Nó lòng đầy vui vẻ đến gặp ta. Tạ Trường Cảnh không nỡ để nó mang theo thất vọng buồn bã rời đi.
Thế là, ta nói với Tạ Chiêu. Bảo nó tu luyện cho tốt, đợi đến khi học thành tài sẽ trở về đoàn tụ.
Tạ Chiêu dùng sức gật đầu, đeo chiếc túi nhỏ và kiếm lên vai, "Mẹ, mẹ nhất định phải đợi con về nhé."
Nhưng ta biết, chúng ta sẽ không còn ngày đó nữa.
Từ nay về sau, chàng tu tiên của chàng, ta sống cuộc đời của ta.
Núi cao sông dài, sẽ không tương phùng nữa.
Ta nhìn Tạ Trường Cảnh, thấy trong mắt chàng ánh sáng ẩn hiện, "Đa tạ."
"Không cần tạ ta, nếu Chiêu Nhi thật lòng có ý chí tế thế, việc làm này của ta, bất quá cũng chỉ là thuận thế mà thôi." Ta mở lời.
Tạ Trường Cảnh muốn nói lại thôi. Rồi chàng từ trong lòng lấy ra một khối ngọc bài màu xanh biếc đưa cho ta, "Khối ngọc bài này có thể dùng để truyền tin, nếu nàng gọi ta, dù cách xa ngàn dặm, ta cũng sẽ xuất hiện."
"Ta không cần."
Sắc mặt Tạ Trường Cảnh lại trắng thêm ba phần. Chàng mấp máy môi, như thể không nghe thấy lời ta nói, lại tiếp tục, "Ngoài ra, ta còn giấu một sợi thần niệm trong đó, lúc nguy nan, có thể bảo hộ nàng toàn vẹn."
"Ta không ở bên, nàng phải ăn uống đầy đủ, đêm khuya lạnh lẽo, khi ngủ nhớ đóng cửa sổ." Chàng dường như có ngàn lời muốn nói, luyên thuyên không ngừng.
Ta nhíu mày.
Tạ Trường Cảnh vươn tay muốn vuốt ve mái tóc trên trán ta, nhưng cuối cùng dừng lại trước mắt ta, "Nương t.ử, xin nàng nhất định phải tự chăm sóc tốt cho mình."
22.
Đó là lần cuối cùng ta gặp Tạ Trường Cảnh.
Nhiều năm sau đó, ta nhập thế luyện tâm, trải nghiệm chúng sinh.
Ta ở hồng trần ngộ đạo, rồi lại trở về hồng trần.
Trong thời gian đó, tuy không gặp lại cố nhân, nhưng cũng nghe được vài tin tức từ phương xa truyền đến.
Mạnh Nguyệt Dao tu luyện thành công, nhưng gặp phải bình cảnh. Rời khỏi Thanh Vân Tông, nàng đến nơi dịch bệnh hoành hành ở phương Nam. Giờ đây hành y cứu thế, làm một tán tiên.
Rồi lại là Thanh Vân Tông mở núi thu đồ. Vô số kỳ nhân dị sĩ, tu tiên đạo nhân mộ danh mà đến.
Mà điều khiến người ta chấn động nhất là. Người chủ trì nghi thức khai sơn lần này lại là một thiếu niên thiên tài mười ba tuổi đã Kết Đan.
Truyền rằng nó là huyết mạch của Đại đệ t.ử dưới trướng Chưởng môn Thanh Vân Tông. Là do chàng khi nhập thế vượt tình kiếp mà sinh ra cùng một nữ t.ử phàm nhân.
Mà giờ đây vị Đại đệ t.ử này, đang bế quan tu luyện, tịnh tu đại đạo của mình.
Về sau, ta không còn nghe tin tức gì về vài người đó nữa.
Cho đến rất nhiều năm sau. Ta thăm lại cố hương.
Thôn làng và Sơn Thành vô danh ngày xưa vì từng có đạo sĩ tu tiên dừng chân ngộ đạo mà trở nên nổi tiếng.
Tại bến sông có vài quán mì vằn thắn.
Trước quán vằn thắn rải rác ngồi những tu sĩ khác nhau.
Họ bàn luận về tinh tượng đêm qua. Phương Đông Nam có sao trời rơi xuống, là điềm báo tiên nhân hóa duyên.
Ta vốn định xem như một câu chuyện thú vị để nghe. Khi đứng dậy thấy chiếc ngọc bài treo bên hông đột nhiên rơi xuống đất, vỡ tan thành nhiều mảnh, không khỏi ngẩn người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy bên cạnh bàn xuất hiện một vị tu sĩ trẻ tuổi giống Tạ Trường Cảnh đến bảy, tám phần.
"Mẫu thân."
???
Tạ Chiêu?
"Con đã kế thừa di chí của phụ thân, sau này sẽ ở lại Thanh Vân Tông, lần này nhập thế, để đoạn tuyệt trần duyên."
"Mẫu thân, con từng nhìn trộm thiên mệnh, có một chuyện, muốn hỏi mẫu thân." Tạ Chiêu vác kiếm. Thân hình nó như gió xuân vuốt ve trúc xanh, khí tiết kiên trinh bất chịu sương tuyết xâm phạm.
