Từ Chối Rung Động Với Hôn Nhân Nhà Giàu

Chương 40



Cố Thư Di đột nhiên có cảm giác hai chân mình lơ lửng trên không.

 

Cùng với đó còn có tầm nhìn đột nhiên được nâng cao thêm, sau khi cảm nhận được tất cả mọi chuyện đột nhiên xảy ra, Cố Thư Di quay đầu lại, nhìn phần cằm góc cạnh của người đàn ông.

 

Bùi Cận Bạch cũng cúi đầu nhìn Cố Thư Di đang ngẩn người.

 

“Không kéo cô.” Người đàn ông nói.

 

Vẻ mặt của Cố Thư Di vẫn sửng sốt như trước, nhìn Bùi Cận Bạch xong, cô lại nhìn phía trước, hình như trông thấy gì đó, cô giãy giụa không yên.

 

“Nói gì đi.” Bùi Cận Bạch ôm ngang Cố Thư Di lên, không biết cô đang nghĩ gì.

 

Cố Thư Di nghe thấy giọng nói vang lên trên đỉnh đầu thì nuốt nước miếng, kinh ngạc nói: “Tổng giám đốc Bùi, thực ra trước nay tôi không hề biết...”

 

Bùi Cận Bạch: “Không biết cái gì?”

 

Cố Thư Di nhìn cảnh tượng trước mắt: “Không biết hóa ra cao một mét tám là như thế này.”

 

Bùi Cận Bạch: “...”

 

...

 

Bùi Cận Bạch bế Cố Thư Di về thẳng phòng cô mà lại đi lên tầng cao nhất của anh.

 

Anh đi tìm túi nước đá đắp lên đầu gối bị đụng phải góc ghế của Cố Thư Di, nếu không ngày mai chỗ đó sẽ sưng lên.

 

Cố Thư Di vẫn im lặng ngồi trên sô pha, khi Bùi Cận Bạch băng đầu gối cho cô xong rồi đứng lên, anh mới phát hiện ra người ngồi trên sô pha đã nghiêng đầu ngủ thiếp đi.

 

“Cố Thư Di?” Bùi Cận Bạch buông ống quần Cố Thư Di xuống, gọi cô.

 

Có vẻ cô ngủ rất say, không có phản ứng gì.

 

Bùi Cận Bạch nhìn Cố Thư Di ngủ, anh lại đưa tay đẩy cô: “Cố Thư Di?”

 

Trong lúc ngủ Cố Thư Di nhíu mày, quay đầu qua hướng khác, hiển nhiên cô rất không hài lòng với hành động quấy rầy giấc mộng đẹp này.

 

Bùi Cận Bạch đứng thẳng dậy.

 

Nhìn dáng vẻ ngủ say sưa của Cố Thư Di, anh đành phải thò tay vào túi áo cô lần mò, sau đó không hề nằm ngoài dự đoán, người nửa đêm nửa hôm uống say xong đòi xuống lầu ngắm cảnh đêm, nhìn qua thì ăn mặc gọn gàng, ấm áp, chẳng có chỗ nào giống một con ma men nhưng trên thực tế, lúc ra khỏi cửa, cô vốn không mang theo thẻ phòng.

 

Bùi Cận Bạch không muốn giờ này rồi còn phải mang theo Cố Thư Di say quắc cần câu đi tìm nhân viên khách sạn.

 

Phòng tầng trên cùng có hai phòng ngủ, hai cái giường.

 

Bùi Cận Bạch nhìn Cố Thư Di đang ngoẹo đầu ngủ sét đánh vẫn bất động trên sô pha, nhớ lại tối qua, anh đột nhiên có cảm giác như chuyện cũ tái diễn, có chạy cũng không thoát.

 

Mỗi lần người phương Nam uống say xong, người bị dày vò luôn là anh.

