Trụy Hoa Ngâm

Chương 6



Cho đến cách đây không lâu, chàng mới nhận tổ quy tông, trở về làm Tiểu vương gia Yến Phù Chu.

 

"Ta từ học đường quay về nhà nghe nói muội bị bán đi nhưng lại không biết bị bán vào phủ vị quý nhân nào, chưa kịp đợi ta hỏi thăm rõ ràng, đám kẻ thù muốn lấy mạng ta lại phát hiện ra tung tích của ta."

 

Để không liên lụy đến phu thê nhà họ Trình, chàng một mình trốn chạy giữ mạng, mấy lần cận kề cái c.h.ế.t, cho đến khi hội hợp với bộ hạ của cha. 

 

Chàng vốn muốn đợi sau khi thu xếp ổn thỏa mọi chuyện rồi mới tìm ta, nhưng không ngờ được, cái đợi này lại là mười năm. 

 

Vốn dĩ trong lòng chàng cũng vô cùng thấp thỏm, mười năm quả thực quá dài, vật đổi sao dời, chàng không chắc chắn liệu ta có còn nhớ rõ chàng hay không; càng không chắc chắn, liệu ta có phải đã sớm gả cho người khác rồi hay không.

 

Mặc dù có quá nhiều điều không chắc chắn, chàng vẫn ôm một tia hão huyền. 

 

Không ngờ chỉ là thuận tay giúp đỡ một chút, chuyện lại có thể trùng hợp đến thế, giúp đúng lên đầu người mà chàng hằng đêm mong nhớ, đây không phải duyên phận trời định thì là cái gì?

 

"Hóa ra là huynh." 

 

Tình hình hoàn toàn vượt ra khỏi dự liệu của ta, đối tượng hôn ước mà ta tưởng đã sớm thành gia lập thất, đột nhiên lắc mình một cái biến thành Tiểu vương gia thân phận cao quý.

 

"Là ta, Tiểu Mãn Nhi, ta đến để thực hiện lời hẹn ước." 

 

Yến Phù Chu dám nói, ta lại không dám nghĩ tới. 

 

Bùi Cẩm Hằng là Thế t.ử đã nghiền nát ta vào trong bùn nhầy, thân phận của Yến Phù Chu càng thêm quý trọng, người như vậy ta trêu chọc không nổi. 

 

Cho nên khi chàng nói ra muốn thực hiện lời hẹn ước, ta chỉ nhàn nhạt mỉm cười khéo léo từ chối: "Lời đùa cợt thuở nhỏ, không tính là thật được đâu."

 

13

 

Nói là về nhà, ta cũng chỉ ở nhà chưa đầy một ngày.

 

"Họ đuổi muội đi sao?" 

 

Yến Phù Chu không vui, vốn dĩ việc ta bị bán đi, trong lòng chàng đã sớm có oán khí đối với gia đình kia rồi.

 

Ta lắc đầu: "Ta thích thanh tịnh, trong nhà đông người, ta ngược lại sống không quen." 

 

Làm nô tỳ thì không có sự lựa chọn, hiện tại tự nhiên muốn sống thế nào thì sống thế đó thôi.

 

Cha mẹ trong nhà vẫn còn đó, ca ca đã cưới tẩu t.ử, cũng đã có con nhỏ. Đông người ầm ĩ, cũng không có chỗ mà ở. 

 

Họ đối với ta có hổ thẹn, năm đó ca ca trọng bệnh, lại đúng vào năm mất mùa, họ bán ta đi để gom tiền cho ca ca chữa bệnh, giờ đây đối mặt với ta luôn có vài phần áy náy nên tuyệt đối không thể đuổi ta đi. 

 

Là chính ta, không nguyện ý ở lại.

 

"Ta ở trong thành..." 

 

"Tiểu vương gia, vô công bất thụ lộc." 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta sợ chàng nói ra lời gì mà muốn tặng nhà cho ta, dù sao những ngày qua chuyện này đã không chỉ xảy ra một lần, phàm là ta nhắc qua một câu, nhìn nhiều thêm một cái, chàng đều gói đem về. 

