Ba năm sau.
Mùa xuân năm Vĩnh Hy thứ mười bảy, tuyết cuối mùa tan sạch, hoa hạnh trắng phủ kín cả con đường dài ngoài thành Đại Đô.
Trong điện T.ử Vi, triều thần quỳ đầy hai bên ngọc giai.
Tiểu hoàng đế đã trưởng thành ngồi trên long ỷ, còn phía dưới, Trưởng Công Chúa Yến Chước Hoa khoác triều phục đỏ sẫm, đứng lặng nơi đầu hàng văn võ.
Ba năm.
Đủ để triều đình thay đổi long trời lở đất.
Tống gia từng quyền khuynh triều dã nay đã lùi khỏi trung tâm quyền lực. Tống Tướng Quốc lấy cớ tuổi già bệnh nặng xin cáo lão hồi hương, Hoàng Thái Hậu chuẩn tấu. Từ đó, thế gia họ Tống không còn một tay che trời như trước nữa.
Mà người khiến toàn bộ thế cục đổi khác…
Lại chính là Yến Chước Hoa.
Không ai còn dám gọi nàng là vị công chúa ngang ngược chỉ biết cưỡi ngựa b.ắ.n cung năm xưa.
Nàng dùng ba năm, từng bước ép các thế gia nhả quyền, sửa đổi thuế muối ở phía Nam, chỉnh đốn quân doanh phía Bắc, thậm chí còn dẹp sạch nạn tham ô kéo dài nhiều năm trong nội các.
Ngay cả những lão thần khó tính nhất cũng phải thừa nhận —
Vị Trưởng Công Chúa này sinh ra đã mang khí chất đế vương.
Buổi chầu hôm ấy kéo dài đến tận giữa trưa.
Đợi quần thần lui xuống hết, tiểu hoàng đế mới lập tức ngã người trên long ỷ than thở:
“Hoàng tỷ… đệ sắp bị đám lão già kia làm phiền c.h.ế.t rồi.”
Yến Chước Hoa đang cúi đầu xem tấu chương, nghe vậy chỉ nhàn nhạt đáp:
“Làm hoàng đế mà còn sợ bị phiền?”
Tiểu hoàng đế lập tức cười hì hì chạy xuống:
“Nhưng không phải còn có hoàng tỷ sao?”
Yến Chước Hoa bật cười, đưa tay gõ nhẹ lên trán hắn.
Nắng xuân từ ngoài điện chiếu vào.
Trong khoảnh khắc ấy, nàng bỗng nhớ tới rất nhiều chuyện của nhiều năm trước.
Nhớ hồ Phượng Hoàng.
Nhớ Chương Hoài Tự.
Nhớ mũi tên đỏ rực xé gió lao đi giữa trời xuân hôm ấy.
Cũng nhớ…
Một người.
“Điện hạ.”
Đan Châu Nhi từ ngoài bước vào, nhỏ giọng nói:
“Tống đại nhân đã về kinh rồi.”
Động tác lật tấu chương của Yến Chước Hoa khựng lại.
Tiểu hoàng đế lập tức mở to mắt:
“Là Tống Nguyên Triệt?”
Đan Châu Nhi gật đầu.
Ba năm trước, sau khi rời Đại Đô, Tống Nguyên Triệt chủ động xin tới vùng Tây Nam trị thủy.
Tây Nam khi ấy dịch bệnh liên miên, lũ lụt không dứt, ai cũng cho rằng vị công t.ử thế gia sống trong nhung lụa kia đi chuyến này chắc chắn không chịu nổi nửa năm.
Nào ngờ hắn ở lại tận ba năm.
Nghe nói mùa đông năm ngoái, khi đê lớn vỡ, Tống Nguyên Triệt còn tự mình xuống nước cứu dân.
Tin tức truyền về kinh thành, ngay cả những người từng ghét hắn nhất cũng không thể không đổi ánh mắt nhìn.
Tiểu hoàng đế tò mò hỏi:
“Hắn vào cung rồi?”
“Đang ở ngoài điện cầu kiến.”
Không khí trong điện bỗng im lặng vài giây.
Tiểu hoàng đế nhìn Yến Chước Hoa, thử dò hỏi:
“Hoàng tỷ… có muốn gặp không?”
Yến Chước Hoa không đáp.
Nàng chỉ khép tấu chương lại.
Rồi đứng dậy.