 

Bùi Cận Bạch cam chịu cúi người bế Cố Thư Di lên, đặt cô lên chiếc giường trong phòng ngủ còn lại, cởi áo khoác với giày ra cho cô rồi lại lấy khăn nóng lau mặt với tay giúp cô.

 

Bùi Cận Bạch lấy khăn lau tay cho Cố Thư Di, lau đến từng đốt ngón tay.

 

Cố Thư Di ngủ rồi, vùi đầu vào trong chiếc gối mềm mại, tóc xõa tung phủ lên mặt.

 

Đêm đã khuya.

 

Bùi Cận Bạch lẳng lặng nhìn sườn mặt Cố Thư Di lúc say ngủ, anh đột nhiên nở nụ cười.

 

...

 

Ngày hôm sau, Cố Thư Di bị đồng hồ báo thức gọi dậy.

 

Bình thường, mỗi sáng cô sẽ đặt hai đồng hồ báo thức, nghe thấy tiếng đồng hồ vang lên, cô đưa tay lần dưới gối tìm điện thoại theo bản năng, có điều tìm tới tìm lui mới phát hiện không thấy điện thoại đâu.

 

Với cả hình như tiếng chuông báo thức này truyền tới từ bên ngoài căn phòng.

 

Cũng không phải âm báo mà cô hay dùng.

 

Sau khi nhận ra những điểm ấy, Cố Thư Di bừng tỉnh.

 

Cô gần như bật dậy, mặc kệ đầu đau nhói từng cơn, cô cúi đầu nhìn áo len với quần của mình, may mà vẫn còn mặc trên người.

 

Những gì xảy ra tối qua bắt đầu hiện lên trước mắt.

 

Cô nhớ rõ Bùi Cận Bạch cảnh cáo: “Sau này ra ngoài, tốt nhất là cô đừng có uống rượu”, kết quả cuối cùng vẫn bất cẩn uống champagne của thư ký Trần, trước khi lên cơn say, cô về phòng nghỉ ngơi, sau đó nghỉ một lúc thì cô lại muốn xuống lầu đi ngắm cảnh đêm.

 

Vừa mở cửa ra đã nhìn thấy Bùi Cận Bạch.

 

Sau đó ký ức của Cố Thư Di trở nên mơ hồ, cô chỉ nhớ rõ đúng là mình đã được ngắm cảnh đêm rực rỡ, xinh đẹp, và cả lúc cuối cùng, cách Bùi Cận Bạch đưa cô đi.

 

Bùi Cận Bạch ôm cô rời đi.

 

Cố Thư Di kinh ngạc không nói lên lời, há hốc miệng khi nhớ lại cảnh tượng ấy, cô ngẩng đầu lên, nhìn căn phòng mình đang ở.

 

Vẫn là phong cách của khách sạn nhưng rõ ràng, đây không phải phòng cô.

 

...

 

Sáng sớm Bùi Cận Bạch đã dậy rồi.

 

Anh tắt chuông báo thức đang không ngừng reo lên.

 

“Tổng, tổng giám đốc Bùi.” Cố Thư Di ra cửa, lúc nhìn thấy người đàn ông trước mắt đang tựa lưng vào cửa, cô lắp bắp nói, cuối cùng, cô cũng xác định được tối qua bản thân ngủ lại trong phòng Bùi Cận Bạch một đêm.

 

Bùi Cận Bạch nghe thấy tiếng Cố Thư Di xong mới ngước mắt lên.

 

Có vẻ người đàn ông này cũng vừa dậy nên không ăn mặc cầu kỳ lắm, anh mặc bộ quần áo ở nhà màu xám đen, trên bàn ăn là bữa sáng nhân viên phục vụ vừa đưa tới.

 

Bùi Cận Bạch nhìn Cố Thư Di đang dè dặt, anh nói: “Cô không mang thẻ phòng.”

 

Nghe xong, Cố Thư Di lục lọi túi áo, quả thật không có thẻ phòng.

