Cô nương mà tam thúc của hắn để mắt tới, mùa đông năm ngoái cũng từng bị người dân Lý gia thôn bàn tán xôn xao một thời gian.
Một là cô nương này lớn lên xinh đẹp, nghe người ta bảo nàng ta vóc dáng cao ráo, mắt to mày cong, da dẻ trắng trẻo, tính tình lại tốt, nói năng nhỏ nhẹ, việc thêu thùa bếp núc, thậm chí việc đồng áng đều rất thạo. Nhưng cha nương nàng ta thì không được. Vừa lười lại vừa tham tiền.
Hồi trước làm mối cho Lục Cân ở phố giữa, cha nương nàng ta nhắn qua bà mối rằng son phấn quần áo trang sức không tính, riêng tiền sính lễ thiếu một đồng trong mười lăm quan tiền thì đừng hòng rước nữ nhi họ về.
Nương của Lục Cân nổi đóa ngay tại chỗ, bảo nhà nông cưới nương t.ử, kịch kim mới đưa năm sáu quan tiền sính lễ, đấy là còn phải nhà có điều kiện. Nương nàng ta mở miệng đòi mười lăm quan tiền, rõ ràng là bán con! Lại châm chọc nương cô nương kia, muốn bán con thì cũng phải chọn nhà giàu mà bán, nhà nghèo không có của ăn của để thì mua sao nổi!
Nương cô nương kia cũng tức, bảo nương của Lục Cân nhà nghèo không cưới nổi tức phụ còn mặt mũi châm chọc người khác…
Nương của Lục Cân không cưới được tức phụ lại ôm cục tức vào người, tức không nuốt trôi, bà ta lại là người lắm mồm, gặp ai cũng kể chuyện này khiến cho đám tiểu thương, người bán đậu hủ hay qua lại Lý gia thôn đều biết cả. Qua miệng những người này truyền đi, mấy thôn quanh đây chẳng ai là không biết tiếng nhà nàng ta. Sợ đến mức có ý định làm mai cũng chẳng ai dám mở miệng.
Có bà mối làm mối cho nhi t.ử nhà người ta, vừa nhắc đến nhà này đã bị chặn họng đuổi về.
Nương của cô nương kia cũng là kẻ đanh đá, nghe nói nương của Lục Cân đi khắp nơi rêu rao nói xấu nữ nhi mình bèn dẫn theo hai đệ muội đến Lý gia thôn, vây trước cửa nhà Lục Cân mắng c.h.ử.i suốt nửa ngày, bảo bà ta phá hoại nhân duyên nhà người khác, thất đức!
Lão tam Lý gia đi sắm tết ở chợ thì gặp cô nương này, người đi cùng còn cố ý chỉ cho hắn xem, bảo nhìn kìa, đấy là cô nương đáng giá mười lăm quan tiền đấy. Người nọ nói to, để cô nương kia nghe rõ mồn một. Mặt nàng ta đỏ bừng, quay đầu trừng mắt nhìn bọn họ một cái rồi xấu hổ lẩn vào đám đông.
Dáng vẻ vừa xấu hổ e thẹn vừa tức giận đó khiến mấy nam t.ử đi cùng đều than thở, nếu không phải nương nàng ta quá tham tiền thì cũng muốn đến cầu hôn thử xem.
Cũng chính cái nhìn ấy khiến Lý lão tam nhớ mãi không quên.
Hà thị thấy trượng phu cúi đầu không nói cũng không tiếp lời nàng, một lúc lâu sau mới hỏi:
“Vậy chàng định làm thế nào?”
Hắn ngẩng đầu cười cười:
“Có thể làm thế nào? Tính tình lão tam nàng cũng biết rồi đấy. Cứng đầu lắm!”
Nàng biết trượng phu vẫn luôn canh cánh chuyện hôn nhân của lão tam, không giúp cha nương lo liệu xong chuyện đại sự của ba đứa đệ đệ và muộit muội hì hắn không yên lòng.
