Đêm xuống, ánh trăng mờ ảo, dải sáng bàng bạc trải dài.
Lý Vi nằm trên chiếc giường lớn chạm khắc hoa văn êm ái mà chẳng hề buồn ngủ chút nào. Nàng mở to đôi mắt nhìn ngắm những món đồ trang trí trong phòng dưới ánh trăng.
"Biểu thiếu gia, sao người lại dậy rồi?"
Tiếng cửa mở kẽo kẹt khe khẽ vang lên, giọng một nha đầu trong viện cất lên.
Đồng Vĩnh Niên khẽ đáp lại câu gì đó rồi tiếng bước chân nhẹ nhàng dần khuất về phía góc tây viện.
Lý Vi vội ngồi dậy, nương theo ánh trăng bước xuống giường xỏ giày.
Y Xuân thắp nến đi vào, mắt vẫn còn ngái ngủ:
"Biểu tiểu thư, sao người cũng dậy rồi?"
Lý Vi vừa mặc áo vừa cười đáp:
"Ta ngủ quen giường đất ở nhà rồi, lạ giường nên khó ngủ. Y Xuân tỷ tỷ cứ đi ngủ đi, ta ra ngoài ngồi một lát."
Y Xuân cũng nghe thấy động tĩnh bên ngoài nên không hỏi nhiều, cười đặt đèn xuống rồi lại giúp nàng chỉnh đốn y phục, khoác thêm chiếc áo choàng lụa hồng viền lông thỏ mà Liễu thị mới mang đến hôm nay.
Lý Vi hỏi đường đi lối lại rồi không cho nàng ấy đi theo, tự mình xách đèn l.ồ.ng rón rén đi về phía hậu hoa viên.
Vừa qua khỏi cổng nguyệt môn, nàng thổi tắt đèn l.ồ.ng, đợi mắt quen với ánh trăng rồi mới lặng lẽ tiến vào sâu bên trong.
Trong hoa viên cây cối rậm rạp, những cành cây cao lớn in xuống đất từng mảng bóng tối như tranh thủy mặc.
Chưa kịp nhìn rõ người ở đâu, một tiếng cười khẽ đã vang lên:
"Lê Hoa nửa đêm không ngủ, bò dậy làm gì thế?"
Lý Vi nhìn theo hướng phát ra tiếng nói, thấy bên cạnh một gốc đại thụ to lớn lộ ra nửa bóng người mờ nhạt. Nếu không nhìn kỹ thì đúng là chẳng thấy được.
Nàng thôi cái dáng đi rón rén, cười hì hì bước tới:
"Giường nhà cữu cữu huynh êm quá, ta ngủ không được. Còn huynh sao lại không ngủ?"
Đồng Vĩnh Niên cười:
"Cũng giống muội thôi."
"Giống mới lạ!"
Lý Vi bĩu môi.
Sau bữa tối Đồng Nhụy Nhi quấn lấy hắn đòi dạy chữ. Cha nàng và Đồng Duy An thì ở thư phòng bàn chuyện lương thực. Nàng cùng Hà thị về phòng trước, lát sau Lý Hải Hâm cũng về bảo Niên ca nhi đang nói chuyện với cữu cữu hắn. Hai người nói chuyện ngót một canh giờ, chẳng biết nói những gì mà khiến hắn đêm nay trằn trọc. Trong lòng nàng tò mò như có mèo cào muốn hỏi lắm nhưng lại sợ gợi lại chuyện buồn của hắn.
Nhưng càng nín nhịn không hỏi lại càng khó chịu, nàng đành cười hì hì dò xét:
"Huynh với Đồng cữu cữu nói chuyện gì mà lâu thế?"
Đồng Vĩnh Niên trong lòng thắt lại nhìn kỹ nàng. Dưới ánh trăng rằm, nàng b.úi tóc song nha lúc lắc cười hì hì ngây thơ, câu hỏi tưởng như vô tình nhưng lại đ.á.n.h trúng vào tâm can hắn.
