Trái tim đang treo lơ lửng của Nhậm Thường An và Lộ Bảo Toàn cũng rơi trở lại chỗ cũ.
Lộ Bảo Toàn đưa tay áo lên lau mồ hôi lạnh trên mặt, hai chân nhũn ra bước tới hầu hạ bên cạnh hoàng đế.
Ông ta dán c.h.ặ.t mắt vào động tác của Đường Thanh Thần, trên mặt tràn đầy vẻ sốt ruột và lo âu.
Tạ Chiêu Ngôn thấy Đường Thanh Thần châm vài kim rồi dừng tay, vội vàng hỏi: “Thanh Thần, thân thể hoàng bá phụ thế nào rồi?”
Đường Thanh Thần ngước mắt nhìn hắn, mỉm cười nhạt, an ủi: “Tạ đại ca yên tâm, hoàng thượng chỉ là tức giận công tâm, nghỉ ngơi một lát sẽ không sao đâu.”
Nói xong, nàng còn liếc nhìn miếng ngọc bội mới xuất hiện bên hông hoàng đế.
Đó hẳn là mẫu linh thạch mà đám người Ám Thập gửi về từ Thanh Độc Sơn.
Lúc trước nàng đã nói với Tạ Chiêu Ngôn, mang theo khối ngọc thạch này bên người sẽ có lợi.
Không ngờ, Tạ Chiêu Ngôn lại đem tặng cho hoàng thượng.
Thân thể hoàng thượng hiện giờ, cũng may là có khối linh thạch nhỏ bé này ở đây.
Nếu không, tình trạng chỉ càng tồi tệ hơn.
Tạ Chiêu Ngôn gật đầu, nở nụ cười nhạt với Đường Thanh Thần, “Thanh Thần, làm phiền muội rồi.”
Nhưng nhìn hoàng đế tinh thần có chút uể oải, hắn vẫn không thể yên tâm.
Hoàng đế nghe hai người đối thoại, từ từ mở mắt, đưa tay vỗ vỗ tay Tạ Chiêu Ngôn, mỉm cười nói: “Chiêu Ngôn yên tâm, trẫm nhất thời bán hội còn chưa c.h.ế.t được đâu.”
Tạ Chiêu Ngôn nghe vậy, cúi đầu nhìn hoàng đế, vẻ lo lắng trên mặt không hề giảm bớt, “Hoàng bá phụ, chuyện này ta sẽ điều tra rõ ràng, người hãy về Thừa Càn Cung nghỉ ngơi đi.”
“Tình trạng của người hiện tại, không thích hợp để lao tâm khổ tứ những chuyện này.”
Hoàng đế khẽ cười, xua xua tay, “Không sao, chẳng phải có Thanh Thần nha đầu ở đây sao, không có việc gì.”
Tạ Chiêu Ngôn mím c.h.ặ.t môi, vẻ lo âu trên mặt càng thêm rõ rệt.
Đường Thanh Thần thở dài trong lòng, cười nói: “Tạ đại ca yên tâm, thân thể hoàng thượng thật sự không có gì đáng ngại.”
“Lát nữa ta sẽ kê lại một thang t.h.u.ố.c cho hoàng thượng, điều dưỡng một thời gian sẽ tốt hơn nhiều.”
Dù sao trước đó nàng cũng định điều dưỡng thân thể cho hoàng đế và Thành Thân Vương.
Chỉ là vừa tìm được nương, nàng còn chưa kịp mở lời với Tạ Chiêu Ngôn.
Tạ Chiêu Ngôn nghe Đường Thanh Thần nói vậy, thần sắc lập tức chuyển sang vui mừng, “Thanh Thần, đa tạ muội.”
Hoàng đế liếc nhìn hai người, trên mặt lộ ra nụ cười.
Ông nhìn Đường Thanh Thần, cười ha hả nói: “Thanh Thần nha đầu, cái mạng già này của trẫm giao phó cho ngươi đấy.”
Đường Thanh Thần khẽ cười, “Hoàng thượng, ta cũng chỉ dốc hết sức mình thôi.”
“Ngoài ra, người cũng phải tự mình chú ý nhiều hơn mới được.”
