Cho nên Lý Vi cảm thấy mình nên kiếm tiền. Nên đóng góp chút sức lực cho cái gia đình này. Chỉ là... nàng buông tay xuống, rũ mi mắt nhìn đôi chân ngắn cũn của mình.
Đồng Vĩnh Niên thu hết mọi biểu cảm thay đổi trên mặt nàng vào đáy mắt rồi khẽ cười, tiểu nha đầu này vẫn tinh quái như hồi bé, luôn để lộ những biểu cảm của người lớn khi không ai để ý.
Cậu ngồi xổm xuống, cười hỏi:
"Lê Hoa phiền muộn gì thế?"
Lý Vi cười hì hì không trả lời. Nhìn măng mọc khắp rừng tiếp tục trầm tư.
Kiếp trước nàng có một người bạn thân nhà ở Quế Lâm, từng ăn măng chua nhà bạn ấy làm, vừa chua vừa thơm, lên men hoàn toàn tự nhiên rất ngon miệng, xào với ớt và thịt băm, vị chua cay ấy phải nói là tuyệt vời.
Nàng cố gắng lục lọi trong ký ức cách muối măng chua mà bạn từng nói. Hình như là dùng nước suối, để lắng một đêm. Măng thái sợi hoặc thái lát vừa ăn, phơi cho ráo nước, đổ nước suối vào rồi bỏ phần cặn lắng bên dưới đi. Dùng hũ có rãnh nước ở miệng để đựng, đổ nước vào rãnh, đậy nắp lại đảm bảo kín gió, mười lăm ngày là ăn được. Trong thời gian đó tuyệt đối không được mở nắp ra xem.
Nước suối thì dễ rồi, con suối sau nhà nước cũng trong vắt, hàm lượng khoáng chất chắc cũng không kém là bao chắc là dùng thay thế được. Chỉ là cái hũ kiểu đó không biết nhà có không. Trước đây cũng không để ý. Trực giác mách bảo cái hũ đó mới là vấn đề lớn. Người cổ đại chưa có khái niệm chân không, tự nhiên cũng không thiết kế ra loại hũ đó. Muốn kín gió chắc chỉ có nước dùng bùn bịt miệng hũ.
Nghĩ đến đây, nàng bỗng phấn chấn hẳn lên, tuy nàng không thể tự tay làm nhưng nàng có các tỷ tỷ thương yêu nàng, còn có tuyệt chiêu làm nũng nữa.
Nàng tụt xuống khỏi lòng Đồng Vĩnh Niên, vung tay nhỏ dõng dạc hô bằng giọng tiểu hài t.ử non nớt:
"Chúng ta đào măng đi."
Đồng Vĩnh Niên thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng rạng rỡ thì cũng cười rồi cúi xuống cầm cái cuốc chim, đi theo sau nàng chạy khắp rừng trúc, nàng chỉ cây nào thì đào cây nấy.
Hai người cười đùa đào được quá nửa buổi sáng thì Xuân Lan và Xuân Liễu khiêng sọt vào rừng trúc. Xuân Liễu liếc mắt thấy măng đào vứt lung tung khắp nơi lại thấy Đồng Vĩnh Niên mặt đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại, vội gọi:
"Niên ca nhi, đừng đào nữa. Dỗ con bé này chơi thôi mà, đệ tốn sức thế làm gì?"
Xuân Lan đặt sọt xuống, đi tới đón lấy cái cuốc chim từ tay Đồng Vĩnh Niên, kéo tay cậu ra xem, thấy lòng bàn tay trắng trẻo đỏ ửng suýt thì phồng rộp.
Mặt nàng trầm xuống, cúi người vỗ vào m.ô.n.g Lý Vi một cái:
"Suốt ngày chỉ biết nghĩ đủ trò hành hạ người khác chơi cùng muội."
