“Sư điệt, đã chọn được pháp thuật ưng ý chưa?”
Tại Tàng Kinh điện trên Ngọc Long phong, lão giả áo xám nhìn Hạ Bình Sinh.
Hạ Bình Sinh trả lại toàn bộ hơn hai mươi cuốn pháp thuật, sau đó lắc đầu nói: “Chưa chọn được, không có cuốn nào phù hợp cả!”
Sắc mặt lão giả áo xám khổ sở: “Vậy… hay là sư điệt ngươi đi xem lại những cuốn khác đi!”
“Được thôi!” Hạ Bình Sinh đi qua đi lại giả vờ lựa chọn một hồi, cuối cùng lắc đầu nói: “Quá rác rưởi, còn không bằng mấy loại pháp thuật ta mua ở hàng vỉa hè bên phía Đầu Ngựa sơn!”
Nói xong, Hạ Bình Sinh nghênh ngang rời đi.
Lão giả áo xám há hốc mồm.
Bên ngoài?
Đầu Ngựa sơn?
Còn là hàng vỉa hè nữa chứ?
Ngươi mà mua được đồ tốt ư?
……
“Tiểu sư đệ… Kiều sư tỷ ở Thiên Phù sơn nhờ người mang đến cho ngươi một lò 【 Tụ Khí Đan 】……”
“Ngươi cầm lấy đi!”
Triệu Linh Nhi đưa cho Hạ Bình Sinh một cái bình sứ.
Hạ Bình Sinh mở bình sứ nhìn thoáng qua, quả nhiên là Tụ Khí Đan.
Hơn nữa toàn bộ đều là thượng phẩm.
Trách không được phải nhờ người đưa tới tận nơi.
Nếu là loại hạ phẩm hay trung phẩm bình thường, chắc chắn sẽ không trịnh trọng như thế.
Hóa ra Kiều sư tỷ cũng quan tâm đến ta!
Hạ Bình Sinh cười cười nói: “Cảm ơn Triệu sư tỷ!”
“Cảm ơn ta làm gì?” Triệu Linh Nhi nói: “Cảm ơn tức phụ của ngươi đi!”
“Đi đây!”
Triệu Linh Nhi đi rồi!
Hạ Bình Sinh cũng vào tiểu viện, treo tấm thẻ bài 【 Đang bế quan 】 lên cửa.
Sau đó trở về phòng ngủ, trực tiếp giăng ra nhất phẩm phòng ngự trận pháp, bắt đầu bế quan tu hành.
Một mặt tu luyện 【 Thánh Mộc Độc Long Thuật 】, một mặt nuốt cực phẩm đan dược để tu hành 【 Ly Hỏa Chân Pháp 】.
Nhất tâm nhị dụng.
Một tháng sau, pháp thuật 【 Thánh Mộc Độc Long Thuật 】 đã được Hạ Bình Sinh tu tới cảnh giới chút thành tựu!
“Khai!”
Trong tiểu viện, Hạ Bình Sinh khẽ quát một tiếng.
Cách thân thể hắn khoảng mười trượng, trên mặt đất đột nhiên không hề báo trước có một bụi gai màu xanh lục chui từ dưới đất lên.
Vút một tiếng, nó đâm thẳng lên không trung cao hai trượng.
Trên bụi gai ấy, lại có bảy cái gai nhọn vọt ra, đâm về các hướng khác nhau.
Mỗi một cái gai nhọn đều mang theo kịch độc.
Khi Hạ Bình Sinh tu luyện 【 Cửu Độc Luyện Kim Thân 】, hắn đã hấp thụ rất nhiều kịch độc vào cơ thể, bản thân hắn bách độc bất xâm nhưng lại ẩn chứa kịch độc.
Trước đây, hắn không có pháp môn sử dụng độc.
Giờ đây sau khi luyện 【 Thánh Mộc Độc Long Thuật 】, độc tính trong cơ thể đã có nơi để phát tiết.
Nếu xuất kỳ bất ý, chắc chắn có thể cho đối thủ một phen bất ngờ.
Tất nhiên, độc thuật này chỉ cần nằm trong phạm vi thần niệm bao phủ của Hạ Bình Sinh đều có thể thi triển.
Hiện giờ thần niệm của Hạ Bình Sinh bao phủ phạm vi khoảng 80 trượng.
Cao hơn nhiều so với tu sĩ cùng cảnh giới, thậm chí khoảng cách tới thần niệm của những đệ tử Trúc Cơ kỳ cũng không còn xa.
Nói cách khác, chỉ cần trong vòng 80 trượng là có thể thi triển.
Thu hồi thần thông, Hạ Bình Sinh trở lại tiểu viện của mình.
Tiếp tục tu hành.
Ngày qua ngày!
Cứ cách một hai tháng, Hạ Bình Sinh lại nhận được đủ loại đồ bổ từ Thiên Phù sơn.
Trong đó nhiều nhất là 【 Tụ Khí Đan 】.
Hơn nữa mỗi lần Tụ Khí Đan đều là thượng phẩm.
Lòng Hạ Bình Sinh ấm áp.
Người khác thế nào hắn không biết, ít nhất hành động của Kiều sư tỷ, hắn đều nhìn thấy hết.
Nửa năm sau, tu vi của Hạ Bình Sinh đột phá tới Luyện Khí kỳ tầng chín.
Tuy nhiên hắn vẫn chưa xuất quan nên chuyện hắn đột phá, người khác cũng không hề hay biết.
Hắn không vội vàng đi đánh sâu vào thịt chướng tầng thứ 10, mà vẫn giữ quy củ cũ, trực tiếp tu hành bốn đan điền còn lại là Kim, Mộc, Thủy, Thổ.
