Truyền nhân Mao Sơn 5: Ảnh Đế Bị Đoạt Xác

Chương 12



Con quỷ nhẹ nhàng nghiêng đầu, né được.

17.

Nhìn Đại sư Diệu Toán nhát gan như chuột, con quỷ tức giận, chất vấn ông ta:

"Ngươi sợ cái gì? Ta trông đáng sợ lắm sao?"

"Không, không, không… không đáng sợ." Đại sư Diệu Toán điên cuồng lắc đầu phủ nhận.

"Thế ta với hắn, ai đẹp hơn?" Con quỷ hỏi, ngón tay chỉ về phía Tần Bắc Cố.

"Ngươi đẹp hơn." Dừng một giây để trả lời cũng là bất kính với sinh mạng.

Đại sư Diệu Toán tưởng đây là câu trả lời đúng, nhưng lại chọc giận con quỷ.

"Ngươi dám lừa ta, ai có mắt cũng thấy hắn đẹp hơn ta." Con quỷ giận dữ, gầm lên: "Dám lừa ta thì phải chết!"

Đại sư Diệu Toán: "…"

Con quỷ giận vì lý do gì, đến cả Đại sư Diệu Toán – bậc thầy lừa đảo – cũng không hiểu nổi.

Nhưng ông ta hiểu rằng nếu không làm gì ngay, mạng mình có thể kết thúc tại đây.

Vì vậy, ông ta lập tức quay người nhìn tôi. Lúc này tôi đang đứng ở cửa phòng họp cùng đám đông, đẩy Tần Bắc Cố vừa tỉnh dậy đến để xem trò vui.

Không chút do dự, ông ta cắm đầu chạy về phía tôi. Con quỷ đuổi theo ngay sau lưng ông, khiến ông sợ đến mức nước mắt lưng tròng.

Không dám làm bộ làm tịch nữa, ông ta cầu cứu tôi:

"Đại sư, cứu tôi với!"

"Xin lỗi nhé, tôi học nghệ không tinh, thua xa ông, ông lợi hại thế cơ mà, tự mình giải quyết đi."

Tôi khoanh tay, đáp lại bằng giọng điệu mỉa mai, trả hết cơn tức trước đó.

Đúng vậy, tôi là kẻ nhỏ mọn như thế đấy.

"Đại sư, tôi sai rồi, tôi không lợi hại, ngài mới lợi hại. Tôi đều là lừa đảo, tôi chẳng biết gì hết. Đại sư, tôi có c.h.ế.t cũng đáng, nhưng tôi không muốn chết. Xin ngài cứu tôi!"

Ông ta khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem, trông cực kỳ thảm hại, rõ ràng là rất sợ chết.

Con quỷ ghét bỏ nhìn ông ta.

Ánh mắt của nó không tự chủ được mà hướng về khuôn mặt Tần Bắc Cố, vẻ hài lòng hiện rõ, tràn đầy khao khát được chiếm đoạt cơ thể anh ta.

"Đại sư, tôi sợ." Tần Bắc Cố bị ánh mắt của con quỷ nhìn đến lạnh cả sống lưng, kéo tôi ra chắn trước mặt để tránh ánh nhìn của nó.

Tôi không biểu lộ cảm xúc, gạt tay anh ta ra khỏi áo mình:

"Anh là khách hàng trả phí cao quý, đừng sợ."

Mọi người: "…"

"Đại sư, cho hỏi giá cả thế nào?" Một người hỏi.

Tôi quay lại, nhìn thẳng người hỏi – chính là chị Cầm, quản lý của Tần Bắc Cố.

"Tùy từng người. Ví dụ như cô, tôi không lấy tiền." Tôi nói một nửa, dừng lại một chút, thấy chị ta lộ vẻ vui mừng, tôi liền lịch sự mỉm cười, nói tiếp:

"Vì tôi không nhận công việc từ kẻ mười phần độc ác."

Mặt chị Cầm tối sầm lại.

Ánh mắt tò mò xung quanh ngay lập tức sáng lên, nhất là của đám phóng viên, như muốn đào bới thêm tin tức.

Chị ta bắt đầu cảm thấy chột dạ.