Nghĩ ngợi một lát, nàng nói:
“Nếu chàng muốn thay lão tam đứng ra lo liệu mối hôn sự này thì cũng được thôi. Nhưng có một điều, về mặt tiền nong ta không có một xu đâu. Số tiền kia cũng là Đồng muội t.ử để lại cho Niên ca nhi, ta bất đắc dĩ đã dùng mất không ít rồi.”
Lý Hải Hâm nói hắn biết. Chính vì biết nên mới phiền lòng.
Nàng nhìn sắc mặt đó dường như hắn đã nghe lọt tai lời nàng nói. Cũng không nói nhiều nữa, nàng đứng dậy ra nhà chính, lấy giỏ kim chỉ ra ngồi xuống bậc thềm làm việc.
Lý Hải Hâm ngồi trong phòng một lúc lâu rồi ra cửa, bảo sang nhà cũ xem sao.
Nàng ừ hử:
“Có chuyện gì thì từ từ nói nhé.”
Hắn vừa gật đầu vừa đi ra ngoài.
Mãi đến khi trời tối hẳn hắn mới về. Nàng thấy sắc mặt hắn không tốt biết là không thuyết phục được mẹ chồng. Bèn không hỏi nhiều, múc nước cho hắn rửa mặt rồi giục ngủ sớm bảo:
“Niên ca nhi mai còn phải đi bái sư đấy.”
Lý Hải Hâm gật đầu, thở dài thườn thượt, rửa ráy rồi đi ngủ.
Sáng sớm ngày mười tám tháng hai, hắn mang theo lễ bái sư nàng đã chuẩn bị cùng cha Trụ Tử, Đại Võ, ba người dẫn Đồng Vĩnh Niên, Đại Sơn và Trụ T.ử đi sang thôn bên, trường tư thục nằm ngay ở thôn Tiền Vương. Trước khi đi, hắn bàn với nàng, nếu có cơ hội tìm được người biết chuyện thì dò hỏi xem cô nương mà tam thúc nhắc đến rốt cuộc thế nào. Nàng nghĩ nam nhân đi hỏi chuyện này thì lộ liễu quá.
Lại thấy hắn có vẻ nếu không làm thành việc này, hoặc không dốc hết sức giúp lão tam thì sẽ không thoải mái bèn bảo hôm nào nàng rảnh sẽ đi xem trường học của Niên ca nhi tiện thể hỏi thăm luôn.
Thôn Tiền Vương cách thôn Lý gia cũng không xa, chỉ chừng ba bốn dặm đường. Mấy người bàn nhau không đ.á.n.h xe bò, dắt ba đứa trẻ đi bộ một chuyến, sau này đi học về cũng dễ nhớ đường.
Vì vừa có trận mưa xuân, lúa mạch non hai bên đường xanh mơn mởn, mấy người lớn vừa thong thả đi trước vừa bàn chuyện mùa màng. Lại bàn xem ruộng nhà ai trồng tốt, nhà ai lười biếng không cày xới kỹ khiến lúa mọc thưa thớt.
Đại Sơn và Trụ T.ử chốc chốc lại chạy nhảy lung tung, lại còn đào đất vo thành cục ném nhau, chỉ chốc lát bộ quần áo mới thay đã lấm lem bùn đất.
Đại Võ và cha Trụ T.ử đều lắc đầu bảo hai đứa này nghịch quá rồi lại khen Đồng Vĩnh Niên vẫn luôn im lặng đi theo sau.
Tiễn cha con hắn và Niên ca nhi đi rồi, nàng lại đi ra đi vào trong sân. Xuân Đào ngạc nhiên hỏi:
“Nương, nương làm sao thế ạ?”
Nàng ngượng ngùng cười:
“Niên ca nhi vừa đi, ta thấy trong lòng trống trải quá.”
Xuân Liễu nhướng mày:
“Nương này, chúng con mới là con ruột của nương đấy!”
Vừa dứt lời, Xuân Lan nãy giờ vẫn ngồi yên lặng thêu hoa bỗng đặt khung thêu xuống vỗ mạnh vào lưng con bé một cái.
