Lí Khôi.

hằng nguyễn

Ánh mắt ấy đột nhiên trở nên lạnh buốt.

“Đã học rộng hiểu nhiều, lại là Thứ Cát Sĩ của Hàn Lâm viện…” nàng bất ngờ quát lạnh, “vậy mà phải đi dạy một tên ngọc nô học viết chữ, trong lòng hẳn rất không cam tâm?”

Chung Lí Khôi giật mình.

Chưa kịp mở miệng, Yến Chước Hoa đã tiếp tục:

“Nếu đã không muốn, vì sao không trực tiếp từ chối? Ngoài mặt nhận lệnh, trong lòng lại ôm oán khí, đó là đạo làm thần t.ử của ngươi sao?”

Nàng cười lạnh.

Thật ra nàng biết chuyện này vốn là ép buộc người khác.

Quân muốn thần c.h.ế.t, thần không thể không c.h.ế.t.

Huống hồ chỉ là đi dạy một ngọc nô đọc sách viết chữ.

Một Thứ Cát Sĩ nho nhỏ như Chung Lí Khôi, làm sao dám trái ý Hoàng Thái Hậu?

Nhưng nàng chán ghét nhất kiểu người không dám phản kháng kẻ bề trên, lại đem khinh miệt trút lên kẻ yếu hơn mình.

“Tại hạ…” Chung Lí Khôi đỏ mặt, hồi lâu mới miễn cưỡng nói, “tại hạ vốn định từ chối. Nhưng tam công t.ử Tống gia đã khuyên bảo…”

“Tống Nguyên Triệt?”

Giọng Yến Chước Hoa đột ngột cao lên.

Nàng nhìn chằm chằm Chung Lí Khôi.

“Hắn nói gì?”

Biết mình lỡ lời, Chung Lí Khôi lập tức im bặt, mím c.h.ặ.t môi không đáp.

Yến Chước Hoa cười nhạt.

Quả nhiên là Tống Nguyên Triệt.

Quả nhiên là Tống gia.

Lục Đàn đứng bên cạnh thấy sắc mặt nàng thay đổi thì âm thầm liếc Hàm Đông một cái, trong lòng đều thấp thỏm.

Hai người hầu hạ Yến Chước Hoa từ năm nàng tám tuổi, tuy không thân cận bằng Đan Châu Nhi và Chu Mã Nhĩ, nhưng vẫn hiểu rõ tính tình vị chủ t.ử này.

Trưởng Công Chúa vốn nóng tính, nổi giận nhanh mà nguôi cũng nhanh.

Nhưng một khi thật sự động nộ…

Nàng sẽ càng bình tĩnh hơn bình thường.

Càng bình tĩnh, lại càng đáng sợ.

Hiển nhiên hôm nay, Chung Lí Khôi đã thật sự chọc giận nàng.

Trong cơn giận ấy, còn lẫn cả vài phần cảnh giác khó nói thành lời.

Yến Chước Hoa hiểu quá rõ tâm tư của Tống gia.

Mà hiện giờ, ngay cả Chung Lí Khôi cũng là do Tống Nguyên Triệt đích thân khuyên tới…

Sao nàng có thể không đề phòng?

Nàng nhìn người trước mặt thật lâu rồi chậm rãi cười:

“Không muốn nói?”

Chung Lí Khôi khẽ run.

Trong lòng y dâng lên một cảm giác bất an khó hiểu.

Ai cũng biết Trưởng Công Chúa thích cưỡi ngựa b.ắ.n cung, tính tình ngang ngược, chẳng ai đoán được nàng sẽ dùng cách gì để hành hạ người khác.

Nhưng nghĩ đến sau lưng mình còn có Tống gia chống đỡ, chút sợ hãi kia lại dần tan đi.

Yến Chước Hoa thấy y vẫn im lặng, trong lòng càng lạnh.

Thì ra trong mắt y, lời của nàng còn không đáng giá bằng một câu của Tống gia.

Đúng lúc ấy...

“Hóa ra Trưởng Công Chúa cũng ở đây.”

Một giọng nam ôn hòa bỗng vang lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Yến Chước Hoa khựng lại.

Nàng quay đầu nhìn sang, chỉ thấy từ phía Tây có một nam t.ử mặc trường bào tay rộng màu xanh chàm đang chậm rãi bước tới.

Dung mạo thanh nhã, khí chất ôn nhuận như ngọc.

Khóe môi vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt quen thuộc.

Tống Nguyên Triệt.

“Sao hắn lại ở đây?” Yến Chước Hoa thấp giọng hỏi Lục Đàn.

Nhưng rất nhanh nàng đã hiểu ra.

Hôm nay nàng đến quá đột ngột, hạ nhân trong cung e là còn chưa kịp dọn sạch người quanh hồ Phượng Hoàng.

Tống Nguyên Triệt bước tới trước đình Ỷ Châu, đứng giữa nàng và Chung Lí Khôi rồi khom người hành lễ.

“Tham kiến Trưởng Công Chúa.”

“Ta vốn đang đợi phụ thân tại Kê Đình phía Tây. Nghe thấy bên này có động tĩnh nên qua xem thử, không ngờ lại gặp điện hạ.”

Giọng nói hắn ôn hòa, không nhanh không chậm.