 

Lần trước còn có thể cách chiếc điện thoại, xin lỗi từ xa, lần này vừa sáng sớm đã mặt đối mặt, Cố Thư Di chỉ có thể cười gượng: “Tổng giám đốc Bùi, tối qua... Thật lòng xin lỗi...”

 

Bùi Cận Bạch cầm ly nước lên, nhớ tới số mệnh lúc nào cũng bị ma men phương Nam dằn vặt, anh nói: “Ừm.”

 

Cố Thư Di mím môi. Đọc Full Tại Truyenfull.vision

 

Cô biết rõ mình không thể ở lại đây nữa, lỡ đâu lát sau Trần Lê hay quản lý cấp cao nào đó tới đây đón tổng giám đốc Bùi xuống lầu, vừa mở cửa ra đã nhìn thấy cô, giải thích rõ ràng được mới là lạ.

 

“Vậy tổng giám đốc Bùi, tôi xuống lầu tìm người mở cửa trước đây.” Cố Thư Di lại nở nụ cười, ngửi thấy người mình còn đang bốc mùi rượu, cô chỉ cảm thấy sốt ruột, phải trở về phòng tắm rửa ngay.

 

Bùi Cận Bạch nhìn Cố Thư Di dậy sớm sau cơn say, anh hơi nhíu mày: “Cô nghỉ ngơi một buổi sáng đi, hôm nay không cần đi nữa.”

 

“Không cần, không cần.” Cố Thư Di vừa nghe thấy chữ không cần đi đã vội xua tay: “Tổng giám đốc Bùi, tôi không sao cả, tôi rất nhanh nhẹn, chắc chắn có thể theo kịp.”

 

“Tạm biệt tổng giám đốc Bùi.” Cô vội vàng xách áo khoác đi xuống quầy lễ tân.

 

...

 

Chuyến công tác lần này của Hòa Quang kéo dài tổng cộng ba ngày.

 

Chỉ là kiểm tra thành tích và hạng mục hàng năm của công ty chi nhánh thành phố S như thường lệ thôi, Cố Thư Di nhanh chóng tắm xong, tỉnh rượu rồi, sau đó mới thực hiện nhiệm vụ của thực tập sinh đến từ trụ sở chính là ghi chép cuộc họp, đây là lần đầu tiên cô đi theo Trần Lê bước vào phòng hội nghị mà chỉ có quản lý cấp cao của nội bộ công ty mới được tham gia.

 

Gần hai tiếng đồng hồ, không khí của cuộc họp không hề thoải mái.

 

Lần đầu tiên Cố Thư Di nhìn thấy Bùi Cận Bạch có khí thế mạnh mẽ như vậy.

 

Cô vẫn nghĩ trong tiệc tẩy trần, thái độ của Bùi Cận Bạch với mấy quản lý cấp cao rất hiền hòa, chắc là trong công việc, anh sẽ không quá khó nói chuyện, bây giờ cô mới phát hiện thái độ của anh, việc công và tư không thể lẫn lộn.

 

Đúng là bên thành phố S này có hai bộ phận trong năm vừa qua đạt thành tựu rất nhỏ.

 

Thực ra anh cũng không nặng lời gì, cũng không nói mấy lời gay gắt nhưng điều này không hề gây trở ngại cho việc anh vừa mở miệng là đầu người phụ trách hai bộ phận kia chảy mồ hôi lạnh ròng ròng.

 

Hai tiếng sau kết thúc, có người ngồi trên ghế mà gần như suy sụp.

 

Buổi trưa, Trần Lê còn có vài chuyện riêng nên anh ấy để Cố Thư Di tự tới căn tin của công ty bên thành phố S ăn cơm là được.

 

Thẻ nhân viên có thể quẹt được ở cả hai bên.