 

Là ta không nhận mà thôi. 

 

Lần này ta lại muốn từ chối.

 

"Nghĩ cái gì thế, ta nói ta ở trong thành buồn chán, nên dứt khoát xuống nông thôn đến bầu bạn với muội là." 

 

Chàng gõ nhẹ vào trán ta, giọng nói mang theo tiếng cười.

 

Phu thê nhà họ Trình vẫn sống ở nơi này chưa từng dời đi, chàng không ra mặt nhận lại, chỉ sai người âm thầm chăm sóc. 

 

Yến Phù Chu quay lại đây cũng không có chỗ ở, đành phải mua dinh thự ở trong thành. 

 

Vốn dĩ chàng quả thực có động tâm tư muốn ta theo chàng vào thành, hiện tại lại cảm thấy ngôi nhà gỗ vừa mới được tu sửa lại từ căn nhà nát này của ta cũng không tệ. 

 

Đây chính là do đích thân chàng dẫn theo tùy tùng từng chút một dựng lên. 

 

Yến Tiểu vương gia đây là lần đầu tiên nhận được tiền công đổi bằng mồ hôi nước mắt. Để thuận tiện cho bản thân, chàng ở bãi đất trống cách đó không xa cũng chuẩn bị xây dựng một ngôi nhà gỗ, chỉ chờ tìm cơ hội mở miệng thôi.

 

"Tiểu vương gia thật sự không bận rộn sao?" Ta hồ nghi mở lời.

 

14

 

Những ngày này bồ câu bay đến chưa từng đứt đoạn, trên mỗi chiếc chân đều buộc theo phong thư.

 

"Có người còn bận rộn hơn cả ta." 

 

Yến Phù Chu gỡ phong thư xuống, đắc ý nhướng nhướng mày. 

 

Chàng không phải chỉ nói suông bằng miệng, là thật sự đã đàn hạch Bùi Cẩm Hằng, đàn hạch hắn phẩm hành bất đoan mục vô pháp kỷ, cưỡng đoạt dân nữ.

 

Chàng còn gửi riêng một bức thư cho đương kim bệ hạ - bá phụ của chàng, bán t.h.ả.m. 

 

Nói Bùi Cẩm Hằng muốn cưỡng đoạt người trong lòng mà chàng khổ công tìm kiếm nhiều năm, còn không kiêng nể gì mà muốn bắt người ta làm thiếp. 

 

Hoàng đế tự nhiên là che chở cho người nhà mình rồi.

 

Bùi Cẩm Hằng ở trên triều bị mắng xối xả vuốt mặt không kịp, cha của hắn, Bùi Hầu gia cũng chịu sự liên lụy, bị bệ hạ trách phạt dạy con không nghiêm. 

 

Lâm gia vốn dĩ vừa mới định hạ hôn sự với Hầu phủ đang ở thời kỳ danh tiếng nở rộ cũng rơi vào cảnh u ám.

 

"Như vậy, hắn sẽ không có thời gian rảnh rỗi đến tìm muội gây rắc rối nữa rồi." 

 

"Còn nữa, đừng gọi Tiểu vương gia nữa, nếu muội đã không nguyện ý gọi một tiếng Vân Thanh ca ca thì sau này gọi ta là Phù Chu đi." 

 

Tuần tự tiệm tiến, trước tiên là từ việc sửa đổi cách xưng hô xa cách.

 

Vốn dĩ Yến Phù Chu chỉ là có chút nhìn không thuận mắt cái bộ dạng làm màu của Bùi Cẩm Hằng, nhưng sau khi biết được người hắn dây dưa chính là Tiểu Mãn Nhi mà chàng muốn tìm kiếm, trong lòng chàng đã sớm xem Bùi Cẩm Hằng như kẻ thù không đội trời chung rồi.