Hắn xòe tay ra cúi đầu nhìn. Cữu cữu đã nói những lời đó nhưng giờ chưa phải lúc. Hắn cần thời gian, cần lớn lên để có đủ sức mạnh đối đầu với tất cả.
Khi còn nhỏ biết rõ sức mình không làm được gì nên hắn an tâm chờ đợi. Giờ lớn hơn chút, nỗi xúc động dồn nén trong lòng lại chực chờ bùng phát. Nếu không nhờ chút lý trí còn sót lại thì có lẽ sau bữa tối hắn đã đồng ý với cữu cữu, lao đi trả thù cái gia tộc đã sinh ra hắn nhưng lại cướp đi sinh mạng nương ruột hắn rồi.
Hồi lâu sau, hắn ngẩng đầu cười nhạt:
"Nói với cữu cữu chuyện Lê Hoa nuôi thỏ, nuôi gà, còn cả chuyện muối măng chua nữa. Cữu cữu bảo đã có bí phương độc nhất vô nhị thì tiếc gì không làm lớn. Ông ấy biết một ngôi làng gần huyện Nghi Dương có rừng trúc bạt ngàn, măng vừa to vừa nhiều. Nếu Lê Hoa đồng ý, ông ấy muốn hùn vốn làm ăn giúp đưa măng chua bán vào huyện thành."
Lý Vi mừng rỡ tiến lại gần hắn:
"Đồng cữu cữu nói thật sao? Rừng trúc đó rộng bao nhiêu?"
Thấy hắn không muốn nói chuyện cũ, nàng cũng không truy vấn thêm nữa.
Đồng Vĩnh Niên miêu tả sơ qua về khu rừng đó, nói thêm rằng ngôi làng ấy vốn nhiều tre trúc, măng tự nhiên cũng nhiều vô kể.
Lý Vi trong lòng bắt đầu tính toán. So với nuôi thỏ, nuôi gà thì làm măng là đỡ tốn công nhất mà lại kiếm lời. Măng nhà nàng ngâm bằng nước cốt chua ba năm tuổi, hương vị đậm đà hơn hẳn. Nếu chuyện này thành công thì sẽ là một khoản thu nhập không nhỏ. Nhưng nàng vẫn cười nói:
"Đồng cữu cữu làm ăn lớn, những chuyện buôn bán cỏn con này sao lọt vào mắt xanh ông ấy được?"
Đồng Vĩnh Niên cười vỗ đầu nàng:
"Cữu cữu sau này không đi biển nữa nên cũng cần có nghề kiếm cơm chứ. Lê Hoa có muốn hợp tác với cữu cữu không?"
Một hai năm nay, chuyện gì trong nhà nàng cũng tham gia góp ý kiến, cha nương nàng cũng quen hỏi ý kiến nàng rồi.
Lý Vi ngẫm nghĩ rồi bảo sáng mai sẽ hỏi cha nương. Đồng Vĩnh Niên mỉm cười.
Chẳng bao lâu sau Y Xuân tìm tới, hai người vội ai về phòng nấy đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, vừa dùng xong điểm tâm, gia nhân Đồng phủ vào báo có Phương phu nhân đến chơi. Hà thị định đưa Lý Vi và Đồng Vĩnh Niên đi tránh mặt nhưng Liễu thị cười bảo không cần, đó là chỗ thân tình qua lại thường xuyên.
Một lát sau, một phụ nhân chừng ba mươi tuổi mặc áo lụa màu hồng đào sẫm, được bốn năm nha đầu, bà t.ử vây quanh bước vào. Liễu thị vội xuống thềm đón tiếp.
Hai người vừa gặp mặt đã tay bắt mặt mừng, hàn huyên rôm rả. Đồng Nhụy Nhi thấy thiếu nữ chừng mười một mười hai tuổi đi theo sau Phương phu nhân liền gọi "Bích Oánh tỷ tỷ" rồi chạy tới thân thiết. Thiếu nữ kia cười dịu dàng liếc mắt nhìn Lý Vi và Đồng Vĩnh Niên rồi thì thầm hỏi Đồng Nhụy Nhi:
"Hai người kia là ai?"
