Hứa thị vừa nghe Lý Vương thị mở miệng nói phân gia thì gào thêm hai tiếng lấy lệ, không đợi lão nhị đỡ đã tự bò dậy, vừa lau nước mắt vừa hét:
"Muốn phân gia, nhà cửa và ruộng đất đều phải chia đều!"
Lý Hải Hâm nhìn khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn của lão Lý, so với ba năm trước lúc phu thê hắn mới ra ở riêng, ông dường như già đi năm sáu tuổi thì trong lòng dâng lên nỗi xót xa. Hắn kéo ghế nhỏ ngồi xuống, nhìn lão nhị và lão tam, cúi đầu suy nghĩ một lát rồi ngẩng lên hỏi lão Lý:
"Cha tính thế nào?"
Theo ý hắn, phân gia ra ở riêng cũng chẳng có gì không tốt. Dù sao đông người lắm chuyện, cãi vã nhiều. Hơn nữa hài t.ử hai nhà đều đang lớn dần, chuyện cưới gả mà mình không làm chủ được cũng bức bối.
Lão Lý trầm mặc hồi lâu, thở dài một tiếng:
"Phân thì phân đi!"
Lý Hải Hâm gật đầu, lại hỏi:
"Có cần đi gọi Ngũ gia gia, đại bá và tam thúc sang không?"
Lão Lý lắc đầu chỉ vào lão nhị và lão tam:
"Các con muốn phân gia, ta cho phân. Hôm nay để đại ca các con chủ trì, ta và nương các con tuy già rồi nhưng vẫn còn động đậy được, không cần các con nuôi. Nhà ta tổng cộng còn lại bấy nhiêu thứ, chia làm ba phần. Không thiên vị ai cũng không bênh vực ai. Được chưa?"
Lão tam và Vương Hỉ Mai nhìn nhau vội gật đầu.
Hứa thị nghe thấy hai lão nhân gia còn muốn giữ lại ruộng đất thì vội nháy mắt với lão nhị, lão nhị nhìn đại ca lại nhìn cha, cuối cùng cũng gật đầu.
Nói là chia gia tài nhưng thực ra cũng chẳng có gì nhiều để chia, nhà cửa có sẵn ai ở nhà nấy. Đồ đạc sinh hoạt còn lại Lý Hải Hâm không rõ lắm bèn bảo Hải Anh vào mời Lý Vương thị ra. Chẳng qua là nồi niêu bát đát, những thứ nhỏ nhặt thì chia làm ba phần, những thứ to như chảo sắt, chum nước không đủ chia thì ghi lại định giá chia đều rồi ai cần thì bỏ tiền ra mua cái mới.
Riêng gia súc trong nhà cùng ba con heo, mấy con gà, Hứa thị tranh giành kịch liệt. Nàng ta đòi con trâu lại đòi chia cho một con heo, ba con gà, ngoài ra xe bò cũng phải thuộc về nàng ta, nông cụ làm việc cũng phải sắm cho một bộ. Lý do là nàng ta về làm dâu mười năm nay, cống hiến nhiều hơn nhà lão tam...
Lý Vương thị sống c.h.ế.t không chịu, bảo trâu heo đều không thể cho, gà cũng không cho vì còn phải để bán heo con, bán trứng gà sắm của hồi môn cho Hải Đường.
Hứa thị nghe vậy nổi đóa, hét lên:
"Sắm của hồi môn? Tiền nương tích cóp đủ gả năm đứa nữ nhi rồi đấy! Đừng tưởng con cũng ngốc như đại tẩu, cái gì cũng không biết! Bao nhiêu năm nay tiền hai nhà chúng con làm ra nương đều giữ hết còn gì..."
Lý Vương thị nghe thế cũng nổi giận, đứng bật dậy gân cổ cãi lại Hứa thị:
"Người khác còn có mặt mũi nói câu này trước mặt ta, chứ ngươi thì không! Ngày nào cũng lười biếng trốn việc, cả cái thôn Lý gia này ai mà chẳng biết ngươi ham ăn lười làm!"
