Tự Do Cuối Cùng

Chương 11



Cô ấy và Lâm Dao là hai thái cực hoàn toàn khác biệt.

Chẳng hạn như khi đi ăn cùng nhau, Quý Dao chẳng bao giờ thèm đụng vào bát nước sốt tôi pha cho, cô ấy nhất định phải tự tay loay hoay nửa ngày, nếu thất bại thì sẽ thừa lúc tôi không chú ý mà tráo đổi bát của tôi với cô ấy.

Mỗi lần hiếm hoi đi chơi, cô ấy sẽ trang điểm thật lâu, đắn đo chọn lựa giữa hàng trăm bộ quần áo, ngay cả kiểu tóc buộc hai bên cũng phải tháo ra buộc lại không biết bao nhiêu lần.

Tôi thường phải đợi ở phòng khách nhà cô ấy đến tận trưa, cuối cùng đành phải tự tay làm theo hướng dẫn trên mạng để buộc tóc cho cô ấy.

Tôi từng rất hào hứng với những trò nhõng nhẽo lặp đi lặp lại đó của cô ấy, cho đến khi cô ấy đem chính những chiêu trò này ra diễn trước mặt Lâm Dao.

Lâm Dao chắc chắn là có để ý, dù cô ấy không nói ra nhưng mỗi khi tâm trạng không tốt, cô ấy lại dùng đầu ngón tay vân vê lòng bàn tay, hết lần này đến lần khác.

Nhưng cô ấy chẳng nói gì cả, chỉ im lặng quan sát.

Lúc tôi cùng cô ấy đi lấy canh, trong đầu tôi đang nghĩ về những thủ đoạn nhỏ không mấy cao minh vừa rồi của Quý Dao.

Thực ra điều tôi muốn đã được chứng minh, Quý Dao thực sự để ý đến tôi, những lời phủ nhận trước đây chẳng qua chỉ là cứng miệng mà thôi.

Khẩu vị của cô ấy rất kén chọn, tuyệt đối không bao giờ uống canh miễn phí ở nhà ăn, nếu tôi thực sự lấy về, cô ấy chẳng những không uống mà còn mỉa mai Lâm Dao vài câu.

Điều đó sẽ một lần nữa chứng minh cô ấy thực sự quan tâm đến tôi.

Nhưng chẳng hiểu sao, tôi lại không muốn làm thế.

Tôi đi sang quầy bên cạnh mua canh, Lâm Dao hỏi một câu, khi trả lời cô ấy tôi đã không giấu được sự bực bội trong giọng nói của mình.

Đến khi quay đầu lại nhìn, cô ấy vẫn đứng ngây ra đó, ánh mắt rõ ràng đang hướng về phía tôi nhưng lại như xuyên thấu qua tôi để nhìn về một nơi nào đó xa xăm.

Rất nhiều ngày sau này khi hồi tưởng lại, tôi cứ luôn tự hỏi mình rằng ——

Có lẽ chính từ ngày hôm đó, tôi đã bắt đầu đ.á.n.h mất Lâm Dao.

Cô ấy dường như không bao giờ khóc.

Chúng tôi bên nhau nửa năm, quen biết nhau ba năm rưỡi, nhưng cô ấy chưa từng rơi một giọt nước mắt nào.

Ít nhất là ở trước mặt tôi.

Cô ấy hẹn gặp tôi, lúc đó vì việc kinh doanh của gia đình nên tâm trạng tôi đang rất phiền muộn, vốn dĩ tôi định từ chối.

Nhưng cô ấy nói: “Em đã thấy tài khoản Weibo phụ của anh rồi.”

Khoảnh khắc đó, tâm trạng của tôi thực sự là thế nào nhỉ?

Hoảng loạn? Giải thoát? Hay là thở phào nhẹ nhõm?

Hình như đều không phải cả.

Tôi chỉ chợt nhớ lại năm mình lên 6 tuổi, mẹ tôi đi công tác nước ngoài về có mua tặng tôi một chiếc đồng hồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đó không phải là màu sắc hay kiểu dáng tôi thích nên tôi cứ vứt xó nó mãi.

Cho đến mùa xuân năm sau, em họ sang nhà chơi, mẹ tôi bỗng nhắc đến: “Chiếc đồng hồ mẹ tặng con nếu con không thích thì đem tặng em làm quà sinh nhật đi.”

Chính vào lúc đó tôi mới chợt nhận ra chiếc đồng hồ kia đẹp đến nhường nào.

Đến mức tôi cứ tương tư nó suốt nhiều năm, năm 16 tuổi đi Hồng Kông, tôi đã mua lại một chiếc y hệt.

Dưới những đám mây màu hồng nhạt, tôi đã nhìn thấy Lâm Dao, cô ấy mặc chiếc váy hoa nhí đỏ trắng mà tôi tặng hai tháng trước, đẹp đến lạ kỳ.

Ngay giây phút đó, tôi cảm nhận rõ ràng nhịp tim mình đang đập nhanh hơn.

Tại sao trước đây tôi không nhận ra nhỉ? Giữa bao nhiêu cô gái thích mình, tôi chọn cô ấy liệu có phải chỉ vì gia cảnh thanh bần của cô ấy sẽ không gây ra bất cứ phiền phức nào không?

Nhưng đã muộn mất rồi.

“Nếu em đã thấy hết rồi thì anh cũng chẳng có gì để giải thích.”

Cuối cùng, tôi lại dùng vẻ mặt bất cần để nói: “Chia tay đi, Lâm Dao, chúng ta kết thúc được rồi.”

Tôi đã không nói cho cô ấy biết rằng, đêm đó ở quán bar, tôi chỉ hôn Quý Dao trong một thoáng ngắn ngủi rồi lập tức buông ra.

Đôi môi của Quý Dao mang hương trái cây, ánh mắt cô ấy lấp lánh dưới ánh đèn quán bar.

Nhưng trong đầu tôi cứ luôn nhớ về Lâm Dao, nhớ về lần đầu tiên tôi hôn cô ấy, cô ấy đã nhắm nghiền mắt và run rẩy vì lo lắng.

Tôi đã cố tình không hôn ngay, mãi cho đến khi cô ấy hoang mang mở mắt ra.

Chính vào giây phút cô ấy nhìn thấy tôi.

Cả tôi và cô ấy đều đã trao đi nụ hôn đầu đời.

Khi hôn, cô ấy lúng túng vô cùng, hàng mi run rẩy tựa như một con bướm đậu xuống trái tim tôi.

Tôi quả thực có rung động với cô ấy, nhưng tôi vẫn nghĩ tình cảm đó không sâu đậm đến thế.

Làm sao ba năm ngắn ngủi ở bên nhau có thể thắng được tình nghĩa thanh mai trúc mã hơn hai mươi năm giữa tôi và Quý Dao chứ?

Huống hồ cô ấy và tôi vốn dĩ không thuộc về cùng một thế giới.

Đó là điều tôi đã lầm tưởng.

Là do tôi mộng tưởng quá nhiều.

Thực tế là ngay sau khi nhận ra mình đã hoàn toàn mất đi cô ấy, tình cảm tôi dành cho Quý Dao giống như một tòa nhà cao tầng đã bị mối mọt đục rỗng từ bên trong.

Bấy nhiêu năm qua, nó chỉ tồn tại như một cái vỏ rỗng tuếch mà thôi.