Hứa thị hít hít mũi nhìn về phía tây, thấy Lý Hải Hâm đã gánh sọt không trở về. Nàng ta gọi với từ xa:
"Đại ca bận gì thế?"
Trước mặt mấy phụ nhân trong thôn, Lý Hải Hâm không dám nói dối đành thật thà kể lại. Hứa thị nghe chính miệng đại ca thừa nhận, trong lòng ngứa ngáy như trăm cái vuốt cào, nhẩm tính năm trăm quả trứng gà chính là ba trăm đồng tiền đấy.
Lý Hải Hâm về nhà kể sơ qua chuyện này với Hà thị, Hà thị cười nói:
"Chàng cứ chờ xem, không quá hai ngày nữa nàng ta thế nào cũng mò đến."
Lý Vi đang ngồi chơi với tứ tỷ Xuân Hạnh ở gian chính tiện thể xem Đồng Vĩnh Niên luyện chữ.
Nghe thấy thế, nàng nhíu mày hô to một tiếng:
"Tiền! Giấu!"
Hà thị ngẩn ra một lúc mới hiểu ý nữ nhi thì che miệng cười khúc khích. Lý Hải Hâm cũng cười, đi tới véo mũi nàng:
"Ngũ Nha đúng là cái đồ tham tiền."
Lý Vi gạt bàn tay thô ráp của cha ra, lặp lại lần nữa thật to!
Xuân Đào cầm mẫu giày đi vào, nghe thấy thế liền trêu nàng:
"Thế nương Đại Sơn đến vay tiền, có cho mượn không?!"
Lý Vi do dự một chút. Sống ở thế kỷ 21 nhân tình bạc bẽo hơn hai mươi năm, nàng luôn nhạy cảm với chuyện vay mượn tiền nong, nhưng nghĩ lại nương Đại Sơn dường như cũng giúp đỡ nhà mình không ít việc trong việc ngoài.
Đôi mắt nàng đảo tròn mấy vòng, chỉ vào Đồng Vĩnh Niên:
"Huynh ấy nói!"
Hành động của nàng khiến mấy nương con Hà thị cười nghiêng ngả, Xuân Đào cười đến chảy cả nước mắt. Nàng học theo cha, véo mũi muội muội:
"Muội cũng biết đùn đẩy trách nhiệm gớm nhỉ."
Quả nhiên, trưa hôm đó Hứa thị xách một hũ tương nhỏ sang. Vừa vào cửa mắt đã đảo ngay về phía chuồng gà. Hà thị hỏi nàng ta có việc gì, nàng ta giơ hũ tương lên:
"Đây là tương đệ muội bên nhà nương đẻ muội làm, mùi vị ngon lắm, đại tẩu nếm thử xem?"
Hà thị đón lấy, mời nàng ta vào gian chính ngồi lại nói:
"Muội bụng mang dạ chửa, trời vừa mưa đường trơn, chạy lung tung làm gì?"
Hứa thị thấy giọng điệu đại tẩu dịu xuống, mặt mày tươi tỉnh hẳn lên:
"Không sao đâu ạ. Ở nhà rảnh rỗi không có việc gì làm, nên sang thăm đại tẩu."
Thấy trong cái giỏ trên bàn có chiếc đế giày đang khâu dở, nàng ta với tay định lấy ra vẻ muốn giúp một tay.
Hà thị ngăn lại:
"Muội nghỉ ngơi đi. Người đang có t.h.a.i mà."
Hứa thị cười vuốt tóc mai bên tai:
"Làm gì có số hưởng phúc đâu. Việc trong nhà bây giờ chẳng phải đều đến tay muội sao?"
Hà thị hiểu rõ tính nết nàng ta cũng biết cả tính bà bà nữa. Nàng không muốn nói nhiều, Hứa thị ngồi một lúc nói chuyện đông chuyện tây thấy Hà thị trả lời hờ hững, có chút ngượng ngùng nên xin phép ra về.
Hứa thị vừa đi, Hà thị gọi Xuân Đào ra chuồng gà xem hôm nay gà đẻ được bao nhiêu trứng. Vốn tưởng Hứa thị vài hôm nữa mới sang, ai ngờ lại vội vàng thế này.
