Từ Chối Rung Động Với Hôn Nhân Nhà Giàu

Chương 23



Đi theo Bùi Cận Bạch mấy năm nay, trên phương diện công việc Trần Lê làm khá tốt.

 

Dù là công việc hay những mặt khác, có thể ngồi vào vào vị trí tổng trợ lý, không chỉ cần năng lực làm việc mà còn phải đoán được tâm tư của ông chủ.

 

Còn Cố Thư Di, Trần Lê cảm thấy những người một lòng một dạ sà vào người ông chủ nhà mình chắc chắn sẽ không thành công, chi bằng đổi mục tiêu mới, tuy nói hơi đa tình nhưng cơ hội thành công có lẽ cao hơn chút.

 

Cũng đâu phải chưa từng có cậu ấm ăn chơi trác táng gặp được tình yêu đích thực rồi thay tâm đổi tính.

 

Nhưng giờ phút này, lần đầu tiên Trần Lê có cảm giác bản thân sai mãnh liệt đến thế.

 

Dù thế nào thì anh ấy không nên tự ý sắp xếp cho Cố Thư Di dưới tình huống ông chủ chưa nói gì.

 

Anh ấy đã thành người kiểu gì thế này?

 

“Tôi xin lỗi, tổng giám đốc Bùi.” Trần Lê hận không thể quay về quá khứ một phút trước để tát vào cái miệng rộng của mình, lòng bàn tay anh ấy đổ mồ hôi lạnh, đầu cúi như sắp chôn vào ngực.

 

Bùi Cận Bạch nhìn Trần Lê nói: “Chỉ lần này thôi.”

 

...

 

Có lẽ vì khách khứa đều quen thân với nhau quá nên buổi tiệc đêm nay kết thúc muộn hơn so với dự tính nửa tiếng.

 

CEO và các đồng nghiệp định sau khi kết thúc buổi tiệc sẽ đi tăng hai cho bõ công những ngày gần đây bận rộn làm việc, nhưng vì đã quá khuya nên mọi người đành từ bỏ, ai về nhà nấy.

 

Sau bữa tiệc, Bùi Cận Bạch đáp lại lời mời vào phòng khách tư nhân gặp mặt riêng với chủ tịch Aoma. Đối với dự án hợp tác ở mảng kỹ thuật, đối phương rất có thành ý, hai người nhanh chóng hẹn thời gian bàn bạc tiếp vào lần sau.

 

Đối với việc chủ tịch Aoma khăng khăng muốn mời anh cùng lên xe, Bùi Cận Bạch chỉ mỉm cười gật đầu.

 

Chiếc xe Rolls-Royce từ bãi đỗ xe ngầm chậm rãi đi ra ngã tư.

 

Bùi Cận Bạch ngồi trong xe nhìn thoáng qua khung cảnh ngoài cửa sổ.

 

Khách khứa trong buổi tiệc hôm nay hầu như đã về gần hết, trước cửa khách sạn trống không, ánh mắt Bùi Cận Bạch chú ý đến một cái áo lông vũ dài màu trắng ngà.

 

Không trách anh quen với cái áo lông vũ này, chủ yếu là trước đó chủ nhân của chiếc áo say khướt, đã đặc biệt giới thiệu với anh mới vừa mua áo, tiêu hơn ngàn tệ đấy.

 

Bùi Cận Bạch nhìn thấy gương mặt Cố Thư Di giấu dưới lớp mũ áo.

 

Lúc này Cố Thư Di đang đứng trước cửa khách sạn cúi đầu xem ứng dụng đặt xe trên điện thoại, ước lượng khoảng cách xe đến nơi.

 

Sau buổi tiệc, hầu hết các đồng nghiệp đều tự lái xe về nhà, cô không muốn bản thân bị phát hiện đang ở dinh thự Cảnh Nam nên không dám đi nhờ xe về, đành chọn tự mình gọi xe.

 

Cố Thư Di nhìn khoảng cách giữa tài xế và mình trên ứng dụng hơi xa, chắc phải đợi thêm mười phút nữa mới đến được.