Hoàng đế cười ha hả gật đầu, “Tự nhiên rồi.”
Nhưng trong lòng lại than thầm, ngày nào ông cũng bị chọc tức hai bận, có chú ý thế nào cũng vô dụng.
Chỉ đành cố gắng sống thêm được ngày nào hay ngày ấy vậy.
Sau đó ông lại nhìn sang Tạ Chiêu Ngôn, thần sắc lạnh lùng trầm xuống: “Chiêu Ngôn, chuyện này giao toàn quyền cho ngươi xử lý, bất luận là kẻ nào, cũng không cần nương tay.”
“Vâng.” Tạ Chiêu Ngôn buông ông ra, chắp tay nhận lệnh.
Nói xong, ánh mắt hắn quét về phía Nhậm Thường An, lạnh lùng phân phó: “Nhậm viện sử, nơi này giao lại cho ông.”
“Vâng, thế t.ử yên tâm.” Nhậm Thường An lập tức đáp lời.
Đường Thanh Thần thấy vậy, bước tới chỗ mấy thái y vẫn đang quỳ trên mặt đất, hỏi họ những vấn đề đã phát hiện trước đó.
Lại gọi Tiểu Hỉ T.ử tới, hỏi cặn kẽ chi tiết sinh hoạt ăn uống thường ngày của Ngũ hoàng t.ử.
Sau đó liền cùng Tạ Chiêu Ngôn, dẫn theo đám người Tiểu Hỉ T.ử đi về phía ngự hoa viên.
Bọn họ đang điều tra phá án, cũng có kẻ đang hoảng loạn.
Chuyện của Ngũ hoàng t.ử đã bị hoàng thượng phong tỏa, những người có liên quan toàn bộ bị giam giữ bí mật, một chút gió cũng không lọt ra ngoài.
Càng như vậy, kẻ động tay chân lại càng thêm hoảng loạn.
Cho đến khi màn đêm buông xuống, Tạ Chiêu Ngôn trước sau đã lôi ra được mười mấy kẻ có hiềm nghi lớn nhất.
“Thanh Thần, hôm nay ta vẫn chưa kịp hỏi muội, muội có biết lai lịch của Kim Tàm Tẫn không?”
Trong mật lao, Tạ Chiêu Ngôn nghiêng đầu nhìn Đường Thanh Thần đang đi song song bên cạnh, lên tiếng hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Thanh Thần gật đầu, “Có biết một chút.”
“Huynh còn nhớ mấy cuốn sách của Dược Vương Cốc mà trước đây huynh tặng ta không?”
Bước chân Tạ Chiêu Ngôn khựng lại, ánh mắt sâu thẳm, “Ý muội là, Kim Tàm Tẫn có thể là đồ của Dược Vương Cốc?”
Đường Thanh Thần đứng lại, ngước mắt nhìn Tạ Chiêu Ngôn, ừ một tiếng, “Đúng vậy.”
“Loại độc Kim Tàm Tẫn này, ta chính là nhìn thấy trên hai cuốn sách đó của Dược Vương Cốc.”
“Theo như trong sách viết, loại độc này quả thực là do Dược Vương Cốc bào chế.”
Nàng ngày càng có hứng thú với đồ vật của Dược Vương Cốc rồi.
Thần sắc Tạ Chiêu Ngôn lạnh xuống, “Vậy thì đi thẩm vấn đám người kia một chút đi.”
Đường Thanh Thần gật đầu, cùng hắn đi sâu vào trong mật lao.
Nàng ngồi một bên nghe Tạ Chiêu Ngôn thẩm vấn, phân biệt khả năng hạ độc của những kẻ đó.
Hai người phối hợp lẫn nhau, làm chơi ăn thật.
Đường Thanh Thần nhìn Tạ Chiêu Ngôn toàn thân sát khí cuồn cuộn, khẽ lên tiếng, “Tạ đại ca, chúng ta ra ngoài trước đi.”
Tạ Chiêu Ngôn nghe thấy giọng nàng, sát khí trên người thu liễm lại, mỉm cười gật đầu, “Được.”