Xuân Đào cầm cái nong, mở cửa chuồng gà đi vào. Tận cùng bên trong là ổ gà đắp bằng bùn rơm lót rơm rạ mềm cho gà đẻ. Lúc này trong ổ vẫn còn hai con gà mái đang đẻ bị Xuân Đào làm kinh động nhảy ra, chạy tán loạn trong chuồng kêu "cục tác cục tác" inh ỏi.
Xuân Liễu nghe tiếng động từ gian đông chạy ra, hỏi:
"Đại tỷ làm gì thế?"
Xuân Đào nhặt trứng xong, đứng dậy:
"Nương bảo nhặt trứng gà."
Xuân Liễu hừ mũi, chạy bịch bịch vào nhà chính, chống nạnh trừng mắt nhìn Hà thị:
"Nương, nhặt trứng gà mang sang nhà cũ sao?"
Hà thị đang cúi đầu tìm đồ, không ngẩng lên "ừ" một tiếng.
Xuân Liễu ưỡn n.g.ự.c cao hơn, mắt trừng to hơn hét lên:
"Nương! Dựa vào đâu mà cho bà ta trứng gà?!"
Hà thị lúc này mới ngẩng đầu lên, thấy bộ dạng nữ nhi như thế thì phì cười, vỗ nhẹ vào người con bé một cái:
"Học thói ai thế hả?!"
Xuân Đào bưng trứng gà vào:
"Nương, tổng cộng hai mươi hai quả, có cần thêm mấy quả nữa không?"
Xuân Đào lớn hơn cũng hiểu chút đạo lý đối nhân xử thế. Số trứng gà này mang sang nhà cũ chắc không phải vô cớ mà là nể mặt đứa bé trong bụng nhị thẩm.
Cái gọi là đạo lý đối nhân xử thế không phải lúc nào cũng là cam tâm tình nguyện. Cha nương nàng là trưởng t.ử, tự nhiên phải giữ thể diện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hà thị cười:
"Lấy hai mươi quả là đủ rồi."
Nhìn sắc trời, lại nói:
"Con mang sang luôn đi. Nhớ là đưa tận tay cho nãi nãi con nhé."
Xuân Đào vâng lời đi tìm cái giỏ tre nhỏ. Hai mươi quả trứng gà không nhiều, để vào cái nong to chỉ lấp được cái đáy nhìn không đẹp mắt. Hà thị ở nhà chính nhìn thấy, hài lòng mỉm cười, lại ấn trán Xuân Liễu:
"Học tập đại tỷ con đi."
Xuân Liễu hậm hực bỏ đi.
Lúc Xuân Đào xách trứng sang nhà cũ, Lý Vương thị cùng Hải Đường, Hải Anh đang thì thầm to nhỏ về chuyện hôn nhân của Lý gia lão tam. Nói ra thì hơn nửa năm nay, lão tam cũng được mai mối cho ba bốn đám để chọn lựa. Hắn chỉ cúi đầu im lặng, không bảo được cũng chẳng bảo không.
Lý Vương thị lại ưng cô nữ nhi nhà Hồ lão nhị ở Hà Gia Bảo, nhà nương đẻ có của ăn của để, sau này có việc gì cũng đỡ đần được chút ít. Bà ép nhi t.ử tranh thủ thời gian giả vờ đi ngang qua xem mắt một cái. Khuyên mãi mấy ngày hôm nay mới chịu đi.
"Các con bảo xem, lão tam rốt cuộc có ý gì?"
Lý Vương thị vẻ mặt đầy lo lắng, than thở với hai cô nữ nhi.
Hải Đường nói:
"Nhìn điệu bộ này chắc là không ưng, không muốn rồi."
Hải Anh đột nhiên nhớ ra điều gì, đặt đế giày xuống, hạ giọng:
"Hay là tam ca có người trong lòng rồi?"
Hải Đường sững người nhìn Lý Vương thị. Lý Vương thị cũng ngẩn ra. Suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu:
"Lão tam bao nhiêu ngày nay có đi đâu đâu, làm sao mà để ý ai được?"
Hải Đường và Hải Anh đều lắc đầu, bảo thôi đợi tam ca về rồi hỏi lại xem sao.