Xuân Liễu vừa nhặt măng hai người đào được, vừa tiếp lời Xuân Lan mắng:
"Chứ còn gì nữa. Nó bày ra cái vườn rau, ngày nào cũng bắt chúng ta giúp dọn dẹp, giờ đào măng lại đến lượt chúng ta giúp thu dọn."
Lý Vi toét miệng cười lấy lòng nhị tỷ Xuân Lan, nhân lúc nàng chưa đứng dậy, hai tay ôm cổ nàng ấy hôn chụt một cái lên má, ngọt ngào gọi một tiếng nhị tỷ. Xuân Lan không giữ được vẻ mặt nghiêm nghị nữa, quay đầu đi cười "phì" một tiếng.
Đồng Vĩnh Niên lau mồ hôi trên trán, ngồi xổm xuống chỉ vào mặt mình:
"Ca ca đào măng cho muội cả buổi, Lê Hoa cũng hôn ca ca một cái đi."
Lý Vi do dự một chút, trợn trắng mắt:
"Huynh là nam nhi!"
Nói xong quyết đoán quay đầu, bước đôi chân ngắn cũn chạy về phía tam tỷ.
Xuân Lan sững người sau đó bật cười thành tiếng. Xuân Liễu cười càng to hơn, chạy lại đón Lý Vi, ôm nàng vào lòng:
"Tiểu tinh quái, muội mới tí tuổi đầu..."
Lý Vi quay đầu lại cười hì hì nhìn Đồng Vĩnh Niên mặt đỏ bừng.
Xuân Lan, Xuân Liễu nhặt đầy một sọt lớn măng hai người đào được hợp sức khiêng về sân. Lý Vi lon ton theo sau trong lòng cảm thán, thật không biết nàng tu mấy kiếp mới có được phúc khí này, cho nàng một gia đình tốt và những người tỷ tỷ tốt như vậy.
Tuy rằng đống măng này trong mắt các tỷ tỷ, ngoài việc cho lừa ăn ra thì chẳng có tác dụng gì lớn nhưng vẫn dành thời gian chơi cùng nàng.
Lại quay đầu nhìn Đồng Vĩnh Niên đi theo phía sau, mồ hôi trên mặt chưa khô, vẫy tay nhỏ với cậu bé cười càng thêm rạng rỡ.
Ăn trưa xong, Xuân Đào nhìn sọt măng lớn Xuân Lan, Xuân Liễu vừa khiêng về, cộng thêm đống lớn vừa đào hai hôm trước chất đống ở nhà tranh, thầm thì với Xuân Lan:
"Đống măng lớn thế này cho lừa ăn thì phí, mà người ăn thì không nổi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lại gọi vọng sang gian đông:
"Niên ca nhi, lần sau chơi với Lê Hoa thì đào ít thôi nhé."
Đồng Vĩnh Niên vâng dạ.
Lý Vi ngồi dưới gốc hạnh lớn, tay ngắn ôm chân ngắn, đang tính toán xem mở lời với đại tỷ thế nào, nghe thấy thế vội tụt xuống khỏi phản miệng kêu:
"Đại tỷ, đừng đem măng của muội cho lừa ăn."
Nàng thở hồng hộc chạy đến trước mặt, ngước nhìn Xuân Đào kéo vạt áo nàng làm nũng:
"Đại tỷ, chiều nay muội chơi muối măng được không?"
Xuân Liễu nghe thấy, ở trong sân lại mắng nàng.
Xuân Đào nghĩ nghĩ, chiều nay cũng chẳng có việc gì. Hơn nữa sắp đến vụ mùa bận rộn, lúc đó lại bỏ mặc Lê Hoa một mình thì tội nghiệp, bèn ngồi xổm xuống véo mũi nàng:
"Được rồi, vẫn để Lê Hoa chỉ huy, được không?"
