Bạn gái anh ấy dường như cũng là người quen của gia đình họ.
Vài người vừa gặp đã trò chuyện rôm rả, chủ đề đơn giản là khi nào sẽ vào làm ở công ty gia đình, chiếc xe đầu tiên định mua hãng gì, đồng hồ và trang sức mới mua, hay gia đình lại mới đổi nhà.
Nội dung câu chuyện vô cùng xa xỉ, nhưng giọng điệu của họ lại rất thản nhiên, cứ như thể người bình thường đang nói về thời tiết hay ngày mai ăn món gì vậy.
Đối với họ, đây có lẽ thực sự chỉ là chuyện thường ngày.
Nhưng đó là một thế giới cách biệt hẳn với tôi.
Tôi ngồi bên cạnh im lặng lắng nghe, nhận ra mỗi khi Lục Triết nói xong, Quý Dao lại đáp lại với giọng điệu rất gay gắt, cứ như thể đang giận anh.
Cô ấy đang giận vì chuyện gì vậy?
Tôi nghĩ mình biết nguyên nhân.
Nhưng tại thời điểm này, tôi bỗng chẳng muốn nghĩ sâu thêm nữa.
Mọi người càng nói chuyện càng hào hứng, có vẻ vẫn chưa muốn kết thúc, cuối cùng Lục Triết đề nghị: “Hay là tìm quán bar nhẹ nhàng nào đó uống chút gì đi.”
Quý Dao không lên tiếng, Hứa Gia Viễn đồng ý, thế là mọi người lục tục đi ra ngoài.
Lục Triết đi cuối cùng, dường như lúc này mới nhớ đến sự hiện diện của tôi: “… Lâm Dao.”
Tôi chống tay xuống mặt bàn, chậm rãi đứng dậy, khẽ lắc đầu cho đỡ ch.óng mặt:
“Mọi người đi đi, em phải về trường thôi, ký túc xá 12 giờ đóng cửa rồi.”
Anh cúi đầu nhìn đồng hồ: “Đã 11 giờ rồi cơ à.”
Tôi “Ờ” một tiếng: “Vẫn kịp mà.”
Lục Triết im lặng một lúc, quay lại ôm c.h.ặ.t lấy tôi: “Dao Dao, em không vui sao?”
Thực ra anh là một người rất nhạy bén, việc nhận ra cảm xúc của tôi thay đổi không hề khó.
Trước đây anh không nói ra, đơn giản là vì không để tâm hoặc thấy không quan trọng.
Thấy tôi im lặng, anh lại ghé sát hơn: “Có phải vì lúc nãy anh đẩy em ra không?”
Hàng mi tôi run rẩy, tôi nhắm mắt lại, khẽ khàng thừa nhận.
“Là vì lúc nãy tư thế đó… Không được lịch sự lắm, trước mặt người khác sẽ gây ảnh hưởng không tốt. Lão Hứa coi như anh trai lớn lên cùng anh, anh ấy cũng quen biết bố mẹ anh, anh không muốn ấn tượng đầu tiên của anh ấy về em lại như thế.”
Anh nói rất chân thành, hơi thở ấm áp phả bên tai khiến tim tôi đập loạn nhịp, tôi không kìm được mà lại mủi lòng.
Tôi tin lời anh nói, nhưng vẫn không cùng họ đến quán bar.
“Em vốn không biết uống rượu, lúc nãy hát đã uống một chút rồi, nếu uống tiếp chắc chắn sẽ say đến mất cả lý trí mất.”
Tôi nghiêm túc nhìn anh, “Mọi người đi đi, em phải về nghỉ ngơi đây.”
Lục Triết bật cười.
Anh cúi xuống hôn tôi một cái, trầm giọng đầy ám muội: “Đôi khi, anh thực sự muốn thấy bộ dạng say đến mất cả lý trí của em ra sao đấy.”
Khi xuống lầu, nhóm Quý Dao đã gọi được xe và liên tục hối thúc, nên Lục Triết chỉ đưa tôi đến cổng trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi chậm rãi đi bộ dọc theo đại lộ ngô đồng của trường; gió đêm hơi se lạnh, có vài chiếc lá rụng xoay vòng rồi rơi xuống đất.
Tôi đưa tay định hứng lấy lá, khi ngẩng đầu lên thì thấy một bóng người đứng cách đó không xa.
Người đó mặc chiếc áo hoodie trắng, quần túi hộp màu nâu nhạt, đang tựa lưng vào cột đèn đường, hơi ngẩng mặt lên để lộ mái tóc mềm rủ xuống.
Là Giang Mộ.
Anh đang ngậm một thứ gì đó trong miệng, lúc đầu tôi tưởng là t.h.u.ố.c lá, nhưng khi lại gần mới thấy đó là một que kẹo mút.
“Đàn anh Giang.”
Anh mở mắt nhìn tôi, ánh mắt vương chút men say: “Lâm Dao.”
“Muộn thế này rồi sao em chưa về ký túc xá?”
“Em đi cùng bạn trai tiếp đón mấy người bạn của anh ấy; họ đi bar tiếp rồi nhưng em không biết uống rượu nên về trước ạ.”
Tôi khựng lại một chút rồi hỏi ngược lại anh: “Còn đàn anh? Sao anh lại ở đây ạ?”
Giang Mộ khẽ nhếch môi, chống tay lên trán:
“Trùng hợp thật, tôi cũng vừa đi uống chút rượu với bạn bè; họ muốn đi bar nhưng tôi không muốn nên về trước.”
Không biết có phải do hơi men hay không, mà lúc này giọng nói của anh không còn vẻ lạnh lùng như thường lệ, trái lại còn mang thêm một chút trầm ấm, quyến rũ.
Tôi không biết nên nói gì, đành phải vò nát chiếc lá ngô đồng trong lòng bàn tay.
Giang Mộ thở dài một hơi dài rồi đứng thẳng dậy: “Đi thôi, cũng tiện đường, để tôi đưa em về.”
Anh vốn không phải người hay nói, nên suốt dọc đường cả hai khá im lặng; tôi cảm thấy hơi ngượng ngùng nên cố tìm một chủ đề để nói:
“Nãy nhìn xa em cứ tưởng anh đang hút t.h.u.ố.c, hóa ra là kẹo mút ạ.”
Giang Mộ bật cười thành tiếng: “Tôi không hút t.h.u.ố.c đâu.”
“Dạ…”
“Hút t.h.u.ố.c không tốt cho sức khỏe, thực ra uống rượu cũng chẳng tốt lành gì, tối nay tôi phá lệ một chút thôi nên phải ăn kẹo cho tỉnh rượu.”
Anh dừng lại một chút rồi hỏi tôi: “Em có muốn ăn không?”
Tôi ngẩn người, bước chân cũng dừng lại; đang chưa biết trả lời thế nào thì anh đã lấy từ trong túi ra một cây kẹo mút mới tinh đưa cho tôi.
… Hóa ra là anh định cho tôi một cây kẹo mới.
Cũng đúng, một người như Giang Mộ sao có thể nói ra những lời khiếm nhã được.
Đó là một cây kẹo vị chanh; vị chua chua ngọt ngọt lan tỏa trong miệng khiến cơn say trong tôi thực sự tan biến đi phần nào.
Cũng giống như lần trước, Giang Mộ đưa tôi đến tận chân cầu thang ký túc xá rồi mới dừng lại.
Tôi nói: “Cảm ơn đàn anh Giang, anh về đi ạ.”
“Ừm.” Anh đáp một tiếng nhưng vẫn đứng yên đó, “Tôi đợi em lên phòng rồi mới đi.”