Nói xong, hắn liếc nhìn Chung Lí Khôi đang cúi đầu bên cạnh, cười nhạt:

“Lí Khôi tuy hơi vụng về, nhưng học vấn không tệ. Nếu có chỗ nào đắc tội điện hạ, mong điện hạ rộng lòng bỏ qua.”

“Ý ngươi là…” Yến Chước Hoa nhướng mày, “bổn cung nên khoan dung với hắn?”

Nàng vừa tức vừa nghẹn.

Rõ ràng người làm sai là Chung Lí Khôi, cuối cùng lại giống như nàng đang cố tình gây khó dễ.

Còn Tống Nguyên Triệt thì trở thành người đứng ra giảng hòa.

Nghĩ tới đó, nàng càng bực bội hơn.

Yến Chước Hoa nhìn hắn một lát, đột nhiên đổi sắc mặt, khóe môi cong lên thành nụ cười rực rỡ.

Sau đó nàng cúi người, thân mật đặt tay lên cánh tay Chung Lí Khôi.

Chung Lí Khôi lập tức cứng đờ.

Nửa người như bị điện giật.

Yến Chước Hoa lại như hoàn toàn không nhận ra, chỉ nhẹ nhàng dùng hai ngón tay khẽ đặt lên tay áo y, lòng bàn tay vẫn cách ra một khoảng nhỏ.

“Bổn cung chỉ nói đùa thôi.” Nàng cười khẽ. “Chung Hàn Lâm đừng sợ.”

Giọng nói mềm mại mang theo ý cười.

Như thể những lời lạnh lùng ban nãy chỉ là trò đùa tùy hứng của nàng.

Chung Lí Khôi vừa mới bước ra khỏi hầm băng, lại lập tức bị ném vào làn gió xuân ấm áp, đầu óc hỗn loạn đến mức chẳng phân biệt nổi thật giả.

Được Yến Chước Hoa dìu đi hai bước, y mới giật mình hoàn hồn, vội lau mồ hôi lạnh trên trán rồi cuống cuồng cáo lui.

Đêm hôm ấy, Chung Lí Khôi vừa về phủ đã sốt cao vì nhiễm phong hàn.

Nếu không phải thân thể vốn khỏe mạnh, e rằng đã mất nửa cái mạng.

Đó là chuyện sau này không nhắc tới nữa.

Chỉ nói lúc này dưới đình Ỷ Châu bên hồ Phượng Hoàng

Yến Chước Hoa và Tống Nguyên Triệt đứng đối diện nhau.

Một người mở to đôi mắt phượng đầy tức giận.

Một người vẫn ung dung mỉm cười.

Nam thanh nữ tú, phong thái xuất chúng.

Người ngoài nhìn vào, còn tưởng đây là đôi tình nhân đang giận dỗi nhau.

Tống Nguyên Triệt ngẩng đầu nhìn trời, khẽ cười:

“Điện hạ đã không còn chuyện gì, vậy thần xin cáo lui.”

Nói xong liền định xoay người rời đi.

Yến Chước Hoa lập tức nổi giận.

“Sao nào?” nàng lạnh giọng. “Ngươi sợ ở lại thêm chút nữa, bổn cung sẽ cho người đẩy ngươi xuống nước sao?”

Lời này rõ ràng đang nhắc tới chuyện nàng rơi xuống nước hôm trước.

Tống Nguyên Triệt hơi khựng lại, nhưng thần sắc vẫn điềm tĩnh như cũ.

“Nếu điện hạ thật sự có ý ấy…” hắn chậm rãi nói, “thì dòng Thanh Hà dưới chân núi Trường Minh quả thực là nơi thích hợp để g.i.ế.c người phi tang.”

Hắn nhìn vành tai nàng đỏ bừng vì tức giận, không nhịn được bật cười.

Thật ra hắn biết rõ.

Vừa rồi nàng cố ý nắm tay Chung Lí Khôi, chẳng qua chỉ vì không muốn để hắn làm người tốt trước mặt mình.

Nghĩ đến đây, hắn lại thấy vị Trưởng Công Chúa ngang ngược này… có chút đáng yêu khó nói.

“Nói vậy thôi.”

Tống Nguyên Triệt thong thả tiếp lời:

“Dưới núi Trường Minh lúc này cỏ xanh trải dài, rất thích hợp để du xuân.”

Hắn khẽ cúi người.

“Không biết điện hạ có bằng lòng ban cho thần vinh hạnh được hộ giá hay không?”

Câu “nói vậy thôi” kia rõ ràng đang chế nhạo việc nàng vừa rồi cũng nói “chỉ là đùa thôi” với Chung Lí Khôi.

Yến Chước Hoa vốn đã tức đến đỏ mặt, lúc này ngay cả vành tai cũng nóng rực.

Vừa xấu hổ vừa tức giận.

Mà Tống Nguyên Triệt sau khi nói xong lại ung dung bỏ đi, chỉ chốc lát đã cách nàng vài trượng.

Máu nóng lập tức dồn thẳng lên đầu.

Yến Chước Hoa xoay người lao vào đình Ỷ Châu, chộp lấy trường cung đặt trên bàn đá.

“Keng” một tiếng.

Nàng kéo căng dây cung, mũi tên lông đỏ nhắm thẳng bóng lưng Tống Nguyên Triệt.

Đám cung nữ phía sau đồng loạt thất thanh kinh hãi.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo

Mũi tên rời dây.

Xé gió lao đi như một vệt sao băng đỏ rực giữa trời xuân.