 

Cô chỉ có thể chờ đợi.

 

Cố Thư Di buông điện thoại xuống, đút tay vào túi áo rồi vùi mặt trong cổ áo đứng trong gió lạnh chờ xe. Chờ được một lúc thì có một chiếc Rolls-Royce màu đen chậm rãi dừng trước mặt cô.

 

Cố Thư Di chưa hiểu chuyện gì thì cửa sổ Rolls-Royce hạ xuống, gương mặt của Bùi Cận Bạch xuất hiện.

 

“Tổng giám đốc Bùi?”

 

Bùi Cận Bạch nhìn Cố Thư Di lạnh cóng, run rẩy trước mặt mình.

 

Lần trước do mặc quá ít nên cô bị lạnh đến mức run bần bật, lần này đã mặc nhiều quần áo ấm hơn nhưng vẫn không đủ ấm giữa buổi tối mùa đông lạnh âm độ ở thành phố B.

 

“Tôi về dinh thự Cảnh Nam.” Người đàn ông lời ít ý nhiều lên tiếng.

 

Cố Thư Di lập tức hiểu anh nói có ý gì.

 

Sau đó cô cúi đầu, phát hiện có vẻ như tài xế trên app thấy khoảng cách đoán khách có vẻ xa nên chủ động hủy đơn đặt xe của cô.

 

“Cảm ơn tổng giám đốc Bùi!” Cố Thư Di nhanh nhẹn chạy bước nhỏ lên xe.

 

Bùi Cận Bạch bảo tài xế lái xe.

 

Điều hòa trong xe mở ở nhiệt độ vừa phải.

 

Sau khi Cố Thư Di  ngồi xuống, cô kéo khóa áo lông vũ xuống, mở rộng cổ áo một chút, rồi vuốt lại mái tóc bị mũ áo cọ cho rối bời, bên trong mặc váy áo đi dự tiệc đêm nay.

 

Bùi Cận Bạch nghe tiếng, anh nhìn thoáng qua, mới chú ý đến cặp đùi dưới áo lông vũ của Cố Thư Di hầu như trần trụi.

 

Cố Thư Di chỉnh lại quần áo xong, chủ động nói chuyện với Bùi Cận Bạch: “Tổng giám đốc Bùi, sao muộn thế này rồi anh mới về?”

 

Bùi Cận Bạch bình tĩnh đáp: “Còn có chút việc.”

 

“Ồ ồ.” Cố Thư Di nghe xong thì gật đầu, cô nhớ đêm nay thư ký Cao bảo cô báo với Trần Lê là chủ tịch Aoma muốn gặp riêng tổng giám đốc Bùi sau buổi tiệc tối, cho nên anh mới về muộn giống như cô.

 

Tài xế yên lặng lái xe.

 

Quãng đường từ khách sạn đến dinh thự Cảnh Nam hơi xa, lúc đi qua đường vành đai còn hơi tắc đường, nhìn xa xa thấy phía trước đầy ánh đèn xe màu hồng màu xanh lập lòe, hình như ngã tư phía trước xảy ra tai nạn say rượu lái xe.

 

Do trong xe quá ấm áp, Cố Thư Di thong thả ngáp một cái.

 

Chiếc xe chậm rãi chạy đến chốt kiểm tra.

 

Cố Thư Di cúi đầu, sắp không nhịn nổi ngủ gật thì có cảnh sát gõ cửa sổ xe phía sau, ý bảo người trên xe hãy xuống xe hết.

 

Cố Thư Di bừng tỉnh ngẩng đầu.

 

Cô nhìn thấy bên ngoài không phải cảnh sát giao thông mà là cảnh vệ vác súng trên vai, đạn đã lên nòng.

 

Thì ra không phải cảnh sát kiểm tra nồng độ cồn khi lái xe mà là gặp vụ án gì đó, cần phải kiểm tra tất cả phương tiện di chuyển trên cung đường này.

 

Cho dù là Rolls-Royce tám con số cũng không ngoại lệ.

 

Ba người trên Rolls-Royce bước xuống xe.