 

Cố Thư Di phát hiện đồ ăn trong căn tin công ty chi nhánh thành phố S và thành phố B khác nhau, trong căn tin thành phố S có nhiều món ăn đặc sắc của địa phương, cô rất muốn nếm thử, vì thế đĩa thức ăn của cô chất đống như núi nhỏ.

 

Lúc này còn chưa đến thời gian nhân viên ăn cơm nên trong căn tin không có nhiều người, một mình Cố Thư Di ngồi ăn, mới ăn được một nửa, cô đột nhiên nghe thấy có người gọi: “Tiểu Cố?”

 

Cố Thư Di vừa ngẩng đầu lên đã nhận ra đây là giám đốc Lý, cái người tối qua uống say khướt, cô tưởng người ta định phát biểu mấy lời sáo rỗng, ai ngờ người ta lại chính trực khiến người khác cảm động.

 

“Giám đốc Lý?” Nhìn giám đốc Lý đang cười tủm tỉm, Cố Thư Di bất giác đặt đũa xuống rồi đứng dậy.

 

“Ơ kìa, cô ngồi đi.” Tổng giám đốc Lý vội đưa tay ý bảo Cố Thư Di ngồi xuống, sau đó tự mình ngồi đối diện cô: “Tôi nghe trợ lý Trần nói cô ăn ở căn tin, quả nhiên là ở chỗ này thật.”

 

Cố Thư Di thấy giám đốc Lý chủ động ngồi đối diện mình thì thăm dò: “Xin hỏi ông tìm tôi có chuyện gì sao?”

 

Trong buổi họp sáng nay, giám đốc Lý phụ trách phát triển phần mềm, hình như còn được khen nữa mà.

 

Giám đốc Lý: “À, chủ yếu là tôi muốn đến xin lỗi cô, tối qua quá chén dọa cô rồi, thật là ngại quá.”

 

Nhìn giám đốc Lý cố ý tới xin lỗi, Cố Thư Di á khẩu.

 

“Không sao, không sao.” Cô vội nói: “Ông có dọa tôi đâu.”

 

Nếu như nói ép cô uống rượu thì chắc chắn cô sẽ bị dọa, kết quả ông ấy lại đứng đắn, ngay thẳng phát biểu chống lại chuyện người mới bị bắt nạt nơi công sở, điều này không được coi là bị dọa.

 

Giám đốc Lý mỉm cười nhìn cô bé thực tập sinh có thể đi theo tổng giám đốc công tác này.

 

Lúc đầu ông ấy còn buồn bực không biết nhà cô thực tập sinh này có gia cảnh thế nào mà lại có thể đi công tác với tổng giám đốc Bùi, kết quả người bạn bên trụ sở chính nhắc nhở một câu, ông ấy mới biết là phần thưởng bí mật được rút trong cuộc họp thường niên của công ty.

 

Được CEO sắp xếp xem mắt một lần.

 

Trong cuộc họp thường niên, có nhiều nhân viên đều chứng kiến, CEO sắp xếp xem mắt cho người ta, không thể tìm bừa một người để làm cho qua chuyện được, truyền ra ngoài mặt mũi cũng mất sạch, nhân viên bên trụ sở chính ở thành phố B đều có độ tuổi trung bình khá lớn, mà phía thành phố S này, bởi vì sản nghiệp mới khá nhiều, từ cấp quản lý đến cơ sở, độ tuổi trung bình đều trẻ hơn, lại thêm bận rộn làm việc, không để ý đến đời sống tình cảm nên cũng có kha khá người độc thân.

 

Lý Mẫn là một trong những người lớn tuổi nhất ở chi nhánh công ty bên thành phố S, trước kia, khi Hòa Quang vừa mới thành lập chi nhánh bên thành phố S, ông ấy đã tới đây, toàn bộ ban quản trị từ trên xuống dưới của chi nhánh, gần như không có người nào mà ông ấy không quen biết.

