Trưởng Tỷ Kiên Quyết Phân Gia, Trở Thành Đại Phú Thương Trong Năm Mất Mùa

Chương 518: Đột Phá Luyện Khí Tam Tầng, Chuẩn Bị Thử Nghiệm Trận Pháp



Tạ Chiêu Ngôn khóe môi khẽ nhếch lên, nói: “Tháng trước, ta đã đạt tới Luyện Khí tam tầng rồi. Trong gần một tháng nay, ta liền chuyên tâm nghiên cứu sách trận pháp. Tuy vẫn chưa hiểu rõ toàn bộ nội dung, nhưng nay đã có một số ý tưởng. A Thần, muội hỏi vị bằng hữu kia một chút, có thể gặp ta một mặt không?”

Hách Liên Thần từ từ ngồi thẳng người, nghiêm mặt nói: “Huynh có ý tưởng gì?”

Tạ Chiêu Ngôn chậm rãi cong môi: “Ta muốn cấu trúc một truyền tống trận.”

Hách Liên Thần đột ngột từ trên ghế đứng bật dậy, trừng lớn hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tạ Chiêu Ngôn nói: “Huynh đã có thể cấu trúc truyền tống trận rồi sao?”

Tạ Chiêu Ngôn giương mắt nhìn sự khiếp sợ trong mắt nàng, cười nhạt nói: “Hẳn là có thể. Chỉ là, cần tìm một nơi thử nghiệm xong mới có thể xác định. Ngoài ra, nay năng lực của ta có hạn, cho dù cấu trúc thành công, cũng chỉ là loại đơn giản nhất, khoảng cách truyền tống cũng sẽ rất gần. Ta suy cho cùng là lần đầu tiên cấu trúc truyền tống trận, cho nên, muốn gặp vị bằng hữu kia của muội, giáp mặt cùng ngài ấy thảo luận.”

Hách Liên Thần mừng rỡ không thôi: “Bất luận nói thế nào, huynh bây giờ có thể cấu trúc ra đã rất lợi hại rồi. Biểu ca, hôm nay huynh về trước đi, đợi muội hỏi qua bằng hữu của muội rồi lại đi tìm huynh.”

Tạ Chiêu Ngôn mỉm cười: “Được, vậy ta đi trước đây.”

“Muội tiễn huynh.”

“Ừm.”

Tạ Chiêu Ngôn đáp một tiếng, dưới sự bồi tiếp của Hách Liên Thần rời khỏi Liên phủ.

Tiễn Tạ Chiêu Ngôn xong, Hách Liên Thần lập tức trở về Thu Thủy Uyển, nhốt mình trong phòng, tiến vào không gian.

“Linh, có tin tốt.” Vừa vào trong, nàng liền vẻ mặt mừng rỡ mở miệng.

Không Gian Chi Linh vừa nghe, lập tức bay đến trước mặt Hách Liên Thần, hai mắt phát sáng nói: “Tin tốt gì? Có phải Tạ Chiêu Ngôn nói gì với cô không?”

Hách Liên Thần cười gật gật đầu: “Đúng, Tạ Chiêu Ngôn tới tìm ta rồi. Nói hắn bây giờ hẳn là có thể cấu trúc ra truyền tống trận đơn giản nhất, muốn giáp mặt cùng ngươi thảo luận.”

Không Gian Chi Linh cao hứng cười lớn, một lát sau, nụ cười lại từ từ thu liễm: “Nhưng Tạ Chiêu Ngôn căn bản không nhìn thấy ta, cũng không nghe thấy ta nói chuyện.”

Hách Liên Thần khẽ cười một tiếng: “Ta truyền lời cho ngươi là được rồi. Tạ Chiêu Ngôn lúc trước không phải đã cảm nhận được sự tồn tại của ngươi rồi sao? Cho dù có nghi hoặc, những chuyện này, hắn cũng sẽ không hỏi nhiều đâu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Không Gian Chi Linh chậm rãi gật đầu: “Không sai. Vậy cứ làm như thế đi. Cô cùng Tạ Chiêu Ngôn thương lượng thời gian và địa điểm cụ thể, thương lượng xong thông báo cho ta một tiếng là được rồi. Cấu trúc truyền tống trận cần linh thạch, đến lúc đó cô trực tiếp đưa cho hắn là được.”

Từ khi Tạ Chiêu Ngôn muốn dùng linh thạch, Nó đã để rất nhiều ở bên ngoài, Hách Liên Thần có thể tùy thời lấy dùng.

Hách Liên Thần khẽ ừ một tiếng: “Được, ta biết rồi.” Nói xong, liền rời khỏi không gian.

Không Gian Chi Linh nhìn Hách Liên Thần nhanh ch.óng biến mất, mi tâm khẽ nhíu lại. Hách Liên Thần nay thời gian ở lại trong không gian, hình như ngày càng ít rồi. Nửa ngày sau, Không Gian Chi Linh thở dài một tiếng.

Hách Liên Thần rời khỏi không gian cũng không biết tiếng thở dài của Nó, để nha hoàn bưng nước tới rửa mặt chải đầu xong, liền ở trong phòng tu luyện dị năng.

Sáng sớm hôm sau, nàng liền đến Thành Thân Vương phủ tìm Tạ Chiêu Ngôn, bàn bạc thời gian và địa điểm cấu trúc truyền tống trận.

Tạ Chiêu Ngôn trầm mặc một lát, liền nói: “Ba ngày sau đi. Hoàng bá phụ an bài cho ta một số việc, hai ngày nay là xử lý xong rồi. Còn về địa điểm, ta có một trang t.ử ở ngoài thành bốn mươi dặm. Phía sau trang t.ử nối liền với một mảng rừng trúc lớn, tương đối ẩn khuất.”

Hách Liên Thần gật gật đầu: “Vậy thì đến trang t.ử đó của huynh.”

Tạ Chiêu Ngôn ánh mắt ngậm cười, nhìn Hách Liên Thần nói: “Sáng sớm ba ngày sau, ta đến Liên phủ đón muội.”

“Được.” Hách Liên Thần không có ý kiến, mỉm cười nói: “Vậy muội đi trước đây.”

Tạ Chiêu Ngôn khẽ nhếch môi: “Đi thôi, cùng nhau. Vừa hay, ta cũng phải xuất môn.”

“Ừm.”

Rời khỏi Thành Thân Vương phủ, Hách Liên Thần liền về nhà. Trời tuyết rơi lả tả, nàng cũng không muốn ở bên ngoài lâu. Về đến nhà, biết được Tiểu Vũ lúc này đang đọc sách ở chỗ gia gia, liền trở về phòng tu luyện dị năng.

Chớp mắt đã ba ngày, Hách Liên Thần đã sớm nói với người nhà có việc phải xuất môn. Khi Tạ Chiêu Ngôn đến đón nàng, liền trực tiếp xuất phủ lên xe ngựa.

Đợi xe ngựa khởi động, Tạ Chiêu Ngôn liền mở miệng nói: “A Thần, vị bằng hữu kia của muội đâu? Các người hẹn hội hợp ở đâu?”