Những thứ đó bọn họ có thèm thuồng cũng vô dụng, trận chiến tranh giành vừa rồi đã vắt kiệt mọi sức lực.
Bây giờ chỉ muốn bình yên ở lại đến sáng mai, sau đó đến Nam Dương phủ an cư.
Bên kia, Trần Hướng Văn mặt mày hớn hở vuốt ve con ngựa, nụ cười kéo tận mang tai.
“Nhiều ngựa quá!”
Lý Hồng ngước mắt lên: “Đều là Đường cô nương g.i.ế.c thổ phỉ mà có được.”
Trần Hướng Văn cười híp mắt liên tục gật đầu: “Thần nha đầu thật sự quá lợi hại.”
Đường Quang Khải đẩy ông ra, cũng đưa tay sờ thử.
“Lý thiếu hiệp, nếu dùng số ngựa này để thồ đồ đạc cho mọi người, Thần nha đầu có nói thu thù lao thế nào không?”
Vẻ mặt Trần Hướng Văn cứng đờ, bàn tay đang giơ giữa không trung rụt lại.
Lý Hồng toét miệng cười: “Đường cô nương ngược lại chưa nói, lát nữa hỏi thử xem.”
Vừa dứt lời, liền nhìn thấy Đường Thanh Thần đang dẫn theo một đám trẻ con tò mò đi tới.
Hắn nở nụ cười rạng rỡ cất cao giọng gọi: “Đường cô nương.”
Đường Thanh Thần đến gần, gật đầu với hắn: “Thế nào?”
Lý Hồng đáp: “Đồ trên người thổ phỉ, ngoại trừ áo lót và quần lót, quần áo giày dép còn lại đều lột sạch rồi.”
Đường Thanh Thần sửng sốt: “Quần áo và giày dép đều lột hết sao?”
Đường Đại Sơn đứng cạnh cười giải thích: “Là Thôn trưởng thúc dặn dò, đều để ở phía sau.”
Đường Quang Khải gật đầu: “Là ta sắp xếp.”
“Số quần áo giày dép đó, ta định cho bọn họ dùng.”
Nói rồi, ông nhìn về phía đám người quần áo rách rưới, giày thủng mấy lỗ kia.
Có mấy đứa trẻ choai choai, thậm chí quần áo đã không đủ che thân.
Trần Hướng Văn sững người, nhưng cũng không nói gì.
Những người chạy tới xem náo nhiệt và tò mò, vừa nghe nói muốn đem quần áo giày dép cho đám nạn dân kia, tất cả đều lộ vẻ không phục và tiếc rẻ.
Bọn họ cũng thiếu mà, giữ lại cho mình dùng không tốt sao?
Tại sao phải đem tặng cho những kẻ không liên quan, nhất là những kẻ vừa mới xung đột với bọn họ, suýt chút nữa cướp đi lương thực của bọn họ.
Đường Thanh Thần liếc nhìn một cái, nói: “Quần áo có thể cho.”
“Còn giày dép, những người tham gia huấn luyện như Đại Sơn thúc, giày đều sắp mòn rách hết rồi.”
“Cứ để bọn họ chọn trước, chọn xong còn thừa mới cho đám người đối diện.”
“Được.” Đường Quang Khải cười gật đầu.
Đường Đại Sơn và Trương Thủy Sinh nghe vậy toét miệng cười, trong lòng vô cùng vui sướng: “Thần nha đầu, cháu có lòng rồi.”
Đường Thanh Thần mỉm cười: “Hai vị thúc thúc, mau gọi mọi người đi chọn đi.”
“Được.” Hai người gật đầu, kéo theo những người khác ra phía sau thử giày.
Đường Thanh Thần nhìn sang Đường Quang Khải và Trần Hướng Văn: “Thôn trưởng gia gia, Lý chính gia gia, hai người có muốn chọn một đôi không?”
Đường Quang Khải lắc đầu: “Không cần.”
Ông sẽ không đi tranh giành.
Trần Hướng Văn há miệng, cũng lắc đầu theo.
Đường Quang Khải không để tâm.
Ông nhìn đám đông đang đầy vẻ tiếc nuối, thở dài một tiếng: “Được rồi, ta biết các ngươi cũng khó khăn.”
