"Khoan đã, tôi còn chưa nói bắt đầu!" Đại sư Diệu Toán bị tôi làm cho bất ngờ, không đồng ý với quyết định đơn phương của tôi.
Nhưng tôi không thèm quan tâm, cứ thế bắt đầu đếm ngược:
"Năm..."
【Nhanh lên, ai muốn gặp tổ tiên thì đăng ký mau!】
【Tôi đây! Mau nhìn tôi!】
"Bốn..."
【A! Tôi cũng muốn! Nhưng ngày sinh tháng đẻ của tổ tiên tôi là gì nhỉ? Tôi không biết!】
【Bạn trên, hỏi ba bạn đi!】
【Chủ kênh nhìn tôi này! Tôi không muốn gọi hồn tổ tiên, có thể gọi thần tài được không?】
"Ba..."
【Mở mang tư duy rồi! Tôi cũng muốn gọi thần tài!】
【Không còn fan của ảnh đế Tần nữa sao? Đại sư Phát Tài quá lợi hại, biết đâu còn có thể làm phép gọi ảnh đế Tần tỉnh lại, mọi người mau đăng ký đi!】
【Bạn trên chắc chắn là fan đen. Người thực vật mà dễ tỉnh lại vậy, thì cần bác sĩ làm gì?】
【Chủ kênh thực sự lợi hại đến thế sao?】
【Thật đấy…】
"Hai..."
【Mọi người đừng ai động đậy, tôi lập tức đi gọi các chị em tới đăng ký.】
【Xác định rồi, người đưa ý kiến về fan của ảnh đế Tần là fan đen.】
【Mọi người nhanh lên, chỉ còn một giây nữa thôi, phải tranh thủ trước khi fan của ảnh đế Tần kéo đến giành hết lượt đăng ký.】
【Lượt đăng ký này phải thuộc về fan của chúng tôi!】
【Anh ấy…】
【Anh ấy…】
Như cào cào kéo đến, fan của ảnh đế Tần một giây xuất hiện, chiếm lĩnh toàn bộ màn hình.
Nhìn thấy toàn bộ bình luận bị fan của ảnh đế Tần chiếm lấy, tôi không khỏi cảm thán: "Mạng của họ nhanh thật."
"Một..."
Không ngoài dự đoán, lượt đăng ký đã bị fan của Tần Bắc Cố chiếm trọn.
Điều kỳ lạ là, sau khi nhìn thấy kết quả cuối cùng, đại sư Diệu Toán, người vừa rồi trong lúc đếm ngược năm giây liên tục cố gắng ngắt lời tôi, giờ đây lại không để lộ chút dấu hiệu bất mãn nào. Ngược lại, ông ta còn khẽ thả lỏng, như thể rất hài lòng với kết quả này.
Hả?
Tôi nhìn ông ta chằm chằm, chỉ thấy sắc diện trên mặt ông ta bắt đầu thay đổi.
Ấn đường đen kịt, thêm những vệt ngang – dấu hiệu của tai họa tù ngục.
7.
Ông già vẫn không nhận ra rằng mình sắp gặp đại nạn, lại tiếp tục vênh váo ngạo nghễ.
Không biết từ lúc nào, trong tay ông ta xuất hiện một lá cờ gọi hồn mini, trông giống hệt như cái tôi đang cầm.
Ông ta còn bắt chước cách tôi xoay lá cờ, khiến tôi không nhịn được mà mắt giật liên hồi.
Đúng là chuyên gia bắt chước, nhìn mà tay cứ ngứa ngáy!
"Đạo hữu bên kia, nếu bây giờ ngươi nhận thua, mọi chuyện vẫn còn kịp."
Lời ông ta nói khiến tôi buồn cười, và tôi thực sự không nhịn được mà cười thành tiếng.
"Xin lỗi, lần sau tôi sẽ cố gắng nhịn hơn."
Là một thanh niên luôn tôn trọng người lớn tuổi, tôi thành tâm xin lỗi khi thấy gương mặt đen kịt của ông ta.
