Tự Cứu Lấy Mình

Chương 1: 1



Trong lúc ta còn đang sững sờ, Tiêu Diệp đã quỳ ở cửa phủ gần nửa canh giờ. 

Ta lờ mờ nhận ra mình có lẽ là một quân cờ "pháo hôi" trong một cuốn thoại bản nào đó. 

Sự tồn tại của ta chỉ là viên đá lót đường cho tình cảm của nam nữ chính.

Thế nhưng năm đó, chính Tiêu Diệp là kẻ đã dùng ân tình cứu giá Thái hậu để cầu xin đương kim Thánh thượng ban hôn cho chúng ta.

 Trước đó, ta chẳng mấy ấn tượng về hắn, bởi Tiêu phủ đã lụn bại từ năm năm trước sau khi Tiêu lão thái công cưỡi hạc quy tiên. Tiêu Diệp cũng chẳng làm nên công trạng gì đáng kể.

May mắn là Quốc công phủ chúng ta không phải hạng người ham giàu phụ nghèo. Phụ thân ta đã dò hỏi phẩm chất của hắn và cảm thấy hài lòng. 

Quốc công phủ chỉ có duy nhất một đích nữ là ta, nghĩ rằng sau này chỉ cần giúp đỡ hắn nhiều một chút là được.

「A Loan.」

 Tiêu Diệp dường như không quỳ vững được nữa, gọi tên ta một tiếng như van nài.

Bình luận lại bắt đầu sôi sục:

【Nữ phụ quá đốn mạt, để con trai ta quỳ lâu như vậy, đáng đời sau này bị con trai ta dẫn binh tới tịch thu tài sản, sát hại cả nhà.】

Đám đông đứng xem trước cửa phủ ngày càng đông. Mọi người chỉ trỏ vào Tiêu Diệp. 

Kẻ thì khen hắn có tình có nghĩa, trách ta hẹp hòi; kẻ thì nói hắn tâm cơ bất chính, nhân lúc phụ mẫu ta không có nhà mà trực tiếp tới cửa bức bách. Lại có kẻ mang cả thánh chỉ ra để nghị luận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

「Thánh thượng ban hôn mà còn không mãn nguyện, lại đòi cưới bình thê, đây chẳng phải là tát vào mặt Thánh thượng sao?」

Ta nhìn về phía người vừa lên tiếng. Đó là một nam t.ử thân hình cao ráo, đầu đội mũ trùm che mặt, giọng nói thanh thoát như một vị quân t.ử ôn nhu.

 Người đó vừa dứt lời, cơ thể vốn đang mệt mỏi của Tiêu Diệp bỗng cứng đờ. 

Hắn đột ngột ngẩng đầu nhìn thẳng vào ta, trong mắt hiện lên vẻ cầu khẩn và lấy lòng ẩn khuất.

Trước đây, nếu hắn lộ ra thần sắc này, ta nhất định sẽ mủi lòng đồng ý. Nhưng bây giờ nhìn dáng vẻ ấy, ta chỉ thấy một cơn buồn nôn dâng lên trong dạ dày.

Hôn ước vẫn còn đó, hủy bỏ không phải chuyện dễ. Nếu hắn quỳ hỏng chân trước cửa phủ, danh tiếng của Quốc công phủ lại bị người đời thêu dệt không hay.

「Tiêu công t.ử, đều nói hôn nhân đại sự là lệnh phụ mẫu, lời mối mai. Thứ nhất, hôm nay phụ mẫu ta không có mặt trong phủ; thứ hai, phụ mẫu của vị y nữ kia cũng không phải là phụ mẫu ta. Việc này ta lại càng không thể tự quyết định. Nếu Tiêu công t.ử thực sự cảm thấy áy náy với ta, thì hãy đợi phụ mẫu ta về rồi mới đến xin lỗi. Dẫu sao, Quốc công phủ thuở nay đối đãi với huynh thế nào, cả kinh đô đều rõ.」

Tiêu Diệp sững sờ. Hắn không ngờ ta lại phũ phàng đến thế. Chắc hẳn lúc đến hắn tự tin bao nhiêu thì giờ lại hoảng loạn bấy nhiêu.

 Hắn muốn dùng sự "đại lượng" của ta để đổi lấy danh tiếng hữu tình hữu nghĩa cho mình? Ta sẽ khiến tính toán đó tan thành mây khói.

Đúng lúc này, bình luận lại nhảy ra:

【Đừng mà nữ phụ ơi, cô tha cho nam chính đi, tôi muốn xem nam chính và nữ chính "động phòng hoa chúc" cơ!】

【Đừng sợ, nữ chính còn có thân phận cực khủng chưa lộ ra đâu, cái Quốc công phủ nhỏ bé này, nàng ta chỉ cần b.úng tay là xong!】