Tiếng vỗ kêu thanh thúy. Đau đến mức Xuân Liễu xuýt xoa, mặt giận dữ:
“Nhị tỷ, tỷ làm gì thế? Đau c.h.ế.t đi được.”
Xuân Lan nhìn con bé một cái, lại cầm khung thêu lên tiếp tục thêu:
“Đánh đau mới nhớ lâu!”
Xuân Liễu tức đỏ mặt quay người bỏ chạy.
Nàng và Xuân Đào nhìn nhau, đều che miệng quay đi cười trộm.
Lý Vi luôn kính sợ vị nhị tỷ thâm trầm này. Nàng ấy luôn có những hành động bất ngờ, hơn nữa nói một là một.
Xuân Đào cười một lúc rồi đi tới ấn trán Xuân Lan:
“Có chuyện gì muội không thể nói t.ử tế được à? Tay có đau không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Xuân Lan ngoẹo đầu tránh ngón tay nàng ấy:
“Không đau!”
Hà thị đứng trong sân che miệng cười run cả người, hồi lâu mới lau nước mắt cười nơi khóe mắt, bảo Xuân Hạnh đi tìm Xuân Liễu về lại bảo Xuân Đào và Xuân Lan:
“Hôm nay tranh thủ đất chưa khô, chúng ta xới lại mảnh đất trống kia để trồng ít rau.”
Liếc thấy Lý Vi đang ngoan ngoãn ngồi trên giường lật xem quyển vở tập viết cũ của Niên ca nhi, nàng trêu:
“Lê Hoa ra trồng rau với nương nào.”
Lý Vi không ngẩng đầu lên, dứt khoát đáp:
“Không cần!”
Tuy nàng rất muốn phát huy sở trường của mình, nhưng cái thân hình bé nhỏ này hiện tại lực bất tòng tâm…
Nàng lại trêu:
“Vậy con muốn làm gì?”
“Đọc sách!”
Câu trả lời khiến mấy mẹ con nàng lại được một trận cười nghiêng ngả. Tiểu Xuân Hạnh tìm được Xuân Liễu về, nghe thấy thế cũng hét toáng lên:
“Con cũng muốn đọc sách!”
Gần trưa, Lý Hải Hâm dẫn Đồng Vĩnh Niên về, mặt tươi cười hớn hở. Bảo tiên sinh ở trường tư thục khen ngợi Niên ca nhi có nền tảng tốt, thông minh, chữ viết cũng đẹp.
Hà thị vui mừng không khép được miệng, hớn hở rửa tay chuẩn bị nấu cơm trưa lại định làm thịt gà.
Lý Hải Hâm liếc nhìn chuồng gà, cười như không cười:
“Hơn hai mươi con gà trống giờ chỉ còn lại hai con kia, còn định thịt nữa à?”
Đám Xuân Đào cũng cười trộm. Hà thị giật mình, trừng mắt nhìn đám nữ nhi rồi lườm trượng phu, quay người đi vào bếp:
“Thế thì đi mua thịt lợn!”
Đồng Vĩnh Niên mỉm cười gọi với theo bóng lưng nàng:
“Nương, không cần mua đâu”
Rồi ôm mấy quyển sách vào gian đông, gọi:
“Lê Hoa, ca ca có sách mới này.”
Lý Vi đang nằm buồn chán trên giường, trợn trắng mắt, thầm nghĩ sách mới thì có ích gì cũng đâu phải sách nông nghiệp.
“Muội xem này, đây là ‘Tam Tự Kinh’, đây là ‘Bách Gia Tính’, đây là ‘Thiên Tự Văn’…”
Có lẽ hôm nay cậu bé rất vui, đôi mắt u buồn sáng bừng lên, lấp lánh vẻ hưng phấn. Cậu bày hết sách mới mua ra trước mặt nàng giới thiệu từng quyển một.
Lý Vi bật dậy, chộp lấy cuốn “Thiên Tự Văn”. Đồng Vĩnh Niên cười ôm nàng vào lòng, nói:
“Quyển Thiên Tự Văn này ca ca hồi trước cũng từng học qua…”
Nói đến đây cậu bé khựng lại, Lý Vi cảm nhận được l.ồ.ng n.g.ự.c nhỏ bé phía sau cứng đờ, vội vàng dùng hai tay giơ cuốn sách lên quá đầu một cách khó nhọc hô to lanh lảnh:
“Đọc!”