Nhưng lời xin lỗi của tôi chỉ khiến gương mặt ông ta càng đen hơn.
"Không biết điều! Vậy đừng trách ta không khách khí!"
Ông ta giận dữ nói, cuối cùng đi thẳng vào chủ đề, yêu cầu fan của Tần Bắc Cố cung cấp ngày giờ sinh của anh ta.
Tần Bắc Cố là người nổi tiếng, mỗi năm vào ngày sinh nhật đều tổ chức họp mặt fan.
Nếu không, năm nay fan của anh ta đã chẳng nghĩ đến việc tụ họp trên mạng để cầu nguyện vào ngày sinh nhật của anh.
Vậy nên, khi ông già vừa hỏi, fan của anh lập tức báo ngay ngày giờ sinh, chi tiết đến cả giờ.
Ban đầu, tôi chẳng mấy bận tâm đến chuyện đấu pháp này, chỉ tò mò muốn xem ông già này đang muốn giở trò gì.
Nhưng khi tôi vô tình liếc qua ngày giờ sinh của Tần Bắc Cố, ánh mắt tôi dừng lại, rồi tôi cẩn thận nhìn kỹ thêm một lần nữa.
Tôi âm thầm tính toán trong đầu và kết quả đã rõ:
(Chỉ có súc vat mới đi reup truyện của page Nhân Sinh Như Mộng, truyện chỉ được up trên MonkeyD và page thôi nhé, ở chỗ khác là ăn cắp)
Quan sát thân, thực thần vượng, lưu niên thần sát, gặp sát tinh.
Chậc chậc chậc, số mệnh bị tiểu nhân hãm hại, như khiêu vũ với bầy sói. Thật đáng thương…
Trong lúc đó, ông già bên kia đã bắt đầu màn trình diễn của mình.
Chỉ thấy ông ta lấy ra một chiếc mai rùa và ba đồng tiền, nét mặt nghiêm trọng, làm vẻ thần bí rồi gieo quẻ.
Fan của Tần Bắc Cố trong livestream thì không đủ kiên nhẫn, liên tục giục:
【Không phải bảo là làm phép à? Sao lại thành gieo quẻ thế này?】
【Đúng đó, đừng làm màu nữa, làm nhanh lên, chúng tôi muốn thấy anh nhà tỉnh lại.】
Thấy những bình luận này, nghĩ đến kết quả mình vừa tính được, tôi lên tiếng:
"Muốn anh ta tỉnh lại, hãy ngừng thuốc của anh ta, báo cảnh sát bắt quản lý của anh ta là xong."
Lời tôi vừa dứt, ông già bên kia lập tức dừng tay, giơ tờ giấy ghi quẻ lên trước máy quay, rồi giải thích một cách khác hoàn toàn với tôi:
"Thượng Tốn hạ Khảm thành Hoán Quẻ. Tốn là gió, đại diện cho linh hồn của Tần Bắc Cố. Khảm là nước, đại diện cho cơ thể anh ta. Gió thổi trên mặt nước, điều này cho thấy linh hồn của Tần Bắc Cố đã rời khỏi cơ thể. Chính vì thiếu linh hồn nên cơ thể anh ta mới chìm trong khốn cảnh không thể tỉnh lại. Chỉ cần làm một nghi lễ gọi hồn cho anh ta, tự nhiên anh ta sẽ tỉnh lại."
"Tiểu hữu Phát Tài, cô học nghệ chưa tinh, đừng làm hại tính mạng người khác."
Ông ta vừa nói vừa lắc đầu liên tục, như muốn đóng đinh tội danh của tôi.
Tôi: "……"
Ông ta diễn một màn như vậy, khiến tôi còn phải đỏ cả mặt thay cho ông ta.
Là kiểu đỏ mặt vì cố nhịn cười.
Tôi liên tục gật đầu:
"Đúng đúng, tôi không bằng ông, tôi chịu thua, tôi phục. Vậy, tôi có thể ngừng phát sóng được chưa?"