 

Làm một nhân viên ưu tú, ngoài việc cơ bản là hoàn thành công việc của mình ra thì còn phải hết mình chia sẻ nỗi lo giúp ông chủ nữa.

 

Đồng thời cũng coi như cá nhân ông ấy bồi thường cho cô gái trẻ này.

 

Vì thế Cố Thư Di nhìn nụ cười thần bí trên mặt giám đốc Lý, cô cảm thấy chắc chắn trừ xin lỗi ra, ông ấy còn có chuyện gì đó nữa.

 

Sau đó quả nhiên tổng giám đốc Lý tươi cười đặt di động của mình trước mặt Cố Thư Di, mở khóa.

 

Cố Thư Di nhìn thấy trên điện thoại là ảnh chụp của một người.

 

Giám đốc Lý: “Tiểu Cố, cô xem cái này, đây là phó giám đốc phòng phát triển thị trường của chi nhánh công ty bên thành phố S, năm nay 28 tuổi, tốt nghiệp thạc sĩ trường đại học New York, sở thích là chụp ảnh với trượt tuyết, còn độc thân.”

 

Cố Thư Di nghe giám đốc Lý giới thiệu xong, cô “a” một tiếng, vẫn chưa nhận ra ông ấy có ý gì, giám đốc Lý đã lướt đến tấm ảnh tiếp theo: “Đây là quản lý cấp cao của phòng phát triển phần mềm, tốt nghiệp đại học MIT, là thiên tài viết code, rất nhiều phần mềm của chúng ta đều do cậu ấy viết.”

 

...

 

Buổi trưa, Bùi Cận Bạch sẽ đến căn tin chi nhánh thành phố S một chuyến, đây cũng là một trong những phần của chuyến công tác.

 

Anh không dẫn nhiều người theo, bên cạnh chỉ có một tổng giám đốc công ty chi nhánh và một thư ký.

 

Vì còn vài phút nữa mới tới giờ ăn cơm nên hiện tại, số người trong nhà ăn không nhiều lắm, chỉ loáng thoáng vài người.

 

Bùi Cận Bạch đến cửa sổ căn tin, nhìn đồ ăn một lát, sau đó đột nhiên anh thấy Cố Thư Di ngồi cách đó không xa.

 

Đối diện Cố Thư Di là Lý Mẫn của phòng phát triển phần mềm thành phố S.

 

Hai người chụm đầu vào với nhau như đang nghiêm túc thảo luận vấn đề gì đó.

 

Bùi Cận Bạch thấy thế thì đi tới.

 

Hiển nhiên hai người đang nói hăng say, từ đầu đến cuối đều không phát hiện ra có người tới gần, thậm chí khi bóng đen phủ lên đầu hai người rồi mà họ vẫn không phát hiện ra.

 

Bùi Cận Bạch đứng phía sau hai người, nghe Lý Mẫn giới thiệu cho Cố Thư Di, rồi lại nhìn từng bức ảnh trên điện thoại ông ấy.

 

Người đàn ông càng nghe càng nhíu mày.

 

Cố Thư Di thấy tự nhiên giám đốc Lý muốn giới thiệu người yêu cho mình thì nhức đầu, cô cố gắng mở miệng định ngăn cản mấy lần rồi nhưng không chen vào nổi, cho đến khi giám đốc Lý giới thiệu xong một thanh niên tài giỏi khác, trượt đến bức ảnh khách quý độc thân chất lượng cao cuối cùng.

 

Lý Mẫn đang định giới thiệu nhưng sau khi nhìn rõ khách quý trên tấm ảnh là ai, ông ấy trực tiếp nói.

 

“Cái này thì bỏ đi.” Ông ấy lắc đầu bảo Cố Thư Di, cũng không biết tại sao mình lại cho thêm tấm ảnh này vào.

 

“Tại sao lại bỏ đi.” Bùi Cận Bạch nhìn thấy tấm ảnh chụp của mình trên điện thoại Lý Mẫn thì hỏi.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com