Ngoài cổng viện có phụ nhân nghe thấy câu này của Lý Vương thị, cười trộm nói nhỏ với người bên cạnh:
"Người khác này là chỉ Hải Hâm tẩu t.ử phải không? Giờ bà ta mới nhớ đến cái tốt của người ta..."
Đại Võ nương t.ử ở cùng ngõ với nhà cũ Lý gia, chuyện lớn thế này tự nhiên không thể không biết, đứng ở cổng nghe một lúc rồi đi sang nhà Hà thị.
Đến nơi, nàng ấy kể vắn tắt chuyện bên kia rồi cười nói:
"Hải Hâm tẩu t.ử, giờ bà ấy mới nhớ đến cái tốt của tẩu, muộn rồi!"
Hà thị trong lòng cũng thấy hả hê cười:
"Cái này gọi là ác giả ác báo."
Đại Võ nhi tức che miệng cười khanh khách:
"Chứ còn gì nữa."
Mãi đến khi trời tối mịt Lý Hải Hâm mới sầm mặt trở về, Hà thị thấy vẻ mệt mỏi trên mặt hắn thì biết bên tiền viện cãi nhau dữ dội lắm, cũng không hỏi nhiều. Vội vàng dọn cơm giục trượng phu ăn sớm nghỉ sớm.
Sáng sớm hôm sau Lý Hải Hâm ra đồng sửa sang lại mương nước.
Vương Hỉ Mai bế tiểu Xuân Minh sang nhà Hà thị ngồi chơi, mắt đỏ hoe vằn tia m.á.u và không còn vẻ tươi cười như mọi ngày. Hà thị hỏi ra mới biết, hôm qua sau khi Lý Hải Hâm chủ trì phân gia xong, Hứa thị trong lòng hậm hực, ngồi trong gian đông c.h.ử.i ch.ó mắng mèo suốt nửa đêm. Tính Lý lão tam nóng nảy, nếu không phải nàng can ngăn thì đã lao ra đ.á.n.h nhau một trận rồi.
Hà thị an ủi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nhà cũng phân rồi, sau này ít va chạm là được, yên tâm đi."
Vương Hỉ Mai thở dài:
"Sống chung một sân, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, sao mà dứt khoát được."
Hà thị cười cười không nói gì.
Vương Hỉ Mai lại nói:
"Muội bàn với lão tam rồi, đợi thêm hai năm nữa, tích cóp được ít tiền sẽ tìm chỗ khác dựng nhà ra ở riêng."
Lần này Hà thị nghe ra ý tứ, đoán chừng nhà lão tam muốn dọn đến ở cạnh nhà nàng. Nhất thời cũng không biết trả lời thế nào, nghĩ nghĩ rồi nói:
"Xuân Minh còn nhỏ. Muội còn phải nhờ nãi nãi nó trông cháu giúp đấy. Hơn nữa, muội còn trẻ biết đâu lúc nào lại có đứa thứ hai, đợi con lớn rồi tính cũng chưa muộn."
Vương Hỉ Mai biết Hà thị tuy vẫn luôn thân thiết với mình nhưng vì chuyện trước kia của lão tam nên vẫn còn khoảng cách, không thân bằng mấy người nhà Đại Võ và Ngân Sinh không cùng huyết thống. Thấy vậy bèn không nói nhiều nữa, ngồi chuyện phiếm một lát rồi cáo từ.
Nàng vừa đi được một lúc thì Hứa thị bế Liên Hoa cũng đến. Sắc mặt cũng khó coi, hai mắt sưng húp, tóc tai rối bù.
Vào nhà chính liền khóc lóc:
"Đại tẩu, tẩu xem đại ca phân gia cho chúng ta thế đấy, làm sao chúng ta sống nổi đây. Trâu cũng không cho, heo cũng không cho, chia cho mỗi hai con gà mái già không biết đẻ trứng..."
Hà thị nhíu mày ngắt lời nàng ta khóc lóc, cả nhà đang yên lành không bệnh không tật, nàng ta khóc to thế này không sợ mang xui xẻo đến cho nhà nàng sao?
"Nương Xuân Phong, nhà phân cũng phân rồi, dù có không phục thì lúc đó các người cũng đã đồng ý. Đây là đại ca cô phân cho, nếu để người trong họ đến phân xử, chưa chắc đã được ngần ấy thứ đâu."
