Từ Chối Rung Động Với Hôn Nhân Nhà Giàu

Chương 35



Trong lúc nhất thời, thậm chí Cố Thư Di còn có cảm giác thôi thúc, muốn giải thích với mấy đồng nghiệp rằng vợ sắp cưới của tổng giám đốc lần này thực sự không phải là kiểu hôn ước mà họ tưởng tượng đâu.

 

Đã đến lúc cô phải đóng máy rời đi rồi.

 

Chẳng qua mọi người không dành quá nhiều thời gian cho chủ đề này, sau khi nói về giải thưởng bí mật, họ lại bắt đầu rôm rả thảo luận về Nghiêm Chuẩn và ca sĩ được già trẻ lớn bé yêu thích sắp đến vào ngày mai.

 



 

Ngày hôm sau.

 

Buổi liên hoan cuối năm của công ty Hòa Quang hàng năm đều được tổ chức cực kỳ hoành tráng và long trọng. Hơn nữa, bởi vì có đông người nên buổi tiệc được tổ chức sân vận động có sức chứa hàng chục nghìn người của công ty, dù là ánh đèn, thiết kế sân khấu, hay bố cục chỗ ngồi của khán giả đều giống như một buổi hòa nhạc chuyên nghiệp.

 

Mà vào những dịp có buổi liên hoan cuối năm như vậy, vị trí của bộ phận văn phòng tổng giám đốc đều được ưu tiên ở hàng đầu trong sân vận động.

 

Cố Thư Di làm trợ lý cho tiết mục múa nhóm nữ [Run to you] của văn phòng tổng giám đốc nên cô được cấp thẻ nhân viên có thể ra vào hậu trường.

 

Đường Điền cũng tham gia buổi liên hoan cuối năm của công ty hôm nay, cô ấy để ý đến Cố Thư Di là vì Nghiêm Chuẩn.

 

Ngay từ sáng sớm, cô ấy đã nhắn tin cho Cố Thư Di để hỏi buổi liên hoan cuối năm Hòa Quang diễn ra thế nào rồi. Sau khi Cố Thư Di cho cô ấy xem thẻ nhân viên và biết rằng cô có thể ra vào hậu trường, cô ấy càng vui mừng hơn. Trước đó cô ấy nhờ Cố Thư Di chụp giúp hai bức ảnh, bây giờ đã nâng cấp lên thành nhờ cô xin chữ ký của Nghiêm Chuẩn nếu được. 

 

Cố Thư Di chỉ đành đồng ý sẽ thử xem nếu có cơ hội.

 

Buổi liên hoan cuối năm bên ngoài sắp bắt đầu, tiết mục của văn phòng tổng giám đốc diễn thứ tư. Trong cánh gà, mọi người đang bận rộn kiểm tra lại lớp trang điểm trước khi lên sân khấu.

 

Mặc dù công ty đã thuê thợ trang điểm nhưng vì đông người nên họ không thể trang điểm cho hết tất cả. Cố Thư Di cầm cái gương nhỏ, giúp Lily gắn thêm lông mi giả trên lớp nền thợ trang điểm đã làm xong.

 

"Xong rồi!" Gắn xong, Lily cuối cùng cũng hoàn tất lớp trang điểm, cô ấy ngửa đầu cười ngọt ngào nói với Cố Thư Di: "Cảm ơn bạn Tiểu Cố!"

 

Cố Thư Di giúp mọi người chụp một tấm ảnh chung trước khi lên sân khấu.

Sau khi mọi việc xong xuôi, Cố Thư Di đang dọn dẹp bàn trang điểm thì bất ngờ nghe thấy một tiếng ồn ào từ phía sau cánh gà.

 

Kèm theo đó là tiếng hét kìm nén: "Nghiêm Chuẩn! Nghiêm Chuẩn!"

 

Cố Thư Di lập tức quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy một mái đầu được sấy cẩn thận đến từng sợi tóc trong đám người chen chúc.

 

Không hổ là siêu sao, tự trang điểm, làm tóc rồi mới tới.

 

Vệ sĩ đang ổn định trật tự, Nghiêm Chuẩn vừa đi vừa gật đầu chào hỏi thân thiện với các nhân viên Hòa Quang ở cánh gà rồi đi thẳng vào phòng nghỉ riêng.

 

"Đó là Nghiêm Chuẩn trong truyền thuyết à?" Thư ký Cao ở bên cạnh rướn cổ ngó Nghiêm Chuẩn xong, hỏi Lily: "Cũng chỉ vậy thôi mà, trông cũng không đẹp trai hơn bọn tôi bao nhiêu."

 

Lily cạn lời với lời phát biểu tự tin này, cô ấy thở dài, cứ thế trợn mắt xem thường.

 

Cố Thư Di nhớ tới Đường Điền nhờ cô nếu có cơ hội thì qua xin chữ ký giúp cô ấy.

 

Vì không còn việc gì nên cô nói với đồng nghiệp ở văn phòng tổng giám đốc một tiếng. Dù cơ hội có lẽ không lớn lắm nhưng cô vẫn cầm theo giấy bút, quyết định đi thử vận may.