Ta đã hiểu rõ điều nó muốn hỏi là gì. Nhìn thẳng vào ánh mắt nó bình tĩnh an hòa.
Tạ Chiêu dường như cũng cảm nhận được. Nó không cần mở lời, đã có được đáp án mình mong muốn.
Tạ Chiêu mấp máy môi, huyết sắc dần rút đi. Đến cuối cùng vành mắt ửng đỏ, "Mẫu thân, hài nhi bất hiếu..."
Ta thở dài một tiếng. Chẳng nói được "không sao đâu", cũng chẳng nói được nửa câu an ủi.
Mùa mưa phùn ở Sơn Thành lại đến rồi.
Lất phất mưa, bến đò như nhuốm men say, sương giăng khắp lối. Mọi thứ trên thế gian này không từ mà biệt, tức là ly biệt.
Cõi nhân gian này… Ta đã một mình bước đi ngàn dặm.
(Hết truyện)
Én giới thiệu một bộ truyện cổ đại nữ cường khác mà Én đã đăng trên MonkeyD nè:
NINH AN
Ở nhờ tại Tạ gia đã tám năm ròng rã, Tạ Chấp Ngọc tuyệt nhiên chẳng mảy may nhắc lại mối hôn ước chung thân giữa ta và hắn.
Ta cứ thế lỡ thì, thành lão cô nương (gái muộn chồng), vậy mà Tạ gia lại đang rình rang xem mắt tiểu thư nhà khác. Bị ta bắt gặp, Tạ mẫu đề nghị tìm cho ta một mối lương duyên tốt lành, ta cũng nhẹ nhàng gật đầu ưng thuận.
Ngày gặp lại, Tạ Chấp Ngọc đã thăng quan tiến chức, hiển hách hồi kinh.
Tại yến tiệc linh đình, hắn nhìn ta cùng phu quân tình thâm ý trọng, ánh mắt không giấu nổi vẻ phức tạp, nâng chén nhấp khẽ, cuối cùng chỉ hóa thành một nụ cười đắng chát.
Chương 1:
1.
Thấy ta gật đầu, Tạ bá mẫu khẽ thở phào nhẹ nhõm. Bà nắm lấy tay ta, ân cần dặn dò tiết trời chuyển lạnh nhớ mặc thêm áo. Sau vài câu hàn huyên, ta tiễn bà ra tận cổng viện.
Tạ bá mẫu ánh mắt đầy vẻ áy náy: "Hài t.ử tốt, chung quy là Tạ gia chúng ta phụ lòng con."
Ta chỉ mỉm cười lắc đầu, quay lưng trở vào đình viện, tiếng gió rít qua kẽ lá sột soạt. Ngẩng đầu nhìn lên, hoa lê đã rụng đầy mặt đất, trắng xóa như tuyết phủ.
Trạm Én Đêm
Nhiều năm về trước, trong viện nhà ta cũng từng có một cây lê như thế. Đó là cây do chính tay phụ mẫu trồng xuống khi ta vừa chào đời. Nhưng cũng vào một mùa hoa lê rơi rụng thế này, phụ thân ta t.ử trận nơi sa trường, kéo theo đó là cảnh tan cửa nát nhà.
Ta tuân di mệnh của mẫu thân tìm đến nương nhờ Tạ gia. Trên đường chạy nạn, ta sốt cao không dứt, ngất lịm bên vệ đường. Trong cơn mê sảng, ta thấy một bóng người xuống ngựa, phi thân về phía mình.
Khi tỉnh lại, ta đã ở trong Tạ phủ, người đầu tiên ta thấy chính là tổ phụ của Tạ Chấp Ngọc. Một gương mặt phong sương dày dạn, nhưng không giấu nổi vẻ từ ái trong ánh mắt. Tạ tổ phụ cho ta một thân phận mới, ta không còn là độc nữ của Ôn gia vùng Biên Châu, mà là cô nhi của một người họ hàng xa của Tạ thị.
Tạ tổ phụ chưa bao giờ nói rõ nguyên do, ta cũng chẳng hề truy vấn. Những năm sau đó, ông dạy ta đọc sách tập võ, chứng kiến ta trưởng thành. Ông nói ông còn một đứa tôn nhi bằng tuổi ta. Ta nghĩ, người cứu ta năm ấy có lẽ chính là hắn.
Mùa Xuân năm thứ năm, Tạ bá phụ tuyên bố hôn ước giữa ta và Tạ Chấp Ngọc, nói rằng đó là giao ước từ khi chúng ta còn chưa lọt lòng. Kể từ ngày ấy, Tạ tổ phụ vĩnh viễn không tỉnh lại nữa.
Đêm nọ, ta mắt sưng húp đến linh đường thủ hiếu. Đó là lần đầu tiên ta gặp Tạ Chấp Ngọc. Hắn phong trần mệt mỏi, sống lưng thẳng tắp quỳ trước linh cữu, nhưng đôi vai lại khẽ run lên vì nỗi thương nhớ khôn nguôi. Dưới ánh nến bập bùng, hắn vận tố phục, lông mày và ánh mắt đều hiện rõ vẻ tiều tụy.
