Lý Vi kỳ quái nhìn hắn một cái:
"Chậu lê này khá thú vị đấy chứ. Huynh nghĩ xem, đặt nó lên bàn nhìn nó nở hoa kết quả, đến lúc muốn ăn thì chỉ cần với tay là hái được, vừa tiện lợi lại vừa tươi ngon."
Ánh mắt Đồng Vĩnh Niên lóe lên, cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c càng thêm nặng nề. Hắn mím môi gật đầu:
"Ừ, tốt lắm. Muội nhớ cẩn thận than lửa, đừng để bị hun khói. Ta đi chợp mắt một lát."
Lý Vi vội vàng gật đầu. Trong tiệc trưa hình như cữu cữu của hắn có chuốc hắn hai ly rượu, nhìn kỹ trên mặt vẫn còn vương chút ửng đỏ sau khi uống. Nàng vội đi theo sau hỏi:
"Có cần bảo nương nấu cho huynh bát canh chua ngọt giải rượu không?"
Đồng Vĩnh Niên không quay đầu lại, chỉ xua tay từ chối.
Lý Vi lẩm bẩm một tiếng rồi lắc đầu cũng lên giường nghỉ ngơi.
Sáng sớm hôm sau, Phương phu nhân lại phái người đưa thiếp mời đến, nói rằng năm nay cùng nhau đi ngắm đèn, bà ấy đã đặt chỗ ở Trích Nguyệt Lâu.
Sự giàu có của Phương gia ở huyện Nghi Dương được cho là ngang ngửa với Hạ phủ. Một nhà ở thành đông, một nhà ở thành tây. Bá tánh trong huyện thành thường treo câu "Đông Phương Tây Hạ" nơi cửa miệng.
Phương phủ là hộ lâu đời ở Nghi Dương nhưng do tổ tiên xuất thân thấp kém, là kẻ chuyên ăn không ngồi rồi gây chuyện thị phi, rỗi hơi tìm việc nhà người khác lại có cách mua chuộc quan phủ, chuyên thay người thưa kiện kiếm chác nên cho đến nay tuy gia tài bạc triệu nhưng uy vọng lại không cao.
Ngược lại, Hạ phủ sau này mới đến nhưng dựa vào tổ tiên từng làm quan lại là dòng dõi thư hương, tuy hiện tại trong họ không có ai đỗ đạt công danh nhưng danh vọng vẫn cao hơn Phương phủ một bậc.
Đương kim gia chủ Phương Hậu Đức một lòng muốn chiếm vị trí đứng đầu. Từ khi tiếp nhận vị trí gia chủ, ông ta liền tranh đấu gay gắt với Hạ phủ. Hạ phủ cũng coi Phương phủ là t.ử địch, nguyên nhân sâu xa là do tổ phụ nhà họ Hạ năm xưa mới đến Nghi Dương đã chịu không ít sự ức h.i.ế.p của Phương gia.
Cứ như vậy hai nhà một mặt tranh nhau cái danh hão, một mặt lại tranh giành lợi ích trên thương trường, quyết tranh đoạt danh hiệu đệ nhất phú hộ Nghi Dương. Nhưng đấu đá bao năm nay, không phải ông đè ta mấy năm thì là ta đè ông mấy năm, chung quy chưa nhà nào có thể bứt phá vượt trội hẳn.
Mấy năm gần đây Hạ Tiêu bệnh nặng, việc làm ăn của Hạ phủ tuột dốc không phanh, Phương gia tự nhiên đoạt được danh hiệu đệ nhất phú hộ. Nay Hạ Tiêu đã khỏi bệnh, Phương Hậu Đức dĩ nhiên lo lắng, sợ rằng vì thế mà muốn lôi kéo quan hệ với Đồng phủ, sợ Đồng phủ chuyển nhượng hàng hóa cho Hạ phủ.
Nói đến chuyện này, vùng Nghi Dương hầu như không có người đi biển, hàng hóa Đồng Duy An mang về tự nhiên cũng vô cùng đắt khách.
Khi hắn mới đến Nghi Dương, sau khi yên ổn nhà cửa liền đến bái kiến Phương phủ, đem toàn bộ số hàng chưa bán hết ở kinh thành chuyển nhượng lại cho Phương Hậu Đức. Những món đồ mới lạ từ hải ngoại tự nhiên giúp việc làm ăn của Phương gia thêm phần lợi nhuận càng được thêm tiếng tăm.
Lần này đi biển trở về, sự ân cần của Phương gia cũng chính hợp ý Đồng Duy An. Phương gia có toan tính bên ngoài của Phương gia, Đồng gia có toan tính ngầm bên trong của Đồng gia. Cả hai đều nhắm vào Hạ phủ. Có thể mượn tay Phương gia chèn ép Hạ phủ, Đồng Duy An tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này. Sự qua lại giữa hai phủ cũng càng thêm mật thiết.
Liễu thị khách sáo vài câu với người đến đưa tin rồi nhận lời.
Rằm tháng Giêng khi đèn hoa vừa lên, Lý Vi thay bộ y phục mới mà Liễu thị sai người mang đến. Đó là một chiếc áo sam lớn bằng gấm hoa màu phấn nhạt, thân dưới là váy dài xếp ly bằng gấm tối màu thêu hoa hải đường nở rộ trên nền thủy sắc. Tóc nàng vẫn b.úi kiểu song nha, cài một chuỗi hoa quyên màu t.ử đằng.