 

Cố Thư Di vừa đến gần phòng nghỉ của Nghiêm Chuẩn đã thấy ngay trợ lý của cậu ấy đang đứng canh trước cửa.

 

Làm trợ lý của người nổi tiếng nên hiển nhiên anh ta đã sớm đoán được sẽ có chuyện như thế này. Anh ta cầm một xấp thẻ bo góc, phát từng thẻ một cho những ai muốn được ký tên, phát hết thì dừng.

 

Lúc Cố Thư Di đến, thẻ bo góc chỉ còn lại mấy tấm cuối cùng.

 

Cô vội vàng đến xin một tấm thẻ bo góc, sau đó mừng rỡ chụp lại rồi gửi cho Đường Điền: [Xin được rồi, OK.jpg]

 

Đường Điền: [Trời ơi!]

 

[Hu hu hu, Thư Di, cậu là thần của tớ!]

 

Cố Thư Di:  [Khá may mắn í~]

 

Trên sân khấu, buổi liên hoan cuối năm đã chính thức bắt đầu.

 

Cố Thư Di để thẻ bo góc của Nghiêm Chuẩn vào trong túi áo, cô định đến khán phòng ở đằng trước xem biểu diễn.

 

Vì không thể đi thẳng ra khán đài tìm chỗ từ cánh gà nên Cố Thư Di đi vòng qua cửa chính. Lúc này, buổi liên hoan cuối năm đã bắt đầu, đèn chiếu khán đài đã tắt.

 

Vị trí của nhân viên văn phòng tổng giám đốc được bố trí ở giữa, phía sau ban lãnh đạo của Hòa Quang.

 

Cố Thư Di đứng ở cửa ra vào khán đài, đối chiếu với vé của mình rồi ước chừng vị trí đại khái, nhưng cô lại thấy mọi thứ tối om, số đánh trên ghế cũng bị người ngồi che mất, rất khó tìm ra vị trí cụ thể ở đâu.

 

Bên cạnh cũng có vài người giờ mới vào khán đài.

 

"Tiểu Cố?" Cố Thư Di nghe thấy có người gọi mình.

 

Cô quay đầu thì nhìn thấy Trần Lê.

 

Ở chỗ làm việc, Trần Lê vẫn gọi Cố Thư Di là Tiểu Cố.

 

Cố Thư Di nhìn thấy Trần Lê, cũng nhìn thấy Bùi Cận Bạch đang cùng anh ấy vào khán đài.

 

Hôm nay, người đàn ông này mặc âu phục phẳng phiu, cả người toát lên vẻ sang trọng.

 

Cố Thư Di vội chào: "Chào tổng giám đốc Bùi, chào trợ lý Trần." 

 

Trần Lê tò mò hỏi: "Cô đứng đây làm gì?"

 

Cố Thư Di xấu hổ đáp: "Tôi không tìm được chỗ cụ thể."

 

Trần Lê gật đầu, đang định nói Cố Thư Di đưa vé cho bảo vệ để anh ta dẫn cô qua đó là được thì Bùi Cận Bạch đã nói: "Đi hỏi bảo vệ đi."

 

Trần Lê không nghĩ câu này của anh là nói với Cố Thư Di. Đọc Full Tại Truyenfull.vision

 

Anh ấy ngạc nhiên quay đầu nhìn lại, đối diện với ánh mắt của tổng giám đốc nhà mình, vội vàng hỏi vé của Cố Thư Di rồi cầm vé đi tìm bảo vệ.

 

Cố Thư Di nhìn Trần Lê bước đến, lại nhìn sang Bùi Cận Bạch, cười nói: "Cảm ơn tổng giám đốc Bùi."

 

Khi nói cảm ơn, cô gật đầu với Bùi Cận Bạch. Sau đó, một vật gì chợt rơi khỏi túi áo cô, rơi xuống cạnh chân Bùi Cận Bạch.

 

Bùi Cận Bạch nhặt nó lên trước Cố Thư Di một bước.

 

Tuy ánh đèn hơi nhưng anh vẫn có thể nhìn thấy rõ đây là một tấm thẻ bo góc.

 

Là thẻ hình nghệ sĩ nam được mời đến buổi liên hoan cuối năm của Hòa Quang tối nay.

 

Cố Thư Di vội giơ tay ra: "Tổng giám đốc Bùi, cái này..."

 

"Cô thích Nghiêm Chuẩn à?" Khi Bùi Cận Bạch trả thẻ lại cho Cố Thư Di, anh nhàn nhạt hỏi.

 

Cố Thư Di cất tấm thẻ, không hiểu sao lại cảm thấy có chút lúng túng: "Không phải, cái này là tôi xin giúp bạn tôi."

 

Bùi Cận Bạch nghĩ đến nam nghệ sĩ nổi tiếng trong danh sách nghệ sĩ muốn gặp của Cố Thư Di.

 

"Trên tờ đăng ký của cô không viết cô muốn gặp anh ta." Người đàn ông lại nói.

 

Cố Thư Di lập tức ngẩng đầu lên: "Hả".