Lý Vi mừng rỡ gật đầu lia lịa, quay người đi đến cửa nhà tranh, hai tay chống nạnh hét lớn:
"Nhị tỷ, tam tỷ, tứ tỷ, Niên ca nhi ~ chiều nay muội muối măng đấy nhé ~~~~"
Nàng biết nói sớm, giờ miệng lưỡi lanh lợi vô cùng, giọng nói non nớt vang vọng khắp sân chọc cho mấy người cười ồ lên.
Đại Sơn và Trụ T.ử vừa khéo sang tìm Đồng Vĩnh Niên chơi, nghe thấy ở cổng viện, gọi:
"Lê Hoa, cho bọn ta muối cùng không?"
Lý Vi thầm nghĩ, đang thiếu người thì có người đến, nhân lực có sẵn tội gì không dùng. Cánh tay nhỏ vung lên ra vẻ ban ơn:
"Được, cho các huynh muối cùng đấy."
Xuân Liễu lao tới định đ.á.n.h đòn nàng. Lý Vi cười khanh khách chạy về phía Đồng Vĩnh Niên.
Đợi đám trẻ bóc xong măng, Lý Vi nhờ đại tỷ rửa sạch, mỗi cây măng bổ đôi lại mè nheo nhị tỷ tìm cái hũ bụng to nương dùng muối tương mùa hè ra, rửa sạch sẽ phơi nắng. Viện cớ muốn tự mình muối không cho các nàng động tay, đuổi hết đám người vừa bóc vỏ măng đi chỉ giữ lại Xuân Đào giúp đỡ.
Xuân Đào biết tiểu muội khác với trẻ con trong thôn, từ nhỏ đã thích chơi mấy trò lạ lùng nên cứ chiều theo nàng.
Thái măng xong, theo yêu cầu của nàng múc nước trong vại đổ vào cái hũ đã phơi khô, bỏ những miếng măng đã ráo nước vào rồi đậy nắp, dùng bùn bịt kín miệng hũ một lớp dày. Cười hỏi nàng:
"Thế này là được rồi à?"
Quá trình này Lý Vi vì quá tập trung nên quên mất tìm cớ, cũng may Xuân Đào đã quen với sự tinh quái của nàng, hơn nữa quy trình Lý Vi chỉ huy muối măng cũng gần giống quy trình muối tương của Hà thị nên Xuân Đào tuy ngạc nhiên vì nàng nhớ rõ nhưng cũng không quá kinh ngạc.
"Được rồi." Lý Vi gật đầu, thấy trán đại tỷ lấm tấm mồ hôi vì bận rộn nãy giờ, trong lòng rất áy náy, vội đi bưng chậu nước ngọt ngào gọi: "Đại tỷ rửa tay đi."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ bừng vì dùng sức, Xuân Đào vội bước tới đón lấy rửa tay sạch sẽ, vẩy nước lên trán nàng:
"Cái con nha đầu này, ngày nào cũng rót mật vào tai ta."
Trán đột nhiên mát lạnh làm Lý Vi rùng mình, cười hì hì rúc vào lòng Xuân Đào.
Chạng vạng tối Hà thị về nhà, Xuân Hạnh thêm mắm dặm muối kể lại chuyện Lê Hoa nằng nặc đòi chơi trò muối măng khiến Hà thị dở khóc dở cười, ấn đầu nữ nhi nghiêm mặt mắng:
"Không kiếm việc cho các tỷ tỷ làm là con không chịu được phải không?"
Lý Vi cười hì hì lại ôm cổ nương làm nũng.
Đêm đến, nàng nằm trên giường ôn lại các bước muối măng buổi chiều, chắc chắn trong cả quá trình đại tỷ không để dính chút dầu mỡ nào lại chắc chắn măng đã ráo nước hoàn toàn mới bỏ vào, lại nghĩ lại quá trình bịt miệng hũ và chắc chắn đã bịt kín mít.
Lúc này mới yên tâm. Tràn trề hy vọng đi vào giấc ngủ, hy vọng mình thành công ngay lần đầu, làm ra món măng chua ngon vô địch thiên hạ.
--
Hết chương 45.