Khi nàng mặc bộ xiêm y này cùng nương đi hội họp với Liễu thị, mắt Đồng Nhụy Nhi trợn trừng như sắp rớt ra ngoài. Lý Vi thầm đoán, có khi nào Liễu thị đã tự ý đem bộ đồ vốn thuộc về Đồng Nhụy Nhi cho mình mặc không, nếu không sao Đồng Nhụy Nhi lại có vẻ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta thế kia?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trích Nguyệt Lâu mà Phương phu nhân đặt chỗ cách Đồng phủ không xa, ngồi xe ngựa qua một con phố, vừa rẽ qua khúc cua là tới.
Trong t.ửu lầu tiếng người huyên náo, tiếng hát khúc, kể chuyện, tiếng người quen chào hỏi nhau, tiếng ồn ào hòa cùng ánh đèn l.ồ.ng dần thắp sáng bên ngoài vô cùng náo nhiệt.
Khi các nàng đến nơi, cả nhà Phương phu nhân đã có mặt, mọi người cười nói chào hỏi nhau. Lý Vi thoáng thấy Phương lão gia mặc áo dài lụa màu đỏ sậm, thân hình tròn vo căng phồng khiến chiếc áo như sắp bục ra, trong lòng thầm cười đúng là điển hình của dáng vẻ phú hộ thương nhân.
"Lê Hoa?"
Phương Vũ gọi to một tiếng, chạy vọt tới nhưng bỗng nhiên dừng lại cách nàng ba bước chân, nhìn từ trên xuống dưới như thể không nhận ra nàng, trong đôi mắt đen láy ánh lên tia nhìn khó hiểu.
Lý Vi bị tiếng gọi làm giật mình, thoát khỏi dòng suy nghĩ buồn cười về Phương lão gia, thấy hắn đứng sững lại thì cũng đứng im phát huy tinh thần nghiên cứu siêu cấp của mình mà đ.á.n.h giá Phương Vũ từ đầu đến chân.
Người ta thường nói rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột sinh ra biết đào hang. Thế mà Phương lão gia với thân hình phì nhiêu như vậy lại sinh được một đứa nhi t.ử tuấn tú đến thế. Dùng những mỹ từ dành cho người lớn lên người hắn cũng không quá đáng chút nào. Quả thật là mày kiếm mắt sáng, mặt như đao gọt rìu đẽo, khuôn mặt tiểu hài t.ử không hề có chút nộn thịt nào, đường nét vô cùng rõ ràng. Nếu hắn không cười hô hố đến mất hình tượng như vậy thì cũng là một thiếu niên sảng khoái.
"Này, ngươi ngốc rồi à?"
Lý Vi nghĩ ngợi một hồi, thấy Phương Vũ vẫn đứng ngẩn tò te ra đó bèn cười một cái, huơ nắm tay nhỏ trước mặt hắn hạ giọng đe dọa:
"Nhớ kỹ, ta tên là Lý Vi, không được gọi là Lê Hoa nữa!"
Vừa dứt lời, bàn tay nàng nóng lên, thấy Đồng Vĩnh Niên khẽ mím môi kéo nàng đi về phía cửa sổ:
"Hội hoa đăng sắp bắt đầu rồi. Nương bảo ta trông chừng muội, không cho muội chạy lung tung."
Lý Vi quay đầu nhìn thấy Hà thị đang ngồi cùng Liễu thị và Phương phu nhân. Hai người họ cười nói không ngớt, nương nàng thỉnh thoảng cũng chen vào được vài câu, không hề có vẻ lúng túng của người mới đến. Nàng ngẩng đầu nhìn Đồng Vĩnh Niên cười hì hì:
"Niên ca nhi, huynh xem nương ngồi đó có giống một vị phu nhân không?"
Đồng Vĩnh Niên quay đầu nhìn sang, đưa tay xoa đầu nàng, "Ừ" một tiếng.
Trên đường phố, đèn l.ồ.ng giăng mắc khắp nơi, rực rỡ muôn màu, thiên hình vạn trạng. Một vầng trăng sáng treo cao, ánh trăng tỏa rạng, chiếu sáng như ban ngày, bầu trời trong vắt như được gột rửa soi rọi các loại hoa đăng tinh xảo, đèn và trăng cùng sáng, cảnh đẹp vô cùng.
Lý Vi nhìn dòng người tấp nập và ánh đèn bên dưới, bất giác nhớ tới bài thơ "Thiên thượng nhai thị" nổi tiếng bèn cảm thán:
"Đẹp quá!"
Đồng Vĩnh Niên quay đầu lại, khóe miệng mỉm cười:
"Muốn xuống dưới xem không?"
Ánh đèn hắt vào đôi mắt thanh tú của hắn, nhuộm lên đó vẻ dịu dàng như nước. Lý Vi thấy ánh sáng hoa đăng lưu chuyển trong mắt hắn, dường như hoạt bát hơn ngày thường vài phần. Nàng nhìn xuống dưới một cái rồi quay lại cười:
"Vậy huynh nói với nương là huynh muốn đi xem nhé."