Ta ngước mắt nhìn sang, Trường công chúa tuy đang ngồi đoan trang, nhưng đôi bàn tay lại siết c.h.ặ.t vào nhau trong sự dày vò. Ta đưa mắt ra hiệu cho phụ thân, lặng lẽ đi đến bên cạnh bà:
「Điện hạ.」
Trường công chúa hơi giật mình. Nhận ra là ta, thần trí bà mới hồi lại đôi chút, nở nụ cười ôn hòa. Bà vỗ vỗ mu bàn tay ta:
「Là A Loan à, hôm nay Di Húc mải mê nên bỏ lơ con, con... vẫn ổn chứ?」
Rõ ràng chuyện của ta, Tiêu Diệp và Lãnh Chẩn Thù, bà đã biết trước.
Ta lắc đầu, khẽ thở dài, ghé sát tai bà nói nhỏ:
「Di Húc, A Loan biết di vạn lần thương nhớ Vãn nhi muội muội, mấy hôm trước ám vệ mà A Loan phái đi điều tra đã truyền tin về, Vãn nhi muội muội đang ở trong kinh...」
Sắc diện trên mặt Trường công chúa ngưng trệ trong thoáng chốc. Ta nín thở, không dám nói thêm. Bao năm qua ta vẫn luôn âm thầm tìm kiếm tung tích của A Vãn.
Mấy hôm trước quả thực đã có chút manh mối, tung tích cuối cùng của muội ấy là ở kinh thành.
Vì vậy lúc nãy khi Trường công chúa ôm nàng ta khóc lóc nhận thân, trong thâm tâm ta có một thoáng nghĩ nàng ta thực sự là A Vãn.
Nói đi cũng phải nói lại, nhìn thoáng qua, đôi mày của Lãnh Chẩn Thù quả thực có vài phần giống với tiền Phò mã.
Chỉ là miếng ngọc bội xuất hiện giữa chừng thực sự quá khả nghi. Cộng thêm tin tức từ đạn mạc, ta mới có thể chắc chắn nàng ta là kẻ mạo danh.
Suy nghĩ càng thêm rối loạn, ta luôn thấy mình sót mất điểm mấu chốt nào đó. Lúc này, Trường công chúa lại vỗ tay ta, ta mới nói tiếp:
「Ngọc bội của Lãnh cô nương lúc mới vào cung không thấy treo trên eo, nhưng đôi mày của nàng ta quả thực có nét giống tiền Phò mã.」
Hơi thở của Trường công chúa khựng lại, bà đột ngột đứng phắt dậy, bóp c.h.ặ.t t.a.y ta. Ta nắm ngược lại tay bà, khẽ trấn an:
「Di Húc, có lẽ là kẻ có tâm cố ý bày ra, di chớ nên kích động, đợi ma ma báo lại rồi hãy tính tiếp.」
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trường công chúa siết tay ta, khẽ gật đầu, gương mặt đã khôi phục vẻ đoan trang.
Thánh thượng thấy Trường công chúa bồn chồn liền bảo:
「Vân gia Cẩm Loan, hãy dìu Hoàng tỷ đi dạo Ngự hoa viên một chút đi, Hoàng tỷ đợi ở đây hẳn là sốt ruột lắm, lát nữa trẫm sẽ sai người tìm hai người về.」
Điều này cũng đúng ý ta và Trường công chúa. Ra khỏi Cần Chính điện mới dễ dàng nói kỹ những điểm khả nghi.
「Điện hạ có biết con gái của tiền Phò mã và ngoại thất hiện đang ở đâu không?」
Trường công chúa cau mày:
「Năm đó A Vãn mất tích, ả ngoại thất của Lý Cưu khó thoát khỏi trách nhiệm. Hắn vì muốn làm dịu cơn giận của mẫu hậu nên giả vờ đuổi ả ta tới vùng biên giới hẻo lánh, thực chất là thuê người hộ tống tỉ mỉ. Không ngờ kẻ hộ tống nảy lòng tham giữa đường, cướp sạch vàng bạc rồi bỏ trốn, ả ngoại thất uất hận mà c.h.ế.t, đứa con gái cũng không rõ tung tích.」
Trường công chúa nghi hoặc:
「Con nghi ngờ kẻ vừa rồi là con gái của Lý Cưu và ả ngoại thất đó sao?」
Ta gật đầu: 「Ám vệ của con tra được, tiền Phò mã chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm đứa con gái đó, và hình như gần đây đã tìm thấy rồi.」
Ta đột nhiên thông suốt. Tiền Phò mã dù có tâm đón con gái về nhưng Thái hậu vạn lần không đồng ý.
Nhưng nếu để nàng ta mạo danh con gái Trường công chúa, mọi vấn đề đều được giải quyết.
Vừa có thể mượn thế lực của Trường công chúa phò tá vị hoàng t.ử mà hắn ủng hộ, cuối cùng lại có thể nhổ tận gốc thế lực của bà để hả giận.
Trường công chúa đứng không vững, ta vội đỡ lấy bà:
「Di Húc, bất luận ma ma nghiệm ra kết quả thế nào, chúng ta cứ tạm thời tương kế tựu kế, có lẽ sẽ vạch trần được âm mưu này và sớm tìm được Vãn nhi thật sự.」
Trường công chúa vội sai người đi thông báo mật cho ma ma.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!