Lý Hải Hâm đáp lời rồi véo má Lý Vi:
"Cũng may Lê Hoa muốn bắt ve, nếu không đúng là không tìm ra cách hay diệt trừ loài sâu này."
Lý Vi cười hì hì, chỉ vào hũ đựng sâu:
"Cha nương cũng bắt dế nhũi về cho gà ăn đi."
Hà thị cười vang, nhìn lũ sâu không ngừng lao tới, bàn với Lý Hải Hâm:
"Thiếp thấy ruộng phía bắc nhiều nhà cũng lắm sâu này, hay là đi báo tin cho người ta một tiếng, muốn bắt thì mọi người cùng bắt cũng nên ra tay sớm một chút. Chậm nữa thì mầm lương thực vụ thu hỏng hết mất."
Lý Hải Hâm đồng ý. Bảo đi luôn thôi, dù sao trời vẫn còn sớm.
Hà thị gọi Xuân Đào, Xuân Lan ra trông ba đứa nhỏ đừng để lửa làm bỏng rồi cùng Lý Hải Hâm xách đèn l.ồ.ng đi ra khỏi sân.
Lý Vi cùng các tỷ tỷ chiến đấu hăng hái hơn nửa đêm, kết quả bắt được non nửa hũ dế nhũi. Nàng cười không khép được miệng. Xuân Đào, Xuân Lan việc nhà việc đồng áng thì làm được nhưng việc bắt sâu này không bằng Xuân Liễu và tiểu Xuân Hạnh, hai người nhìn hũ sâu mà da đầu tê dại lại nhìn mặt Niên ca nhi cũng đầy vẻ kinh hãi thì nhìn nhau bật cười.
Chạng vạng tối hôm sau, Hà thị và Lý Hải Hâm cùng mấy nhà có ruộng giáp ranh phía bắc ra đồng đốt lửa bắt dế nhũi, Lý Vi gọi với theo:
"Nhất định phải bắt sâu về cho gà ăn nhé."
Gà mái trong nhà hiện tại còn hơn sáu mươi con, ăn khỏe lắm, non nửa hũ sâu bắt đêm qua chỉ đủ chúng ăn một ngày.
Phu thê Hà thị đi rồi, Lý Vi lại bày trò mới, đêm qua nàng chợt nhớ lại kỳ nghỉ hè năm hai đại học, nàng theo các đàn chị năm tư về một ngôi làng nhỏ trải nghiệm cuộc sống tích lũy kinh nghiệm, người dân địa phương còn có một cách dụ bắt dế nhũi nữa, chính là dùng phân trâu bò. Dùng ánh lửa dụ bắt là lợi dụng tính hướng sáng của loài sâu này, còn cách sau là lợi dụng tính hướng mùi thơm ngọt của chất hữu cơ ủ hoai như phân ngựa, phân trâu. So sánh hai cách này, cách sau rõ ràng thích hợp để áp dụng dụ bắt trên đồng ruộng hơn cách trước.
Ngồi trên ghế đẩu trong sân suy nghĩ một lát, nàng chạy đi gọi Xuân Liễu và Xuân Hạnh:
"Tam tỷ tứ tỷ, vườn rau nhỏ của muội đến lúc bón phân rồi."
Xuân Liễu đặt đôi giày rơm đang đan dở xuống, cười nàng:
"Muội cứ hành hạ tỷ đi."
Đứng dậy lại nói:
"Tỷ không sang tiền viện xin phân heo cho muội đâu đấy."
Lý Vi ôm đùi Xuân Liễu, cười ngọt ngào:
"Không cần phân heo đâu, dùng phân nghé con là được rồi."
Xuân Hạnh mất kiên nhẫn xách cái giỏ đựng phân tới:
"Nhanh lên, làm phân cho muội xong tỷ muốn ra đồng xem cha nương bắt sâu."
Hai người hót phân nghé con bỏ vào giỏ khiêng ra giữa vườn rau, Lý Vi lấy cớ muốn tự chơi đuổi các nàng đi. Xuân Hạnh phủi quần áo kéo Xuân Liễu cùng ra đồng.