“Cho hắn vào.”
Gió xuân khẽ lay rèm ngọc.
Tống Nguyên Triệt bước vào đại điện.
Ba năm không gặp, hắn gầy hơn trước rất nhiều. Làn da cũng không còn trắng lạnh như ngọc, mà nhuốm chút màu nắng gió phương Nam.
Nhưng đôi mắt kia vẫn vậy.
Vẫn sâu không thấy đáy.
Hắn dừng dưới bậc ngọc, khom người hành lễ:
“Thần tham kiến Trưởng Công Chúa.”
Yến Chước Hoa nhìn hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Rất lâu không nói gì.
Tiểu hoàng đế ngồi bên cạnh nhìn qua nhìn lại giữa hai người, cuối cùng ho nhẹ một tiếng:
“Khụ… nếu không có việc gì nữa, trẫm đi trước?”
Không đợi ai đáp, hắn đã lập tức chạy mất.
Trong đại điện chỉ còn lại hai người.
Tống Nguyên Triệt ngẩng đầu nhìn nàng.
“Điện hạ vẫn khỏe chứ?”
Yến Chước Hoa bật cười.
“Ngươi từ Tây Nam trở về chỉ để hỏi câu này?”
Tống Nguyên Triệt cũng cười theo.
Ba năm rồi.
Dường như rất nhiều thứ đã thay đổi.
Mà cũng dường như… chẳng có gì thay đổi cả.
Hắn nhìn nàng thật lâu rồi thấp giọng:
“Thần nghe nói điện hạ vẫn chưa chọn phò mã.”
Yến Chước Hoa nhướng mày:
“Liên quan gì tới ngươi?”
“Liên quan chứ.”
Tống Nguyên Triệt bước lên một bậc thềm.
Giọng nói trầm thấp hơn:
“Ba năm trước thần từng nghĩ… điện hạ chỉ là nhất thời hứng thú với thần.”
“Sau này mới hiểu.”
Hắn khẽ cười tự giễu.
“Người ngu ngốc thật ra là thần.”
Yến Chước Hoa lặng im nhìn hắn.
Nàng nhớ tới rất nhiều năm tháng hỗn loạn trước kia.
Nhớ những lần đối đầu như nước với lửa.
Nhớ hắn từng lạnh lùng nhìn nàng.
Cũng nhớ lần hắn đứng giữa mưa lớn ở Chương Hoài Tự, cúi đầu gọi nàng một tiếng “điện hạ”.
Hai người bọn họ đều quá kiêu ngạo.
Kiêu ngạo đến mức chẳng ai chịu cúi đầu trước.
Cho nên mới giằng co nhiều năm như vậy.
“Yến Chước Hoa.”
Đây là lần đầu tiên sau rất lâu, Tống Nguyên Triệt gọi thẳng tên nàng.
hằng nguyễn
Không phải “điện hạ”.
Cũng không phải “Trưởng Công Chúa”.
Hắn nhìn nàng chăm chú, từng chữ đều rõ ràng:
“Lần này… nàng có còn muốn ta không?”
Ngoài điện, gió xuân lướt qua hàng hạnh trắng.
Cánh hoa bay đầy trời.
Yến Chước Hoa nhìn hắn thật lâu.
Rồi đột nhiên bật cười.
Nàng bước xuống khỏi bậc ngọc cao cao tại thượng kia.
Từng bước một đi về phía hắn.
Đến khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn gang tấc, nàng mới dừng lại.
“Tam lang Tống gia.”
Nàng hơi nghiêng đầu, ánh mắt vẫn kiêu ngạo như ngày nào.
“Ngươi cảm thấy…”
“Bổn cung sẽ cho ngươi cơ hội từ chối lần thứ hai sao?”
Tống Nguyên Triệt ngẩn người.
Giây tiếp theo, hắn bật cười thành tiếng.
Tiếng cười rất khẽ.
Nhưng ánh mắt lại dịu dàng hơn bất cứ lúc nào trước đây.
Hắn cúi người ôm lấy nàng.
Lần này, Yến Chước Hoa không rút d.a.o ra nữa.
Ngoài điện.
Hoa hạnh rơi đầy sân.
Mà câu chuyện giữa Trưởng Công Chúa Đại Yến và vị công t.ử kiêu ngạo nhất Tống gia…
Cuối cùng cũng có một kết cục viên mãn.