“Những người đó tuy có xung đột với chúng ta, nhưng cũng chưa thành công.”
“Hơn nữa, sáng mai bọn họ đi rồi, ai cũng không dễ dàng gì, hà tất phải tranh giành chút đồ này.”
“Quan trọng nhất là, lúc trước Chu Hưng Đức và Mã Văn An vứt bỏ vải vóc, các ngươi đều đi nhặt, hẳn là không thiếu bộ quần áo cũ này.”
Chu Hưng Đức và Mã Văn An ở trấn của mình đều có một cửa hàng vải, trước khi chạy nạn chỉ bán tống bán tháo hàng rẻ tiền.
Vải vóc tốt không nỡ bán rẻ, liền mang theo hết.
Mãi cho đến khi đi đường nhỏ vào núi, mới bất đắc dĩ phải vứt bỏ.
Lúc đó, phàm là dân làng có gùi sọt còn chỗ trống đều đi nhặt.
Đồ đạc của tất cả mọi người đều mang theo rất nhiều, thật sự không cầm nổi mới c.ắ.n răng vứt lại mấy xấp vải trên đường lớn.
Mọi người cười gượng: “Đường thôn trưởng nói có lý.”
Đường Thanh Thần khẽ nhếch môi, Thôn trưởng gia gia vẫn là mềm lòng.
Đợi Đường Đại Sơn bọn họ chọn xong, Đường Quang Khải liền bảo hắn mang quần áo và số giày còn lại đi tìm đám nạn dân kia.
Những người đó vừa nghe nói được tặng quần áo giày dép, ai nấy đều cảm kích rơi nước mắt, đồng thời liên tục xin lỗi vì hành vi cướp lương thực vừa rồi.
“Đường cô nương, trên người đám thổ phỉ tổng cộng lục soát được một ngàn tám trăm sáu mươi hai lượng bạc.”
Lý Hồng không đi xem Đường Quang Khải phân phát quần áo giày dép thế nào, chỉ lấy ra một bọc lớn bạc vụn và một ít ngân phiếu đưa cho Đường Thanh Thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Bọn họ nói lần này g.i.ế.c thổ phỉ đều là công lao của ngài, bạc sẽ không chia nữa.”
Đường Thanh Thần cười nhận lấy: “Phía sau không có các ngươi hỗ trợ, đám thổ phỉ đó ta cũng phải tốn chút sức lực.”
“Mỗi người chia ba lượng đi.”
“Tiếp theo còn mấy ngày đường nữa, số ngựa đó cũng có thể cho bọn họ tùy ý sử dụng, cho dù lấy đi thồ lương thực giúp người khác cũng được.”
Lý Hồng ban đầu chưa hiểu rõ, sau đó ngẫm lại, liền hiểu ra.
“Đường cô nương, ta lập tức đi nói với bọn họ.”
Trong số bọn họ có người giúp Chu Hưng Đức và Mã Văn An cõng lương thực, có ngựa rồi, việc có thể để ngựa làm, nhưng lương thực đáng được nhận thì vẫn cứ thu.
Đường Thanh Thần gật đầu: “Giữ lại bảy con ngựa, số còn lại ngươi sắp xếp.”
“Vâng.”
Lý Hồng rời đi, Đường Thanh Thần cũng đi về phía Lạc Hồi, nói: “Lạc Hồi, bảo Nghiêm Đại Lộ bọn họ dắt hai con ngựa về thồ đồ đi.”
Coi như là phúc lợi nàng thân là chủ gia ban cho.
Lạc Hồi nét mặt vui mừng: “Vâng, đa tạ cô nương.”
Năm con ngựa còn lại, Đường Thanh Thần lần lượt chia cho Đường Quang Khải, Đường Quang Trọng và Trần Hướng Văn mỗi người một con.
Đồ đạc của nàng và đệ đệ muội muội tương đối ít hơn những người khác, một con ngựa là có thể thồ hết.
Con ngựa còn lại, cho hai nhà Đường Đại Sơn và Trương Thủy Sinh thồ lương thực.
“Đường Thanh Thần.”
Vừa xử lý xong, Đường Minh Huyên và Đường Minh Dao đã hùng hổ đi tới.