Lý Vi cầm xẻng nhỏ đào một cái hố đất sâu hai thước dài rộng mỗi chiều ba thước giữa vườn rau, đợi nàng hì hục đào xong thì trời đã tối, thấy Đồng Vĩnh Niên vào sân vội vàng đổ nửa giỏ phân trâu xuống hố. Lúc này chưa tìm được cớ gì, nếu huynh ấy đòi giúp rải phân trâu ra đất thì đúng là giúp làm hỏng việc.
"Lê Hoa, muội đang làm gì đấy?"
Đồng Vĩnh Niên từ xa thấy nàng, không kịp thay y phục đã đi về phía này.
Lý Vi vừa xúc chỗ phân rơi vãi ngoài hố vào trong, vừa nói:
"Muội học cha nương ủ phân đấy."
Đồng Vĩnh Niên đi đến bên vườn rau, thấy giày hoa nhỏ và tay nhỏ của nàng đều dính không ít phân trâu, đôi mày thanh tú nhíu lại bước vào kéo nàng:
"Mau ra đây, ca ca làm cho."
Lý Vi lắc đầu quầy quậy:
"Sắp xong rồi."
Tay đẩy nhanh động tác, xúc hết chỗ phân rơi vãi vào. Cười nói:
"Nhìn muội giỏi chưa này, mai phân ủ xong là có thể bón cho vườn rau của muội rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đồng Vĩnh Niên khẽ cười, đưa tay lau vết bùn b.ắ.n lên trán nàng kéo nàng đi rửa tay thay giày.
Phu thê Hà thị và Lý Hải Hâm dụ bắt dế nhũi ngoài ruộng đến đêm khuya mới về. Lúc về còn mang theo một cái hũ lớn, bên trong đầy ắp sâu bắt được.
Lý Vi nghe tiếng động trong sân biết họ mệt không nhẹ, quyết định ngày mai sẽ khéo léo cho họ biết cách làm nhẹ nhàng hơn này.
Sáng hôm sau trời vừa hửng sáng, Lý Vi vội vàng dậy mặc quần áo, Xuân Đào thấy nàng vội vàng như thế hỏi nàng đi đâu, nàng ném lại một câu:
"Đi bón phân cho vườn rau."
Dứt lời người đã ra khỏi cổng.
Xuân Đào và Xuân Lan cười:
"Lê Hoa ngày nào cũng thích làm mấy trò kỳ quái."
Lý Vi thăm dò bên cạnh hố đất trước quả nhiên có dấu vết dế nhũi bò qua, mà đống phân trâu nàng đổ bừa xuống hơn nửa hố cũng trở nên tơi xốp, gần như lấp đầy cả hố đất. Dùng xẻng nhỏ nhẹ nhàng gạt lớp phân trâu bị đùn lên xốp xộp bên trên ra thình lình mấy con dế nhũi béo múp hiện ra trước mắt, dế nhũi đột nhiên thấy ánh sáng thì kinh hãi chui rúc tứ phía, trong nháy mắt lại chui tọt vào đống phân.
"Nương, nương," Lý Vi hét to về phía sân, "Nương, nương mau ra xem này, đống phân của con có nhiều dế nhũi lắm."
Hà thị vội vàng chạy tới, đợi bà đến nơi Lý Vi xúc một xẻng xuống lộ ra mấy con dế nhũi, Hà thị giật mình vội gọi Lý Hải Hâm ra xem.
Lý Hải Hâm nhìn thấy, cười:
"Ái chà, nha đầu này lại làm ra trò gì thế này."
Lý Vi đành phải nói lại lời nói dối học ủ phân lần nữa. Hà thị cười:
"Con ngày nào cũng học đòi làm người lớn."
Vội vàng bảo Xuân Hạnh lấy hũ ra bắt hết dế nhũi bên trong ra cho gà ăn. Một cái hố vuông nho nhỏ như vậy mà bắt được non nửa hũ sâu.
Xuân Hạnh cười:
"Hôm qua cha nương cũng bắt được một hũ sâu, hôm nay thêm non nửa hũ này đủ cho gà nhà ta ăn hai ba ngày."
Nói xong thì hớn hở ôm đi cho gà ăn.
Lý Vi hùa theo lời Xuân Hạnh quấn lấy nương:
"Con muốn ra đồng đào hố đổ phân trâu bắt sâu cho gà ăn."
Xuân Hạnh cũng reo lên con cũng muốn đi.