Muốn tức cũng không dám, chỉ dám trừng mắt căm hận nhìn tôi.

Hừ, đừng tưởng tôi không biết.

Đại sư Diệu Toán cũng nghe được chuyện chi phí, ông ta như bùng nổ ý chí sinh tồn, chủ động ra giá:

"Đại sư, chỉ cần ngài cứu tôi, toàn bộ tài sản của tôi sẽ thuộc về ngài."

Tôi tỏ vẻ ghét bỏ:

"Tài sản của ông còn không đủ để đền bù đâu."

"Cái gì?" Ông ta không hiểu.

Tôi bắt chước vẻ mặt cao siêu huyền bí của ông ta, mỉm cười nhìn ông:

"Rất nhanh thôi, ông sẽ hiểu ý tôi."

Nghe xong, ông ta há miệng, định chửi tôi nhưng lại cố nhịn xuống.

Trong khi nói chuyện, con quỷ mấy lần định chạy trốn, nhưng lần nào tôi cũng đá nó quay lại bên cạnh Đại sư Diệu Toán, khiến ông ta hét ầm ĩ vì sợ hãi.

Đột nhiên, từ xa vang lên tiếng bước chân chạy, cuối cùng thì những người tôi chờ cũng đến.

"Tránh ra, cảnh sát đây, ai báo án?"

 

18.

"Là tôi báo cảnh sát." Tôi và Tần Bắc Cố đồng thanh.

Đám đông lập tức dạt ra, nhường đường cho hơn chục cảnh sát đi vào.

Thấy cảnh sát xuất hiện, chị Cầm và Đại sư Diệu Toán trông thấy rõ ràng hoảng loạn.

Đặc biệt là chị Cầm, ý thức được tình hình bất lợi, định lợi dụng đám đông để trốn chạy. Nhưng Tần Bắc Cố nhanh trí hét lên:

"Cô ta cố ý g.i.ế.c người và giam giữ trái phép!"

Lời này khiến fan của Tần Bắc Cố đang đứng trong đám đông phẫn nộ, họ lập tức vây chặt chị ta, không để chị ta chạy thoát. Cảnh sát nhanh chóng bắt giữ chị ta.

Còn tôi, tôi chỉ tay vào Đại sư Diệu Toán.

"Tôi tố cáo ông ta lừa đảo, số tiền liên quan rất lớn."

Nghe vậy, cảnh sát định tiến lên bắt giữ Đại sư Diệu Toán, nhưng khi thấy con quỷ, họ không dám lại gần.

(Chỉ có súc vat mới đi reup truyện của page Nhân Sinh Như Mộng, truyện chỉ được up trên MonkeyD và page thôi nhé, ở chỗ khác là ăn cắp)

Tôi ngại ngùng cười với cảnh sát, ra hiệu rằng không cần lo, tôi sẽ giải quyết con quỷ nhanh thôi.

Con quỷ – thứ công cụ dùng để giữ chân hai người này – cũng đến lúc phải "xuống sân khấu." Tôi dứt khoát dùng một lá bùa "Ngũ Lôi" tiễn nó đi.

Hình ảnh tia sét giáng xuống tiêu diệt con quỷ khiến mọi người kinh ngạc trầm trồ.

"Trời ơi, cô ấy biết bắt quỷ! Cô ấy thật ngầu quá, tôi muốn chuyển sang làm fan cô ấy!"

"Cùng chuyển thôi, tôi cũng muốn làm fan!"

"Hay là, chúng ta lập một hội hậu thuẫn cho cô ấy?"

Tôi: "?"

Tôi quay sang nhìn nhóm fan của Tần Bắc Cố cách đây một phút.

Thấy ánh mắt cuồng nhiệt của họ, dù đang mặc bộ đồ hóa trang hình ếch kín mít, tôi cũng thấy sợ rằng họ sẽ lao lên xé toạc bộ đồ này của tôi.

Tôi vội vàng đẩy Tần Bắc Cố đi theo cảnh sát để rời khỏi đó.

Sau khi cảnh sát ghi xong lời khai, tôi cởi bộ đồ hóa trang, một mình rời khỏi đồn.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com