Ta lặng lẽ tiến tới, quỳ xuống bên cạnh hắn, đưa ra một chiếc khăn lụa trắng. Hắn quay đầu nhìn ta, đôi mắt đỏ hoe thoáng qua một tia ngạc nhiên, rồi nhận lấy khăn, thấp giọng cảm ơn.
"Nàng là... Ôn Ninh?" Giọng hắn khàn đặc.
Ta khẽ gật đầu. Gió đêm dần lớn, ánh nến chao đảo, đổ bóng hai chúng ta quấn quýt trên vách tường. Nghĩ đến cảnh xưa, ta không kìm được mà gục đầu nức nở. Tạ Chấp Ngọc choàng áo bào lên vai ta, nhẹ nhàng vỗ về lưng áo.
Sau đó, Tạ Chấp Ngọc ở lại Vân Châu để thủ hiếu cho tổ phụ và chuẩn bị cho kỳ khoa cử. Với tư cách là tân gia chủ, hắn gánh vác trọng trách, một mình chống đỡ vinh nhục hưng suy của Tạ thị. Còn ta trở thành nội trụ của phủ, một lòng chăm sóc Tạ bá mẫu, chu toàn việc vặt trong nhà và thay hắn quản lý cơ nghiệp kinh doanh của Tạ gia.
Cho đến một ngày hắn say túy lúy trong lương đình, đó là lần đầu ta thấy mặt yếu đuối của hắn. Xưa nay hắn luôn đoan chính trầm ổn, chẳng mấy khi để lộ tâm tư. Ta tiến đến nhận lấy vò rượu, bảo hắn: "Đừng sợ, mệt rồi thì cứ ngủ một lát đi."
Hắn bấy giờ mới buông vò rượu, tựa vào vai ta mà chìm vào giấc nồng.
Năm thứ bảy tại Tạ phủ, Tạ Chấp Ngọc đến kinh thành. Vào ngày sinh thần, hắn phái người gửi về một chiếc trâm ngọc lê hoa trắng muốt. Ta cùng Tạ bá mẫu ngày đêm ngóng đợi tin tức khoa cử của hắn. Tạ Chấp Ngọc từ nhỏ đã thông tuệ tuyệt luân, ba tuổi biết làm thơ, tám tuổi đã tham gia đồng thí. Thế nên, việc năm mười tám tuổi hắn đỗ Trạng nguyên cũng chẳng ai lấy làm lạ.
Tạ phủ tưng bừng không khí vui mừng, ai nấy đều ngỡ ngày lành của chúng ta đã cận kề. Chẳng ngờ Hoàng đế đột phát ác tật, chỉ dụ phong quan cứ thế bị trì hoãn. Mãi đến mùa Xuân năm sau, Thụy Vương nhiếp chính mới nhớ đến vị Trạng nguyên lang này, nhưng lại tùy tiện điều hắn đi trấn thủ tại một vùng biên thùy nghèo nàn tiêu điều. Mọi người đều bàng hoàng sửng sốt.
2.
Nói ra cũng thật tình cờ, đêm trước khi chỉ dụ hạ xuống, ta vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa hắn và Tạ bá mẫu. Hắn nói Thụy Vương rất kiêng dè hắn, e rằng sẽ bị đẩy đi xa. Những chuyện này, hắn chưa bao giờ hé răng với ta nửa lời.
Tạ bá mẫu kinh hãi kêu lên, nhưng Tạ Chấp Ngọc chỉ bình thản: "Rời xa chốn đấu đá đảng phái cũng là chuyện tốt."
Tạ mẫu lại hỏi: "Nếu thực sự như vậy, Ninh Nhi biết tính làm sao?"
Hắn im lặng hồi lâu. Ta đứng ngoài cửa sổ, chờ đợi câu trả lời từ hắn.
Một lúc sau, giọng Tạ Chấp Ngọc lại vang lên, đầy vẻ dứt khoát: "Nàng ấy chung quy là thê t.ử mà tổ phụ chọn cho con, đã làm lỡ dở nàng ấy bao năm nay, chi bằng chọn lúc thích hợp nhận làm nghĩa muội, rồi tìm cho nàng ấy một mối hôn sự tốt."
Ngừng một chút, hắn lại bồi thêm: "Dẫu sao thân phận nàng ấy thấp kém, chẳng thể trợ lực gì cho con trên quan trường."
Tạ bá mẫu vội vàng ngắt lời: "Đừng nói nữa!"
Tạ Chấp Ngọc không lên tiếng thêm. Tảng đá trong lòng ta cuối cùng cũng rơi xuống, ta lặng lẽ quay người rời đi. Ta không muốn chờ đợi nữa.
Ta vốn định cáo từ Tạ bá mẫu trong đêm để sáng sớm mai khởi hành. Nhưng khi đến viện của bà, ta lại thấy vị y sĩ đang đứng dưới hiên nói chuyện với Đỗ ma ma, sắc mặt có chút phức tạp.