Đang nói chuyện, Lý Vương thị nhìn qua cửa sổ thấy Xuân Đào đi vào sân. Hơn nửa năm không thấy con bé lượn lờ trước mặt, hình như cao lên không ít, thoáng cái đã sắp cao bằng Hải Anh rồi. Tuy vẫn mặc bộ áo cũ năm ngoái nhưng giặt giũ sạch sẽ, tóc b.úi hai bên gọn gàng, đứng trong sân ngó nghiêng trông thật xinh xắn.
Hải Đường nhìn theo ánh mắt Lý Vương thị, thấy giỏ trứng trắng phau trên tay Xuân Đào thì hừ lạnh:
"Nó còn nhớ có người nãi nãi này cơ đấy?"
Hải Anh đ.á.n.h nhẹ vào tay tỷ tỷ rồi vội nhảy xuống giường, chạy ra đón:
"Xuân Đào, sang có việc gì thế?"
Hứa thị nghe tiếng động cũng mở cửa đông phòng, thấy giỏ trứng thì chống nạnh đi ra.
Xuân Đào chào hỏi, đứng giữa sân không nhúc nhích, hỏi tam cô Hải Anh:
"Tiểu cô, Nãi nãi không có nhà sao?"
Lý Vương thị lúc này mới từ nhà chính đi ra, vẻ mặt khó tả như muốn mắng mỏ nhưng lại ngượng ngùng, ậm ừ một tiếng.
Xuân Đào đưa giỏ trứng cho Hải Anh:
"Nương con bảo nhị thẩm có tin vui mà chưa có gì biểu thị chúc mừng."
Hứa thị cười hớn hở:
"Ái chà, đại tẩu khách sáo quá."
Định với tay lấy giỏ trứng từ tay Hải Anh. Hải Anh xách giỏ quay người đi vào nhà chính lại mời Xuân Đào vào ngồi chơi. Xuân Đào từ chối bảo nhà có việc phải về.
Lý Vương thị giữ lại, bảo lâu rồi không gặp đại tôn nữ, hôm nay nhất định phải ở lại ăn cơm. Xuân Đào không quen với sự nhiệt tình của nãi nãi, thấy hơi không tự nhiên nhưng từ chối mãi không được đành ở lại.
Khó khăn lắm mới ăn xong cơm trưa, nàng viện cớ Lê Hoa giờ biết chạy rồi, lơ là một chút là chui ra hàng rào chạy vào rừng trúc chơi, phải về trông tiểu muội. Lý Vương thị mới thôi không giữ nữa.
Xuân Đào về đến nhà thì thầm với Hà thị:
"Nãi nãi nhiệt tình làm con thấy không quen."
Hà thị cười cười không nói gì. Bà bà cố ý lấy lòng, từ khi nhà mới xây xong nàng đã nhận ra chỉ là nàng thường ngày tránh mặt, bọn trẻ cũng không sang nhà cũ nên bà không có cơ hội thể hiện thôi.
Hai nương con vừa nói được vài câu, Xuân Hạnh từ bên ngoài chạy như bay về, chưa đến hàng rào đã hét lớn:
"Cha, nương, tam thúc cãi nhau với nãi nãi rồi!"
Lý Hải Hâm từ nhà chính đi ra, Hà thị và Xuân Đào từ nhà đông đi ra.
Xuân Đào ngạc nhiên:
"Con vừa ở bên nãi nãi về mà, vẫn bình thường mà."
Hà thị dỏng tai nghe, vì cách khá xa nên không nghe rõ. Dường như có người đang cãi cọ ồn ào lại như chẳng có tiếng gì.
Bèn hỏi Xuân Hạnh:
"Tam thúc con cãi nhau với nãi nãi chuyện gì?"
Tiểu Xuân Hạnh thở hổn hển, n.g.ự.c phập phồng, chỉ về phía nhà cũ:
"Nói cái gì mà Hà Gia Bảo, cái gì mà họ Hồ..."
Hà thị và Lý Hải Hâm nhìn nhau. Mấy hôm trước buổi tối hai người còn bàn tán chuyện của Lý gia lão tam. Hà thị còn bảo, cô nương kia nàng không rõ lắm nhưng cô cô của nàng ta hồi còn ở nhà nương đẻ nàng có nghe tiếng là người không an phận, tục ngữ có câu "xem gót chân cô biết sáu bảy phần tính nết cháu", với cái tính đanh đá của bà cô kia thì chất nữ này... Nàng bảo Lý Hải Hâm tìm cơ hội nhắc nhở bà bà một chút...