Đồng Nhụy Nhi hạ giọng đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Người kia là biểu ca muội, còn kia là con nha đầu nhà quê."
Phương Bích Oánh còn định hỏi thêm thì Liễu thị đã giới thiệu gia đình Hà thị với Phương phu nhân:
"Đây là biểu tỷ thất lạc của ta, nay đã an cư ở huyện Thanh Liên. Khó khăn lắm mới tìm được, nhân dịp hội hoa đăng rằm tháng Giêng náo nhiệt mời họ đến chơi."
Hà thị vội ra chào hỏi rồi bảo Lý Vi và Đồng Vĩnh Niên đến chào Phương phu nhân.
Phương phu nhân cười trách Liễu thị:
"Ngươi xem, tìm được người thân là chuyện vui lớn thế này mà chẳng cho người sang báo một tiếng. Giờ ta lễ nghĩa không chu toàn là tại bà đấy nhé."
Liễu thị cười khanh khách mời người vào trong nhà. Phương phu nhân nhân cơ hội ra hiệu cho nha đầu phía sau, Lý Vi thấy nha đầu đó nhận được tín hiệu liền quay người đi vội.
Lý Vi và Đồng Vĩnh Niên ngồi tiếp chuyện một lát, Liễu thị sợ bọn trẻ không tự nhiên nên bảo chúng tự đi chơi. Ra khỏi chính sảnh, Đồng Nhụy Nhi rủ Phương Bích Oánh đi xem hoa ở nhà kính. Lý Vi không hứng thú với hoa cỏ lắm nên bảo Y Xuân dẫn đi dạo trong vườn.
Phương Bích Oánh nhìn theo bóng hai người đi xa, cười nhẹ nói:
"Biểu ca muội trông không giống đứa trẻ lớn lên ở nông thôn chút nào."
Đồng Nhụy Nhi phồng má không nói gì chỉ kéo Phương Bích Oánh đi về phía nhà kính.
Mấy người vừa đi khỏi thì một thiếu niên chừng mười tuổi, mặc áo gấm màu nguyệt bạch, đầu b.úi tóc cài ngọc xanh vội vã chạy vào chủ viện. Nha đầu dưới hành lang gọi với theo:
"Phương thiếu gia!"
Phương Vũ xua tay qua loa, vén rèm bước vào sảnh chính.
Phương phu nhân đang nghe Hà thị kể chuyện nuôi gà nuôi thỏ, thấy hắn vào liền cười mắng:
"Con coi nhà Đồng thúc như nhà mình rồi đấy hả? Lại chạy đi đâu thế?"
Phương Vũ thỉnh an Liễu thị xong mới cười vang:
"Con ra hoa viên nhà Đồng thúc đục băng câu cá nhưng dây câu ngắn quá, thẩm thẩm tìm cho con một cái khác đi."
Liễu thị vội sai Y Thu đi tìm rồi cười nói:
"Vẫn là cái lần trước con chơi bỏ lại đấy, nhà ta làm gì có mấy thứ này."
Phương Vũ cười ha hả, Liễu thị liền giới thiệu qua về Hà thị. Phương Vũ hành lễ xong cầm dây câu vội vàng chạy đi.
Đồng phủ không lớn lắm, chủ viện là tòa nhà ba gian có chút niên đại, hai bên có hai viện phụ, viện phụ cũng chia làm ba gian nhỏ. Đêm qua họ nghỉ ở viện phụ phía đông.
Lý Vi lần đầu tiên được thấy nhà cao cửa rộng đúng nghĩa, mắt nhìn dáo dác đầy vẻ lạ lẫm, vừa đi vừa ngắm nghía từ bố cục sân vườn đến hoa văn khắc trên gạch xanh.