“Đi thôi, ta bảo Văn Võ đưa muội về nhà.”
Đường Thanh Thần gật đầu, không hề từ chối.
Tạ Chiêu Ngôn nhìn Đường Thanh Thần lên xe ngựa rời cung xong, liền chuyển hướng đi tới Thừa Càn Cung.
Hoàng bá phụ chắc chắn đang đợi hắn.
Quả nhiên, khi Tạ Chiêu Ngôn đi đến Thừa Càn Cung, liền thấy Lộ Bảo Toàn đang đi tới đi lui trước cửa.
Lộ Bảo Toàn vừa thấy Tạ Chiêu Ngôn, vội vàng đón lấy, khom người nói: “Thế t.ử gia, hoàng thượng đã đợi ngài từ lâu rồi.”
Tạ Chiêu Ngôn gật đầu, cất bước đi vào trong Thừa Càn Cung, vừa đi vừa hỏi: “Thân thể hoàng bá phụ thế nào rồi?”
Lộ Bảo Toàn khom lưng đi theo bên cạnh, cười đáp: “Ngài yên tâm, hoàng thượng đã hồi phục lại rồi.”
Trong Thừa Càn Cung, hoàng đế đã nghe thấy tiếng của hai người.
Giọng nói mang theo ý cười của ông vang lên, “Chiêu Ngôn đến rồi.”
Tạ Chiêu Ngôn nghe vậy, bước nhanh tới tẩm cung ở thiên điện, hướng về phía hoàng đế trên sập hành lễ, “Hoàng bá phụ.”
Hoàng thượng đặt tấu chương trong tay xuống kỷ án bên cạnh, cười ha hả xua tay, ánh mắt đầy vẻ hiền từ nhìn hắn, “Miễn lễ, qua đây ngồi đi.”
“Vâng.”
Tạ Chiêu Ngôn đáp một tiếng, ngồi xuống phía bên kia kỷ án, đối diện với hoàng đế.
Hoàng đế cười nhìn hắn một cái, nói: “Chắc hẳn ngươi đã dùng bữa rồi chứ?”
Tạ Chiêu Ngôn khựng lại một chút, gật đầu, “Đã dùng rồi ạ.”
Hoàng đế hừ cười một tiếng, “Có Thanh Thần nha đầu ở đó, ngươi không nỡ để con bé chịu đói, tự nhiên sẽ sắp xếp ổn thỏa những chuyện này.”
Tạ Chiêu Ngôn nhếch môi, hào phóng đáp: “Hoàng bá phụ nói đúng ạ.”
Hoàng đế hừ hừ, “Nói đi, kết quả thế nào?”
Tạ Chiêu Ngôn nghe câu này, thần sắc thu liễm lại.
Mặc dù hắn rất không muốn làm tổn thương trái tim hoàng đế, nhưng vẫn không thể không nói ra sự thật.
Tạ Chiêu Ngôn khuôn mặt nghiêm túc nói: “Hoàng bá phụ, ta biết trong lòng người có chút suy đoán, nhưng sự thật có lẽ sẽ khác với suy đoán của người.”
Hoàng đế kinh ngạc nhướng mày, “Ngươi nói trước xem, suy đoán trong lòng trẫm là gì?”
Tạ Chiêu Ngôn hít sâu một hơi, chậm rãi mở miệng, “Chuyện đại triều hội mấy ngày trước, ta cũng có nghe qua đôi chút.”
“Trong lòng hoàng bá phụ chắc chắn đang nghĩ, lần này tiểu ngũ trúng độc là do Nhị hoàng t.ử hoặc Tam hoàng t.ử làm.”
Hoàng đế mặt không cảm xúc nhìn Tạ Chiêu Ngôn, trái tim chùng xuống, “Lẽ nào không phải?”
Tạ Chiêu Ngôn lắc đầu, “Kim Tàm Tẫn đoạt mạng không phải do bọn họ hạ.”
Sắc mặt hoàng đế trầm xuống, “Chiêu Ngôn, nghe ý của ngươi, ngoài Kim Tàm Tẫn ra, tiểu ngũ còn trúng loại độc khác?”