Đường Thanh Thần vẻ mặt không vui, nhíu c.h.ặ.t mày nhìn sang: “Đại di, Nhị di, có việc gì?”
Đêm nay không trăng, dưới ánh lửa leo lét, Đường Minh Huyên và Đường Minh Dao căn bản không phát hiện ra biểu cảm của Đường Thanh Thần.
Bất quá, cho dù có phát hiện, đại khái cũng sẽ không để tâm.
Đường Minh Huyên và Đường Minh Dao gả vào nhà khá giả, luôn cảm thấy mình cao cao tại thượng, về đến nhà mẹ đẻ liền bắt đầu sai năm quát tháo.
Những năm nay, tự đặt vị trí của mình quá cao, đã quen dùng lỗ mũi nhìn người.
Ở nhà, các nàng cũng chỉ nghe lời Đường Quang Chấn.
“Đường Thanh Thần, ngươi có ý gì?” Đường Minh Huyên hầm hầm trừng mắt nhìn Đường Thanh Thần.
“Chúng ta là người thân của ngươi, ngươi không đưa ngựa cho chúng ta dùng, ngược lại đưa cho người khác để kiếm lương thực của chúng ta?”
Đường Minh Dao cũng sắp tức c.h.ế.t rồi: “Đúng vậy.”
Đó chính là lương thực, năm nay thứ mọi người thiếu nhất chính là lương thực.
Đường Thanh Thần trong lòng mất kiên nhẫn: “Đại di, Nhị di, ngựa là do ta g.i.ế.c thổ phỉ mà có, ta muốn sắp xếp thế nào thì sắp xếp thế đó.”
Nói xong, liếc nhìn Đường Quang Chấn đang rảo bước đi tới bên này, xoay người kéo đệ đệ muội muội đi ngủ.
“Đường Thanh Thần, lời còn chưa nói xong, ngươi đi đâu?”
“Ngươi đi nói với tên Lý Hồng kia, chia bốn con ngựa cho chúng ta thồ lương thực.”
“Câm miệng!”
Đường Quang Chấn thở hổn hển ngắt lời lẽ hùng hồn của Đường Minh Huyên.
Vẻ mặt Đường Minh Huyên và Đường Minh Dao khựng lại, xoay người vô cùng khó hiểu nhìn Đường Quang Chấn: “Cha, con nói là sự thật, tại sao phải câm miệng?”
Đường Quang Chấn hít sâu một hơi, liếc nhìn Đường Thanh Thần đang quay lưng về phía bọn họ đả tọa, trực tiếp lôi hai đứa con gái đi.
Đường Thanh Thần nghe động tĩnh, khóe môi khẽ nhếch, chìm vào tu luyện.
Đường Quang Khải và Trần Hướng Văn tuy mềm lòng với đám nạn dân kia, nhưng sự phòng bị không giảm mà lại tăng.
Người gác đêm nhiều hơn bình thường mười mấy người.
Trời vừa hửng sáng, đám người đối diện đã trơ mắt đứng nhìn.
“Vương Cường, ngươi dẫn bọn họ rời đi đi.” Đường Thanh Thần nói.
Vương Cường gật đầu: “Vâng.”
“Đợi đưa bọn họ đến Nam Dương phủ thành, ta sẽ lập tức men theo ký hiệu Lý Hồng để lại đuổi theo.”
Đường Thanh Thần ừ một tiếng, Vương Cường dắt một con ngựa đi đến bên cạnh đám nạn dân, dẫn bọn họ từ từ rời đi.
Đợi bọn họ đi xa, Trần Hướng Văn mới thở phào nhẹ nhõm.
“Cuối cùng cũng đi rồi.”
Có trời mới biết đêm qua ông nơm nớp lo sợ đến nhường nào.
Lúc này, mọi người cũng rốt cuộc có thể lấy nồi đất ra nấu chút cháo loãng.
Chỉ là rau dại quả dại ăn được trong rừng, đêm qua đều bị đám người kia hái sạch rồi.
Nửa canh giờ sau, mọi người bắt đầu thu dọn đồ đạc, chuẩn bị xuất phát.
Lúc này, một tiếng kêu cao v.út lanh lảnh vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người.