Mùa hè mọi năm cũng có dế nhủi chỉ là không nhiều như năm nay, Lý Hải Hâm và Hà thị ban ngày hôm qua ra đồng xem xét lại một lượt, cứ mười cây mầm non thì có một cây bị dế nhũi c.ắ.n phá, mấy nhà ruộng giáp ranh cũng vậy. Hắn lại sang tiền viện hỏi lão Lý và lão tam ruộng có thứ này không, họ bảo cũng có chỉ là không nhiều như ruộng phía bắc. Ai nấy đều lo sốt vó.
Lê Hoa ban đầu là bắt ve kết quả dùng đống lửa dẫn dụ được dế nhũi, hôm qua họ ra đồng thử một lần quả nhiên hữu hiệu chỉ tội hơi mệt. Hôm nay lại dùng phân trâu học người lớn ủ phân lại dẫn dụ được thứ này còn nhiều hơn cả hôm qua, lại đỡ tốn sức.
Lý Hải Hâm cảm thấy trùng hợp đến kỳ lạ nhưng nghĩ lại hành động của Lê Hoa lại thấy như thật sự trùng hợp. Nghĩ nghĩ bèn bàn với Hà thị, chi bằng thử theo cách này xem sao, nếu hữu hiệu thì còn hơn đốt lửa bắt dế nhũi, dù sao ruộng cũng cần bón phân nhân tiện chở ra luôn.
Hà thị cũng đồng ý, hai người ăn sáng xong xúc phân lừa phân gà tích trữ trong nhà lên xe, chở ra đồng. Lý Vi nhìn bóng dáng họ xa dần thì có chút tiếc nuối, dụ bắt dế nhũi thì phân trâu phân dê là tốt nhất, ngoài ra nếu chịu đầu tư tưới thêm chút nước đường lên thì hiệu quả càng tốt hơn.
Nhưng hiện tại nàng chỉ có thể làm đến mức này, chỉ mong mấy nhà ruộng giáp ranh có dùng phân trâu bò, cha nương nàng có thể phát hiện ra bí quyết trong đó.
Phu thê Hà thị chở phân ra ruộng làm theo cách này, mỗi ngày đi kiểm tra một lần, quả nhiên bắt được không ít dế nhũi, Xuân Hạnh và Xuân Liễu hai cao thủ bắt sâu sáng tạo ra cách dùng rổ mắt thưa sàng sâu mang chiến lợi phẩm về nhà cho gà ăn.
Từ khi bắt đầu cho ăn dế nhũi, lượng trứng gà mái đẻ tăng gấp đôi. Vốn dĩ mỗi ngày năm sáu mươi quả, bỗng tăng lên khoảng một trăm quả, sự khích lệ này không những khiến hai cao thủ bắt sâu Xuân Liễu Xuân Hạnh rảnh rỗi là nghĩ cách bắt sâu mà còn làm Hà thị cười không khép được miệng. Riêng tiền trứng gà một ngày đã nhiều hơn bình thường hai mươi đồng lại còn tiết kiệm được lương thực.
Cả nhà lúc nào cũng treo câu khen ngợi Lý Vi bên miệng, làm hại lòng hư vinh bé nhỏ của nàng phồng to nhanh ch.óng.
Hơn mười mẫu ruộng phía bắc, phu thê Hà thị và Lý Hải Hâm cả ngày làm cỏ kiêm dụ bắt dế nhũi, bận rộn chừng mười ngày, cảm thấy bắt đã vãn mới chịu thôi.
Những nhà học được cách này đều đến cảm ơn Lý Hải Hâm, nghe nói là do Lê Hoa chơi ủ phân vô tình phát hiện ra thì đều cười khen đứa trẻ này vận khí tốt, là đứa có phúc khí...
Trong thời gian ngắn tạo ra vô số sự trùng hợp, Lý Vi cảm thấy mình cần phải im hơi lặng tiếng một chút, hơn nữa trong nhà có Xuân Liễu Xuân Hạnh hai người nhiệt tình bắt dế nhũi cho gà ăn dâng caocũng không cần nàng phải tự thân vận động đi bắt nữa. Chỉ tận tâm tận lực chăm sóc đôi thỏ sắp làm cha nương của nàng thôi.
--
Hết chương 51.