Một lúc sau, phía sau mới có một bàn tay vươn ra đón lấy cuốn sách, giọng nói hơi run run vang lên:
“Được, ca ca đọc!… Thiên địa huyền hoàng, vũ trụ hồng hoang, nhật nguyệt doanh trắc, thần tú liệt trương…”
Giọng đọc tuy cố kìm nén nhưng vẫn nghe ra chút nghẹn ngào. Lý Vi thở dài trong lòng, trong nhà này không ai hiểu rõ hơn nàng, cái c.h.ế.t của nương cậu bé không hề phai nhạt theo thời gian. Dù từ khi chuyển đến đây, cậu bé không quay lại căn nhà nhỏ ở thôn tây nữa, vẻ mặt cũng tươi tỉnh hơn nhiều.
Sáng hôm Đồng Vĩnh Niên nhập học, Hà thị dậy thật sớm, luộc trứng gà và gói hai cái bánh bột mì trắng cho cậu bé mang theo. Tuy Lý Hải Hâm đã nói đi nói lại là cơm nước ở trường tư thục cũng không tệ, bảo nàng đừng lo lắng nhưng đứa trẻ này mới bảy tuổi, đến Lý gia chưa được bao lâu, lại là lần đầu tiên một mình ra ngoài, nàng làm sao yên tâm được.
Đồng Vĩnh Niên mặc bộ quần áo mới nàng may, đi đôi giày mới đại tỷ làm, mái tóc đen mềm mại bị tam tỷ Xuân Liễu chải đi chải lại, loay hoay cả buổi sáng mới b.úi được cái tóc ưng ý lại chít cho cậu bé chiếc khăn nàng mới cắt may. Vừa sửa soạn xong xuôi, Đại Võ và Đại Võ nương t.ử dẫn Đại Sơn vác cái rương sách bằng mây liễu mới đan sang.
Xuân Liễu nhìn thấy liền bĩu môi với cha:
“Cha, sao cha không làm cho Niên ca nhi cái rương sách như thế?”
Lý Hải Hâm cười bảo hôm nay rảnh sẽ đan, đảm bảo ngày mai Niên ca nhi có rương sách mới dùng ngay.
Chẳng bao lâu sau cả nhà Trụ T.ử cũng sang. Trụ T.ử nương vừa vào sân đã chỉ vào Đồng Vĩnh Niên cười:
“Thằng Trụ nhà tôi ấy à, đi học về oán trách mãi, bảo không nên cạo đầu nó trọc lốc thế này. Tiểu oa nhi đi học đều b.úi tóc, chít khăn như Niên ca nhi cả.”
Đại Võ nương t.ử cũng chỉ Đại Sơn:
“Thằng này ở nhà cũng lầm bầm suốt.”
Hai người đều cười, bảo tiểu nam hài chưa biết chữ mà đã biết đẹp xấu rồi, tiền bỏ ra cho đi học cũng coi như đáng.
Vì bọn trẻ mới bắt đầu đi học, sợ chưa quen đường, người lớn ba nhà bàn nhau mấy ngày đầu sẽ đưa đi, mỗi người luân phiên một ngày. Hôm nay đến lượt Đại Võ.
Tiễn mọi người đi xong, nương Trụ T.ử bảo nhà không có ai, không yên tâm, nói vài câu chuyện phiếm rồi về.
Lý Vi bị món măng trong rừng trúc làm cho ngứa ngáy trong lòng, dù sao lúc này trong nhà cũng không bận bèn quấn lấy Xuân Liễu đòi dẫn đi rừng trúc đào măng. Tiểu Xuân Hạnh đương nhiên hưởng ứng nhiệt liệt.
Xuân Liễu đi tìm hai cái xẻng, xách theo cái giỏ tre nhỏ dẫn hai muội muội chui vào rừng trúc.
--
Hết chương 34.