Tông Như cũng cúi người bái ta, "Thần nữ Đại sư tỷ, Tông Như không hiểu gì cả, nhưng con hiểu câu chuyện phàm gian để phàm gian tự giải quyết, sinh tử có số, Đại sư tỷ không nên nhúng tay làm trái quy tắc."
"Nếu không có Đại sư tỷ, Tông Như đã sớm c.h.ế.t từ mấy năm trước rồi, hôm nay dù c.h.ế.t cũng phải cống hiến một phần sức lực cho tông môn, đứng mà chết, quyết không sống tạm bợ."
Nói xong, hắn lùi lại một bước, bước chân kiên định.
Chỉ là khi cúi người chào ta, vẫn không nhịn được run giọng nói: "Đại sư tỷ, biết tỷ không chết, thật tốt."
Ma Quân hứng thú nhìn về phía bên này.
Mà ta lùi lại một bước, cũng bày tỏ thái độ của mình.
Không nhúng tay nữa.
Đánh cược với Ma Quân hai mươi bảy năm, tâm tính của ta cũng đã thay đổi.
Thần nữ yêu thương chúng sinh không sai.
Nhưng mỗi người đều có căn nguyên nhân quả, sinh lão bệnh tử đều có số mệnh.
Không nên cưỡng ép nhúng tay.
Đó là trận chiến thảm khốc nhất của Huyền Thiên Tông trong suốt trăm năm qua.
Sư tôn tay cầm trường kiếm, chưa từng lùi lại nửa bước.
Bà là tông chủ của một tông.
Chỉ có thể đứng mà chết.
Quyết không sống quỳ.
Mang theo hơn trăm đệ tử trong tông liều c.h.ế.t chống lại sự liên thủ bao vây của mấy đại môn phái.
Đại sư huynh Dận Chân hai mắt đỏ ngầu, kéo thân thể trọng thương xông vào sâu trong quân địch.
Kiếm thế mở rộng, hắn không hề nghĩ đến việc sống sót.
"A!"
Ta nghe thấy tiếng gào thét quen thuộc.
Trong nháy mắt ngẩng đầu, mấy thanh kiếm đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c hắn, Dận Chân dốc hết sức lực, một kiếm cứa đứt cổ họng một vị tông chủ của đối phương.
Ngón tay từ từ buông lỏng.
Hắn xuyên qua đao quang kiếm ảnh nhìn về phía ta, muốn đi về phía ta, nhưng gian nan bước ra một bước, liền không chống đỡ nổi nữa.