Sắp đến vụ gặt lúa mạch, mỗi nhà được chia ba hộc lúa mạch ăn, nông cụ làm đồng như cày, bừa, mỗi nhà được sắm một bộ. Tuy không được chia gia súc nhưng mỗi người được một quan tiền, chưa kể ruộng tốt và nhà cửa. Riêng chỗ đó đã tiết kiệm được một khoản lớn rồi. Cũng không biết là đến kể khổ với nàng hay là đến khoe khoang nữa?
Hứa thị nghe ra giọng điệu không vui của Hà thị, ngượng ngùng lau nước mắt lại lải nhải kể lể Lý Vương thị thế này thế nọ. Hà thị một câu cũng không tiếp lời, chỉ "ừm ừm à à" cho qua chuyện.
Nàng ta nói một lúc thấy chán liền bế Liên Hoa bỏ về.
Đến trưa, đại cô và đại dượng nghe tin, mượn xe bò hàng xóm chạy đến. Nghe nói Lý Hải Hâm chủ trì phân gia, ruộng đất chia ba phần, trừ việc để lại cho cha nương một con trâu ba con heo, còn lương thực và tiền bạc đều chia hết. Lại còn phải mua nồi niêu xong chảo mới cho nhà lão nhị và lão tam. Đại dượng hậm hực nói:
"Đại ca phân gia hay thật đấy, vặt sạch của nả của cha nương!"
Đại cô kéo áo trượng phu, biết hắn vẫn còn ghi hận chuyện bị đại ca đuổi ra khỏi nhà hồi định đổi Lê Hoa. Cửa sổ gian đông đang mở, để nhà lão nhị nghe thấy lại truyền ra ngoài, đại ca đại tẩu lại càng giận họ hơn?
Lão Lý cúi đầu xua tay yếu ớt, bảo chuyện đã qua rồi đừng nhắc lại nữa.
Đại cô thấy sắc mặt Lý Vương thị đen sì, vội đỡ bà vào nhà chính nói chuyện, lôi chuyện hôn nhân của Hải Đường ra nói:
"Nương, chuyện của Hải Đường rốt cuộc tính thế nào? Năm nay mà không định, sang năm là hai mươi rồi đấy!"
Ở thôn Lý gia, nữ t.ử hai mươi tuổi chưa xuất giá bị coi là cô nương ế. Bị gán cái mác này, muốn làm mai lại phải hạ thấp tiêu chuẩn thế thì còn tìm được nhà t.ử tế nào nữa?
Lý Vương thị nghe thế cũng tỉnh táo lại:
"Ở thôn Liễu có một hậu sinh cũng không tệ, gia cảnh cũng ổn, hai người huynh đệ, bên trên có tỷ tỷ đã xuất giá sớm, nó là tiểu nhi t.ử. Chỉ là tướng mạo bình thường, Hải Đường không ưng lắm."
Đại cô chau mày:
"Đẹp mã có mài ra ăn được không? Người thật thà chịu khó, gia cảnh tốt, gả sang đó mới không chịu khổ."
Đại dượng tướng mạo cũng được. Nhưng huynh đệ tỷ muội đông, lại thêm cha nương nay ốm mai đau, nhà nghèo kiết xác cũng vì thế.
Lý Vương thị nghe vậy liền kéo nữ nhi vào gian tây nhà chính bảo khuyên nhủ Hải Đường.
Đại cô đoán không sai chút nào, lời của đại dượng cuối cùng cũng bị Hứa thị truyền đến tai Hà thị. Lúc đầu nghe xong, Hà thị rất tức giận thầm trách Lý Hải Hâm cứ thích chõ mũi vào chuyện người khác. Nhưng sau nghĩ lại thấy không đáng để giận. Tối trước khi đi ngủ liền thủ thỉ với Lý Hải Hâm, dù sao cũng phân gia rồi sau này trừ những việc liên quan đến cha nương, đừng xen vào chuyện của họ nữa. Kẻo lại làm ơn mắc oán.
Lý Hải Hâm đáp rất trôi chảy, cũng chẳng biết có nghe lọt tai hay không.
--
Hết chương 46.