18
Đúng vậy, tiểu thư không những là trọng sinh mà kiếp trước sau khi c.h.ế.t linh hồn nàng chưa hề tan biến, vì chấp niệm nàng luôn đi theo bên cạnh Bùi Cẩm Hằng.
Nàng trơ mắt nhìn hắn nạp ta làm thiếp thất, hậu viện chỉ có một mình ta, trong lòng tràn ngập sự chua xót đố kỵ.
Thế nhưng sau đó, nàng lại nhìn thấy, hắn sau lưng ta đã cưới bài vị của nàng, nàng lúc sinh thời không thể như nguyện, sau khi c.h.ế.t trên bài vị ngược lại đã trở thành chính thê đường đường chính chính của hắn.
Lúc đó nàng mới biết hóa ra Bùi Cẩm Hằng không phải là vô tình với nàng. Có lẽ thời điểm chân tướng được vạch trần hắn chỉ là quá mức tức giận, không ngờ tới nàng sẽ treo cổ tự vẫn.
Tiểu thư nhìn Bùi Cẩm Hằng đêm đêm ôm bài vị của nàng rơi lệ, mỗi dịp mùng một mười lăm còn mượn cớ không gặp mặt ta, nàng càng thêm khẳng định chắc chắn, trong lòng Bùi Cẩm Hằng có nàng.
Thế nhưng mọi chuyện hiểu ra đã quá muộn màng, giai nhân đã khuất. Nàng chỉ có thể lấy trạng thái linh hồn ở bên cạnh bầu bạn với hắn, nhìn hắn ngày ngày đau khổ khôn nguôi.
Cho đến khi Bùi Cẩm Hằng vừa qua bốn mươi tuổi đã dầu cạn đèn tắt, nàng nhìn hắn lúc lâm chung bộc lộ hết tình yêu sâu đậm và sự hối hận chôn giấu bấy lâu nay ra.
Tiểu thư vừa bi vừa thống, hối hận vì sao nàng lại không chờ thêm một chút, lại vì sao không hạ thấp thể diện xuống để nhận lỗi với hắn, hại hai người yêu nhau phải sinh ly t.ử biệt.
Không biết có phải là do chấp niệm quá mức nặng nề hay không, thời điểm Bùi Cẩm Hằng tắt thở, nàng vậy mà cảm thấy có một lực kéo mạnh, mở mắt ra một cái, nàng đã quay trở về thời điểm còn chưa thành thân.
Lúc này nàng vừa mới nhận lại danh phận ân nhân cứu mạng với Bùi Cẩm Hằng không lâu, đang tràn đầy niềm vui thử trang phục chuẩn bị cho ngày mai hội ngộ cùng Bùi Cẩm Hằng.
Hầu như ngay tại khoảnh khắc hiểu ra bản thân đã trọng sinh, nàng đã không kịp chờ đợi liền lấy cây trâm vàng đổi lấy chiếc mặt dây chuyền gỗ bên hông ta.
Kiếp trước Bùi Cẩm Hằng căn bản là không hề yêu ta, nạp ta chỉ là vì để báo cái ơn cứu mạng, nàng cảm thấy đổi lại tín vật không những là thành toàn cho lương duyên của nàng, mà còn miễn cho ta phải uổng phí năm tháng thanh xuân không có tình yêu.
Đợi sau khi nàng thuận lợi gả cho Thế t.ử, nàng sẽ nói hết chân tướng, để Bùi Cẩm Hằng cho ta sự đền bù xứng đáng.
Nàng cũng sẽ giải trừ thân khế cho ta, tìm cho ta một gia đình tốt.
Mọi thứ nàng đều lên kế hoạch rất tốt, chỉ là không ngờ tới, ta lại chủ động chuộc thân về quê thành thân trước thời hạn.
Khoảnh khắc đó nàng kinh ngạc, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi. Vì muốn bù đắp, nàng đã ban thưởng cho ta rất nhiều đồ.
Mọi chuyện đều như nàng sở nguyện, phát triển rất tốt, nàng và Bùi Cẩm Hằng thành công định hạ hôn sự, kiếp này nàng đã chuẩn bị kỹ lưỡng, sẽ không để xảy ra sai sót nữa.
Thế nhưng không ngờ tới, ngay cả khi nàng chuyện gì cũng kiểm tra thiếu sót bù đắp chỗ trống, Bùi Cẩm Hằng lại trở nên không đúng.
Tin tức Thánh thượng khiển trách vừa truyền ra, cả người nàng như rơi vào hầm băng.
Vì cái gì chứ? Rõ ràng kiếp trước không có tai họa này.
Hắn làm sao lại có thể cưỡng đoạt dân nữ chứ?
Bùi Cẩm Hằng giải thích với nàng là do sự hãm hại và hiểu lầm của chính địch, thế nhưng giác quan thứ sáu của nữ t.ử nói cho nàng biết, không phải như thế.
Cái tên đầu tiên hiện lên trong tâm trí nàng chính là Lan Y.
Trong lòng nàng có sự bất an, ngày đêm khó ngủ. Vì thế nàng đã xuất hiện ở nơi này.
19
"Lan Y, em hiện tại hạnh phúc không?"
Tiểu thư nhìn ta, thần sắc nghiêm túc hỏi, ta nhìn vào mắt nàng gật gật đầu.