 

Trong lúc chó nghiệp vụ kiểm ngửi kiểm tra bên trong xe thì cảnh sát ghi chép kiểm tra thân phận của ba người.

 

Đi loại siêu xe thế này, người phía trước là tài xế cũng dễ hiểu.

 

Một cảnh sát phụ trách dò hỏi tài xế còn một người nghiêm mặt nhìn đôi nam nữ từ ngồi ghế sau bước ra, hỏi: “Ngại quá, chúng tôi kiểm tra theo lệ, xin hỏi hai người có mang căn cước công dân không?”

 

Cố Thư Di và Bùi Cận Bạch không mang theo căn cước công dân nhưng có thể sử dụng app chứng nhận trên điện thoại.

 

“Đại học Sư phạm à?” Cảnh sát xem thông tin lý lịch trên hộ khẩu có ghi đại học Sư phạm thì lẩm bẩm.

 

Cố Thư Di lập tức mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy, năm tư.”

 

“Xin hỏi hai người có quan hệ gì?” Cảnh sát xem xong lí lịch trên điện thoại thì trả nó cho Cố Thư Di, rồi nhìn cặp nam nữ trẻ trước mặt và hỏi.

 

Sau khi mặc kín áo lông và xuống xe, cơn buồn ngủ của Cố Thư Di bay biến sạch, bị hỏi quan hệ giữa hai người, cô khịt mũi, chủ động trả lời: “Hiện tại tôi đang thực tập, tổng giám đốc Bùi là ông chủ công ty tôi thực tập.”

 

“Phải không?” Cảnh sát nhìn về phía người đàn ông cao sang ngồi Rolls-Royce trước mặt.

 

Dường như Bùi Cận Bạch liếc nhìn Cố Thư Di một cái rồi gật đầu trả lời: “Ừ.”

 

“Sau hai người muộn thế này rồi mà vẫn ở ngoài đường? Chưa tan làm à?” Cảnh sát có vẻ rất nghi ngờ khi hai người tự xưng là thực tập sinh và ông chủ cùng nhau xuất hiện ở thời điểm này.

 

Cố Thư Di nói: “Vì công ty chúng tôi có sự kiện, vừa mới kết thúc.”

 

Cảnh sát nghe xong thì gật đầu, cúi đầu ghi chép gì đó, rồi nhìn Cố Thư Di hỏi: “Hiện tại cô đang cư trú ở đâu?”

 

Cố Thư Di bị hỏi vấn đề này thì hơi sửng sốt, nếu hỏi hiện tại cư trú ở đâu, cô không ở ký túc xá trong trường nữa nên trả lời thật: “Dinh thự Cảnh Nam.”

 

Cảnh sát hỏi xong thì quay sang hỏi Bùi Cận Bạch: “Hiện tại ngài đang cư trú ở đâu?”

 

Bùi Cận Bạch nhìn thoáng qua Cố Thư Di, đối mặt với câu hỏi từ cảnh sát, anh đáp: “Dinh thự Cảnh Nam.”

 

Sau đó, bầu không khí chớp mắt im lặng.

 

Cảnh sát tạm dừng ghi chép, Cố Thư Di phát hiện anh ta dừng ghi thì mới ý thức được cô tự xưng là thực tập sinh nhưng lại ở chung một nhà với ông chủ.

 

“...”

 

“Anh à, là thế này.” Cố Thư Di nhanh chóng giải thích: “Hai người bọn tôi không ở chung với nhau mà ở cùng một khu, tổng giám đốc Bùi tiện đường nên cho tôi quá giang về cùng.”

 

“Thật không?” Cảnh sát nhìn Bùi Cận Bạch hỏi.

 

Bùi Cận Bạch đáp: “Đúng vậy.”

 

Sau khi cảnh sát hỏi xong thì nhìn cặp nam nữ trẻ tuổi này một lần nữa.

 

Thân làm một cảnh sát hình sự có kinh nghiệm phá án phong phú, am hiểu nhất là điều tra, không một chi tiết nhỏ nào có thể qua mắt anh ta. Dưới mí mắt của anh ta, chẳng có người khả nghi nào có thể dấu diếm gì.