Bất tri bất giác đi tới hậu hoa viên. Lúc này cây cối trong vườn xơ xác tiêu điều, cành khô cỏ úa, mặt hồ đóng băng dày phản chiếu ánh sáng trắng lóa. Chiếc cầu gỗ chín khúc nối với đình giữa hồ đứng trơ trọi cô độc. Cảnh tượng này lại khiến Lý Vi có cảm giác thân thiết như đang ở thôn Lý gia, nàng hào hứng kéo Đồng Vĩnh Niên chạy về phía đình giữa hồ.
Vừa chạy được vài bước, bỗng nhiên từ dưới cầu khúc vang lên tiếng quát giận dữ của một nam hài:
"Ai ở trên đó?"
Ngay sau đó, một đôi mắt tóe lửa thò ra từ dưới cầu trừng trừng nhìn Lý Vi đang chạy đầu tiên, gầm lên:
"Ngươi dám dọa chạy cá của ta hả?!"
Tiếng gầm này kết hợp với vẻ mặt đó, nghe như thể: Đâu ra cái tên nô tài to gan dám làm cá của ông chạy mất!
Lý Vi thoạt đầu sững người, sau đó cơn giận bốc lên đầu. Nàng chống nạnh, vận khí đan điền hét trả lại:
"Mùa đông thế này thì có cái rắm cá mà câu!"
Giọng nói trẻ con lanh lảnh của nàng được luyện tập ở nhà từ nhỏ nên vô cùng vang. Phương Vũ vừa chui ra khỏi gầm cầu bị giọng nàng làm cho giật mình vội bịt tai lại.
Lý Vi phủi tay, đắc ý liếc Đồng Vĩnh Niên, thấy hắn nhíu mày nhìn mình chằm chằm, nàng cười hì hì tránh nặng tìm nhẹ chỉ vào người dưới cầu:
"Là hắn quát muội trước mà."
Nói xong nàng kéo hắn đi mau.
"Này!" Thiếu niên kia buông tay xuống, thấy Lý Vi định đi liền nhảy dựng lên hét lớn: "Này, đừng đi! Ngươi xuống đây mà xem ta có đang câu cá hay không!"
Y Xuân từ phía sau hớt hải chạy tới, tạ lỗi với vị tiểu công t.ử áo gấm kia rồi giới thiệu:
"Phương công t.ử, đây là biểu thiếu gia và biểu tiểu thư nhà ta"
Phương Vũ đảo mắt, nhảy phắt lên cầu khúc, chắn trước mặt Lý Vi cười ha hả:
"Các ngươi là người thôn Lý gia đến à?"
Lý Vi ngạc nhiên, thằng nhóc này thân thủ cũng nhanh nhẹn gớm. Mặt băng cách mặt cầu ít nhất cũng mét rưỡi, mét sáu, với người lớn thì không sao nhưng với một thằng nhóc mười tuổi...
Thấy vẻ ngạc nhiên trong mắt nàng, Phương Vũ cười lớn đầy vẻ tự đắc hỏi lại:
"Có phải người thôn Lý gia không?"
Cơn giận lúc nãy của hắn đã tan biến. Ban đầu nghe giọng điệu, Lý Vi tưởng lại gặp phải một Võ Duệ thứ hai nhưng giờ thấy hắn cười sảng khoái, không câu nệ tiểu tiết, lại thêm vẻ ngoài sáng sủa trong bộ áo choàng xanh ngọc trông cũng ra dáng mi thanh mục tú.
Đồng Vĩnh Niên bước lên chắn trước Lý Vi nhìn hắn chằm chằm, mày càng nhíu c.h.ặ.t gật đầu nhẹ:
"Ngươi là người Phương phủ?"
Phương Vũ vỗ vai Đồng Vĩnh Niên, cười ha hả đáp một đằng hỏi một nẻo:
"Người không biết không có tội. Vừa rồi cá sắp c.ắ.n câu, các ngươi đến làm nó sợ chạy mất, hại ta đợi mãi."