"Em hiện tại rất hạnh phúc, rất biết ơn ạ."
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt rồi."
Tiểu thư mỉm cười, nàng nhìn Yến Phù Chu tuy một lời cũng không nói nhưng luôn đứng bên cạnh ta bày ra tư thế bảo vệ.
Nghĩ đến thần sắc, ánh mắt chàng nhìn ta. Ta của kiếp này chắc chắn là sẽ viên mãn hơn kiếp trước rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiểu thư rời đi, giống như lúc nàng đến vậy, vô cùng đột ngột.
"Tiểu Mãn Nhi, nàng ta là đến để thử lòng muội đấy." Yến Phù Chu nói.
Chàng không cảm thấy thiên kim Thượng thư sẽ đường xá xa xôi ngàn dặm vội vã chạy đến chỉ vì để thăm nom một thị nữ đã từng hầu hạ.
Nàng chắc chắn là đến để thử lòng xem ta có phải đã biết được Bùi Cẩm Hằng chính là chàng trai mù mà ta đã từng giúp đỡ hay không, iệu có còn dây dưa cùng Bùi Cẩm Hằng nữa hay không.
"Cái đó thì có gì quan trọng đâu chứ."
Ta ước lượng túi tiền nặng trịch trong tay, tiểu thư thật sự đã rất nhân từ lương thiện rồi. Sợ ta sống thanh khổ, đây là món quà tặng ta.
Ta vốn dĩ đã vô ý với Bùi Cẩm Hằng, những sự rung động nhỏ nhoi của kiếp trước sớm đã biến thành tro bụi bay đi trong ánh mắt đầy rẫy sự hối hận lúc hắn c.h.ế.t rồi.
Ta là thật tâm chúc phúc cho tiểu thư có thể đạt được ý nguyện như nàng mong muốn.
"Cũng đúng, tên Bùi Cẩm Hằng kia cũng chỉ có Lâm Chỉ Thanh xem như bảo bối, để xứng với Tiểu Mãn Nhi của ta chỉ như vậy là vạn phần không đủ."
Yến Phù Chu gật gật đầu, ta quay đầu nhìn chàng, thần sắc của chàng không hề có chút ý vị đùa cợt. Người này, thật sự là nghĩ như vậy đấy.
Sau khi ta ở trước mặt tiểu thư ngầm thừa nhận chàng là phu quân của ta, Yến Phù Chu càng thêm hăng hái hơn.
Ngôi nhà gỗ bên cạnh chàng cũng đã làm xong, trực tiếp từ trong thành dọn qua đây luôn.
"Hôm khác ta lại dẫn muội đi Vân Thành chơi một chuyến, thế nào?"
Ngày hôm nay trời nắng đẹp, Yến Phù Chu ở dưới cây buộc một chiếc xích đu, sợ ta buồn chán chàng mở miệng hỏi.
Vân Thành, chính là nơi ban đầu chúng ta gặp lại, nơi Bùi Cẩm Hằng bắt cóc ta đi.
Ta vốn dĩ đi vào thời tiết mùa màng rất đẹp, lại vì Bùi Cẩm Hằng mà bỏ lỡ mất sự náo nhiệt, không nhìn thấy hoa đăng, không nghe thấy kịch, cũng không thể nếm được canh dê.
"Không đi nữa, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ rồi."
Cái hoa đăng kia mỗi năm một lần, năm nay sớm đã qua mùa mất rồi.
"Một năm bốn mùa phong cảnh khác nhau, không có hoa đăng, nhưng vẫn còn có sự náo nhiệt khác."
Yến Phù Chu biết vốn dĩ ta định ở Vân Thành hai ngày, lại vì sự xuất hiện của Bùi Cẩm Hằng mà bắt buộc phải đẩy nhanh tiến trình lên đường.
Ta ngẩn người, cảm thấy Yến Phù Chu nói có lý, ta vốn dĩ cũng không phải vì hoa đăng mà đi, việc gì phải cứ chấp nhặt vào một thứ này chứ.
Vì thế ta gật đầu đồng ý.
Chỉ là còn chưa đợi được đến lúc đi Vân Thành, Yến Phù Chu phải quay về kinh trước rồi.
Vị hoàng đế bá phụ của chàng cuối cùng vẫn là nhìn không thuận mắt đứa cháu Trạng nguyên này của mình, xin nghỉ phép dài như thế nên đã triệu chàng quay về kinh.
"Tiểu Mãn Nhi, muội đợi ta quay trở lại."
Những ngày tháng này chàng ở bên cạnh ta đã làm mờ đi ranh giới thân phận, ta suýt chút nữa quên mất con hào sâu thẳm giữa hai chúng ta.
Dường như nhìn thấy ta có ý định muốn lùi bước, chàng nắm c.h.ặ.t lấy bả vai ta, nhìn vào mắt ta, muốn ta trả lời một câu chắc chắn khẳng định.
Ta há há miệng, lại không thể nói ra lời được. Chàng cũng cực kỳ có kiên nhẫn, ta không mở miệng, chàng cũng không động đậy.
Cuối cùng vẫn là ta bại trận.
"Được..."
Nhận được câu trả lời khẳng định, mày mắt chàng đong đầy ý cười lan tỏa.
"Ta chỉ bắt muội đợi ta lần này thôi, mọi chuyện có ta, muội không cần lo âu."