 

Sao Bùi Cận Bạch biết?

 

Cô vô thức giải thích: "Không phải, đó đều là những người nổi tiếng chị Lưu muốn gặp, tôi không có người muốn gặp cho nên điền vào, tăng thêm xác suất gặp được thần tượng cho cô ấy."

 

Cố Thư Di giải thích xong lại cảm thấy hình như có gì đó không đúng.

 

Dù cô thích người nổi tiếng nào thì sao? Phạm pháp à?

 

Sao Bùi Cận Bạch còn cố ý hỏi cái này chứ.

 

Do vậy, Cố Thư Di mím môi, không nhịn được lẩm bẩm nói: "Không phải anh cũng thích Baby Girls à."

 

Cho dù tiếng nhạc ở đây rất lớn nhưng Bùi Cận Bạch vẫn nghe thấy.

 

Người đàn ông hỏi: "Cái gì Girls cơ?" 

 

Cố Thư Di thấy vẻ mặt khó hiểu của Bùi Cận Bạch, cô nói nhỏ: "Chính là Baby Girls mà buổi liên hoan cuối năm năm ngoái mời đến, họ nói vì anh điền trên tờ đăng ký là thích nhóm đó nên mới mời cho anh."

 

Bùi Cận Bạch: "..."

 

Trần Lê đã dẫn bảo vệ đến rồi.

 

Bảo vệ lập tức đưa Cố Thư Di đến chỗ ngồi của cô, Cố Thư Di nói một câu "Tạm biệt tổng giám đốc Bùi", rồi đi cùng bảo vệ.

 

Trần Lê mỉm cười gật đầu với Bùi Cận Bạch, giơ tay ra dấu bọn họ cũng có thể ngồi vào chỗ: "Mời tổng giám đốc."

 

Bùi Cận Bạch tiễn Cố Thư Di đi rồi nhìn Trần Lê: "Cậu giải thích cho tôi, sao năm ngoái lại mời nhóm Baby Girls vì tôi."

 

Nụ cười của Trần Lê vụt tắt: "...."

 



 

Dưới sự chỉ dẫn của bảo vệ, Cố Thư Di cuối cùng cũng tìm được chỗ ngồi. Sau khi ngồi xuống, cô mới phát hiện hình như vé của mình ở chỗ Trần Lê, vừa rồi anh ấy chưa đưa cho cô, nhưng không sao, giờ cô cũng không cần nữa.

 

Cô nhìn thấy Bùi Cận Bạch ngồi xuống trước mặt.

 

Người dẫn chương trình giới thiệu tiết mục kế tiếp là màn nhảy của các nhân viên nữ đến từ văn phòng tổng giám đốc.

 

Khi tiếng nhạc của Baby Girls vang lên, khán trường lập tức dậy tiếng hoan hô, bước vào cao trào đầu tiên mở màn buổi liên hoan cuối năm.

 

Năm người biểu diễn mặc trang phục đính hạt cườm màu hồng lên sân khấu, pose dáng mở màn.

 

Tiếng cổ vũ của nhân viên văn phòng tổng giám đốc là nhiệt tình nhất.

 

Cố Thư Di cảm thấy trang phục biểu diễn trông khá lố nhưng lên sân khấu dường như cũng khá hợp.

 

Tiếng la hét của khán giả vang lên không ngừng trong suốt màn trình diễn kéo dài ba phút của nhóm múa nữ.

 

Sự thật chứng minh, dù trang phục của nhân viên màu mè, đội hình cũng lạ lùng nhưng văn phòng tổng giám đốc chính là văn phòng tổng giám đốc. Thái độ nghiêm túc của họ đối với mọi việc đã nói lên tất cả. Khi họ bắt đầu nhảy, rõ ràng họ không chỉ lên sân khấu để qua loa cho có lệ, mà đã thực sự luyện tập chăm chỉ..

 

Tiết mục trình diễn kết thúc, toàn hội trường cùng hô vang "Debut! Debut! Debut!"

 

Kế đó, một khuôn mặt xuất hiện trên màn hình lớn.

 

Là đạo diễn chuyển cảnh, trên khán đài lúc này tổng giám đốc đương nhiệm của công ty Hòa Quang bọn họ.

 

Bởi vì tin đồn tổng giám đốc Bùi của bọn họ thầm hâm mộ Baby Girls.

 

Năm ngoái Bùi Cận Bạch còn không hiểu tại sao khi nhóm nữ đó biểu diễn, đạo diễn lại chuyển cảnh đến anh. Năm nay thì hiểu rồi, anh chỉ có thể hít sâu một hơi, quyết định giảm hạn mức thẻ tín dụng của Bùi Linh Thư lần nữa.

 

Cố Thư Di nhìn khuôn mặt trên màn hình lớn của Bùi Cận Bạch.

 

Dù đã nhìn thấy khuôn mặt này, thậm chí là nhìn ở khoảng cách gần rất nhiều lần, nhưng phải nói rằng, khi khuôn mặt này được phóng to vô số lần trên màn hình lớn, sức tác động của nó vẫn vô cùng mạnh mẽ.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com