 

Đi Rolls-Royce cũng không được.

 

Vì thế, giây tiếp theo, vẻ mặt cảnh sát trở nên nghiêm túc: “Tôi hỏi lại một lần nữa, mong hai người nói đúng sự thật cho tôi, mối quan hệ của hai người là gì?”

 

Cố Thư Di bị thái độ chợt trở nên nghiêm khắc của cảnh sát dọa sợ.

 

Dù không phạm tội hay làm trái pháp luật, nhưng bị một cảnh sát đeo súng ống đạn dược hỏi như thế, người thường đều không khỏi căng thẳng.

 

“Tôi...” Vì thế, tạm thời Cố Thư Di không đáp nổi.

 

Vẻ mặt Bùi Cận Bạch bình thản như thường, anh đứng chắn trước Cố Thư Di một chút, nhìn vào mắt cảnh sát và giải thích: “Cô ấy đúng là nhân viên thực tập ở công ty tôi.”

 

“Mặt khác.” Anh nhìn Cố Thư Di, không cần phải giấu diếm gì: “Cô ấy là người được người lớn hai bên giới thiệu, làm quen với mục đích kết hôn.”

 

Cố Thư Di nghe Bùi Cận Bạch giải thích thì vành tai đỏ bừng.

 

Sau đó cô mỉm cười gật đầu cam chịu dưới ánh mắt của cảnh sát.

 

Cảnh sát tỏ vẻ “quả nhiên hai người không thể qua mắt tôi”.

 

Chẳng trách ngay từ đầu không muốn lộ ra, tình cảm hai bên mới dừng ở thử tiếp xúc với nhau, chưa xác định mối quan hệ chính thức.

 

Hiển nhiên chỉ có quan hệ kiểu đó mới có thể giải thích bầu không khí đáng ngờ giữa cặp nam nữ trẻ tuổi mà anh ta dò xét này.

 

Làm cảnh sát hình sự mười mấy năm, anh ta hiểu rõ.

 

Sau khi kiểm tra xe xong, không có vấn đề gì thì có thể rời đi.

 

Bên này kiểm tra cũng không có vấn đề gì, anh cảnh sát cúi người với hai người: “Cảm ơn hai người đã phối hợp với chúng tôi.”

 

Bùi Cận Bạch nói: “Cảm ơn.”

 

Cảnh sát nhìn về phía cô gái nhỏ dường như ban nãy đã bị anh ta dọa sợ, gương mặt mỉm cười, nói thêm một câu: “Chúc hai người xem mắt thành công.”

 

Cố Thư Di: “...”

 

Bùi Cận Bạch vẫn tỉnh bơ như cũ: “Cảm ơn.”

 

...

 

Tài xế tiếp tục lái xe về dinh thự Cảnh Nam.

 

Trải qua cuộc điều tra, về đến nhà càng trễ, Cố Thư Di ngồi sụp lên ghế, giờ phút này cô hoàn toàn chẳng có chút buồn ngủ nào, trong đầu chứa toàn hình ảnh bị cảnh sát tra hỏi lúc nãy.

 

Cô nhớ đến hành vi ban đầu định lừa dối cảnh sát thì bắt đầu hối hận.

 

Nhớ đến lúc Bùi Cận Bạch mở miệng nói hai người có quan hệ xem mắt do người lớn hai nhà giới thiệu thì càng hối hận hơn.

 

Cố Thư Di mím môi.

 

Trong thẻ của cô vẫn còn nguyên năm trăm nghìn tệ mà bà Hà cho để hẹn hò, cô cứ tưởng Bùi Cận Bạch đã quên hai người còn mối quan hệ này, hôm nay xem ra anh vẫn nhớ rõ.

 

Người đàn ông lúc này cũng dựa lưng vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.

 

Xe dừng trước hầm gara.

 

Tài xế quay đầu, nhìn Bùi Cận Bạch trông như đã ngủ rồi lại nhìn Cố Thư Di có vẻ hồn vía treo ngược cành cây.