Một khi phá được thịt chướng của một đan điền, sự tăng tiến của các đan điền khác sẽ nhanh hơn rất nhiều.
Về cơ bản, một hai tháng là có thể tu luyện xong.
Tu hành không tính tháng năm!
Thoắt cái, hai năm đã trôi qua.
Tu vi của Hạ Bình Sinh đã như ý nguyện đạt tới Luyện Khí kỳ tầng mười.
Hơn nữa là cả năm đan điền đều đạt tới tầng mười.
Sau khi đạt tới tầng mười, thần niệm của hắn cũng tăng cường rất nhiều!
Giờ đây thần thức ầm ầm tỏa ra, có thể dễ dàng quét sạch phạm vi trăm trượng xung quanh thân thể.
Trăm trượng cũng là khoảng cách thi pháp của hắn.
“Khai……” Hạ Bình Sinh ngồi trong phòng khẽ quát một tiếng.
Xung quanh thân thể hắn, chín con hỏa quạ ngưng tụ thành hình.
Thần thông này nhiều nhất mỗi lần chỉ có thể ngưng tụ chín con hỏa quạ, hiện giờ coi như đã được Hạ Bình Sinh tu tới cảnh giới viên mãn.
Đan điền hỏa thuộc tính của hắn cũng đủ sức chống đỡ chín con hỏa quạ đồng thời vận hành.
Chín con hỏa quạ, hỏa khí nội liễm, bay lượn xung quanh người hắn. Dưới sự thao túng của thần niệm, những con hỏa quạ này thậm chí có thể lướt nhẹ qua phạm vi khăn trải giường và lưới cửa sổ.
Vì hỏa khí nội liễm nên sẽ không đốt cháy bất kỳ vật phẩm nào.
“Thu!”
Ngay sau đó, Hạ Bình Sinh lại khẽ quát một tiếng, chín con hỏa quạ mất đi hình thái, một lần nữa hóa thành hỏa linh khí được Hạ Bình Sinh thu vào trong đan điền.
“Hô……” Hạ Bình Sinh thở ra một hơi thật dài.
Hai năm nay, hắn bế quan không kể ngày đêm, cuối cùng cũng đạt tới tầng mười.
Tất nhiên, cũng không quá vội vã, đây chỉ là tốc độ tu hành bình thường mà thôi.
Sau khi tất cả đan điền đều đột phá tới tầng mười, Hạ Bình Sinh thử tiếp tục tu hành, leo lên tầng 11.
Sau đó, chuyện đáng xấu hổ đã tới.
Hắn nuốt một viên 【 Tụ Khí Đan 】 cực phẩm nhưng lại không thể tăng thêm dù chỉ một chút tu vi.
Hạ Bình Sinh biết, bình cảnh của mình đã đến như mong đợi.
Tầng 10 đã có bình cảnh.
Điều đó cũng có nghĩa là sau này tầng 11, tầng 12 cũng sẽ có bình cảnh tương tự.
Dựa theo ghi chép trên 【 Tu Chân Tạp Ký 】, trong tình huống này, nếu sau này tới Trúc Cơ kỳ, Kim Đan kỳ, Nguyên Anh kỳ.
Thì ở các tầng 10, 11 và 12 tương ứng cũng đều sẽ xuất hiện bình cảnh.
Thật khiến người ta tuyệt vọng.
Thủy Nguyên Linh Hạnh có thể giúp hắn đột phá từ tầng 10 lên tầng 11, nhưng tầng 11 thì phải làm sao đây?
“Hô……” Hạ Bình Sinh lại thở ra một hơi.
Thôi, để sau rồi tính tiếp.
Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.
Giải quyết chuyện trước mắt đã.
Hạ Bình Sinh không vội xuất quan, mà trực tiếp lấy pháp môn 【 Cửu Độc Luyện Kim Thân 】 ra bắt đầu tu luyện.
Luyện thần để sau hãy luyện.
Bởi vì Hạ Bình Sinh cảm thấy thần niệm trong phạm vi một trăm trượng hiện tại đã đủ dùng.
Trước hết cứ luyện thể đã.
Nếu sau khi luyện thể xong mà còn thời gian thì mới lựa chọn luyện thần.
Chớp mắt, lại một năm nữa trôi qua.
Tất cả đan điền của Hạ Bình Sinh đều đạt tầng mười, luyện thần tầng mười, luyện thể cũng đạt tới tầng mười.
Hắn xuất quan.
“Ngươi có thể đạt tới Luyện Khí kỳ tầng mười, lão phu thật sự rất vui mừng!”
Trong Ngọc Ninh cung, Trùng Dương lão tổ mỉm cười vuốt râu nói: “Tu vi đã đuổi kịp, cửa ải thứ nhất này đã vượt qua!”
“Còn việc quay lại có đánh thắng được hay không, đó là cửa ải thứ hai!”
“Đi thôi!” Trùng Dương lão tổ phất tay áo nói: “Tính toán ngày tháng, cách thời hạn ba năm trước kia chỉ còn nửa ngày nữa thôi!”
“Thời gian tỷ thí của hai người các ngươi chính là vào trưa hôm nay!”
“Nghe nói bên Băng Cực tông đã mời rất nhiều đồng môn của Đạo Huyền Liên Minh, chúng ta cũng là lúc nên qua đó rồi!”
“Hạ tiểu tử, ngươi nói trước với ta xem, ngươi có bao nhiêu phần tự tin?”
“Để lão phu còn chuẩn bị sẵn sàng!”
Hạ Bình Sinh suy nghĩ một chút rồi nói: “Lão tổ yên tâm, chắc là sẽ không thua quá khó coi đâu!”
Ta có năm cái đan điền, nếu mà thua còn khó coi nữa thì đúng là không cần lăn lộn ở đây làm gì nữa.