 

Bùi Cận Bạch có bốn tài xế, hôm nay tài xế này mới đi làm nên chưa quen với công việc cho lắm, hơn nữa lần đầu tiên làm tài xế riêng cho CEO, hành xử càng cẩn thận hơn.

 

Cố Thư Di cảm nhận được thì ngước mắt nhìn lên, thấy ánh mắt của tài xế nhìn mình có ý ám chỉ cực kỳ rõ ràng.

 

Ám chỉ cô hãy đánh thức tổng giám đốc Bùi dậy.

 

Vì thế dưới ánh mắt của tài xế, cô đành khẽ gọi một tiếng: “Tổng giám đốc Bùi?”

 

Bùi Cận Bạch nghe được âm thanh thì mở mắt ra.

 

Nhìn xung quanh chắc là đã về đến nơi rồi.

 

Tài xế lập tức định xuống xe mở cửa thì phát hiện người đàn ông ngồi ghế sau có vẻ chưa muốn xuống xe.

 

Bùi Cận Bạch không xuống xe thì Cố Thư Di cũng ngồi trong xe.

 

Người đàn ông mở mắt ra, có vẻ đang yên lặng nghĩ gì đó.

 

Cố Thư Di nhìn Bùi Cận Bạch.

 

Sau đó Bùi Cận Bạch quay đầu, nhìn về phía Cố Thư Di chớp mắt, vẻ mặt không hiểu gì nhìn anh.

 

“Đúng rồi.” Bùi Cận Bạch lên tiếng, giọng điệu thản nhiên không biết có cảm xúc gì: “Đêm nay cô đã gặp tổng giám đốc Vệ, tổng giám đốc Vệ có vị trí muốn cô vào làm, nếu qua đó đại khái có thể trở thành nhân viên chính thức ngay, xem ý cô thế nào.”

 

Cố Thư Di nghe thế thì há miệng thở d ốc.

 

Thời buổi này muốn cướp người có thể trực tiếp mở miệng đòi người với ông chủ à?

 

Hơn nữa chỉ cướp một nhân viên thực tập?

 

Cố Thư Di đột nhiên cảm thấy như đang mơ.

 

Tuy nói có thể trực tiếp trở thành nhân viên chính thức có sức hấp dẫn rất lớn, mà Vệ thị cũng là một trong những công ty dẫn đầu ngành sản xuất, chẳng qua giờ phút này khi đối diện với Bùi Cận Bạch, một ông chủ sẵn sàng nói những lời đó với cô, có khả năng khác cao hơn chút.

 

Đó là anh không cần cô nữa cho nên mới dùng lý do có chỗ khác tốt cho cô hơn.

 

Cố Thư Di cực kỳ hoảng hốt thử mở miệng hỏi: “Tổng giám đốc Bùi, tôi đã làm sai gì à?”

 

“Anh không cần tôi nữa sao?”

 

Bùi Cận Bạch nghe giọng điệu hoảng loạn của Cố Thư Di thì đáp: “Không phải.”

 

“Giám đốc Vệ đã nói với tôi như thế, tôi truyền đạt lại cho cô.” Anh bổ sung thêm một câu, có vẻ định giải thích gì đó.

 

Cố Thư Di nghe thấy không phải Bùi Cận Bạch không cần cô nữa thì phở phào một hơi, sau đó đối mặt với tình huống này, cô quýnh lên, trong lúc kích động đã trực tiếp túm lấy cánh tay Bùi Cận Bạch.

 

“Tôi không đi đâu hết, tổng giám đốc Bùi.” Cố Thư Di nhìn người đàn ông với ánh mắt cực kỳ kiên định: “Tôi không đi.”

 

Cô nắm chặt lấy cánh tay Bùi Cận Bạch, chỉ thiếu chỉ tay ba ngón lên trời thề: “Tổng giám đốc Bùi, hiện tại tôi sống là người của Hòa Quang, chết là quỷ của Hòa Quang, không ai có thể thuyết phục tôi rời khỏi công ty anh.”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com