Võ Duệ bước vào nhà, Đồng Vĩnh Niên ngừng b.út gật đầu chào hỏi. Võ Duệ tỏ vẻ không được tự nhiên đảo mắt nhìn đi chỗ khác.
Lý Vi cười thầm trong bụng chẳng thèm để ý đến cậu ta, giục Đồng Vĩnh Niên viết tiếp, Xuân Hạnh cũng hùa theo giục. Đồng Vĩnh Niên vỗ đầu hai đứa mỗi đứa một cái rồi tiếp tục dựa bàn viết chữ. Nét chữ của cậu thanh tú, bay bổng lại có lực nhìn rất đẹp mắt.
Võ Duệ đứng nhìn một lúc thấy không ai đoái hoài đến mình, quay đầu lại thấy cảnh đó, lập tức dậm chân hét toáng lên:
"Cho ta viết với!"
Giọng oang oang làm Lý Vi đau cả tai.
Xuân Hạnh nhướng mày nheo mắt, hai tay chống nạnh chắn trước mặt cậu ta:
"Ngươi mà hét nữa là ta đuổi về đấy!"
Võ Duệ tức tối nhảy cẫng lên, đôi mắt xếch hung dữ trừng trừng:
"Ngươi... ngươi dám đuổi ta?"
Đồng Vĩnh Niên đặt b.út xuống bảo Lê Hoa và Tiểu Hạnh tự chơi rồi đứng dậy túm cổ áo Võ Duệ lôi ra ngoài. Võ Duệ vừa bị lôi đi vừa la hét ầm ĩ.
Xuân Hạnh và Lý Vi cười hì hì chạy ra cửa đông phòng xem kịch vui.
Ra đến sân Đồng Vĩnh Niên vừa buông tay, Võ Duệ liền nhảy chồm chồm gầm gừ múa may một bài quyền cước không rõ tên tuổi, ra vẻ thách thức trước mặt Đồng Vĩnh Niên:
"Có giỏi thì đừng túm cổ áo ta, hai ta đ.á.n.h một trận ra trò xem nào!"
Đồng Vĩnh Niên liếc cậu ta một cái, tháo giày đi giúp Hà thị phơi kê. Võ Duệ đứng bên cạnh vừa nhảy vừa hét. Hà thị quay lại cười:
"Duệ ca nhi, Niên ca nhi đang đùa với con đấy. Trưa nay muốn ăn gì? Để ta bảo Xuân Đào làm cho."
Võ Duệ nghĩ ngợi, đảo mắt:
"Ăn sủi cảo đi."
Giọng điệu miễn cưỡng vô cùng, chẳng khác gì câu "dù sao nhà các người cũng chẳng có gì ngon" là mấy.
Hà thị bảo Lý Hải Hâm đi mua thịt, Xuân Đào ra vườn nhổ ba bốn cây cải trắng nhỡ. Chẳng ai thèm để ý đến Võ Duệ, cậu ta chạy ra vườn bẻ ít lá cải cầu vồng cho thỏ ăn rồi lại ra chuồng heo lấy que chọc đám heo con đang nằm phơi nắng sau khi ăn no.
Đại Sơn và Trụ T.ử vác hai cái lờ cá đến rủ Đồng Vĩnh Niên ra suối bắt cá. Sau thu nước suối cạn, dòng chảy êm ả, chỗ nước sâu có không ít cá con phần lớn đã lớn bằng bàn tay, đám nam hài trong thôn lúc này không phải giúp người lớn việc đồng áng, rảnh rỗi là thích chạy ra bờ sông.
Hà thị dặn dò đừng ra chỗ nước sâu rồi để Đồng Vĩnh Niên đi cùng Đại Sơn, Trụ Tử. Xuân Hạnh ôm cái chậu sành sứt mẻ cũng đòi đi theo.
Võ Duệ vứt cái que xuống hét toáng lên:
"Ta cũng đi!"
Mùa xuân có lần cậu ta đến Lý gia chơi, đúng lúc Đồng Vĩnh Niên, Đại Sơn và Trụ T.ử được nghỉ học đang chơi ở nhà. Võ Duệ thấy ba người chơi vui vẻ liền cố tình phá đám. Lúc thì cướp vòng sắt lúc thì giật con quay, hoặc là lúc Đại Sơn, Trụ T.ử đang rình b.ắ.n chim thì cậu ta cố tình làm chim sợ bay mất. Đại Sơn và Trụ T.ử biết cậu ta là người trên trấn, tuy bực nhưng không dám đ.á.n.h. Cuối cùng Đồng Vĩnh Niên túm cổ áo ném cậu ta về sân bảo với Lý Vi và Xuân Hạnh:
"Nó mà còn phá đám nữa thì lần sau đừng cho vào cửa!"
Hai đứa nhỏ tự nhiên ngoan ngoãn gật đầu, Xuân Hạnh cầm cái chổi lớn đứng chắn trước mặt cậu ta, dọa nếu còn dám phá đám sẽ quét ra khỏi cửa.
Cậu ta hậm hực không cam lòng, một lúc sau lại mon men đến gần nhưng lần này tuy tranh giành mọi thứ nhưng không còn cố ý phá đám nữa.
Đại Sơn quay đầu lại nhíu mày rậm:
"Ngươi đi theo cũng được nhưng không được phá đám đâu đấy!"
Võ Duệ hất mặt lên trời:
"Ta phá đám bao giờ?"
Mặt Đại Sơn sầm xuống, cậu ta càng vênh mặt lên cao hơn. Liếc thấy Trụ T.ử cũng sầm mặt, cậu ta càng đắc ý nhìn trời cười hì hì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đồng Vĩnh Niên nháy mắt với hai người kia, ba người rón rén vác lờ cá bỏ đi. Tiểu Xuân Hạnh một tay dắt Lý Vi cũng lặng lẽ bám theo.
Mãi đến khi mọi người đi được hơn mười bước, Võ Duệ vẫn giữ nguyên cái dáng vẻ đắc ý nhìn trời ấy. Lý Vi che miệng cười khúc khích. Thằng nhóc này đến nhà nàng lần nào cũng làm trò cười, lần nào cũng bị chỉnh mà vẫn chứng nào tật nấy.
Lý Vi đếm từng bước một, xem lần này cậu ta mất bao nhiêu bước mới tỉnh ngộ. Khi nàng đi đến bước thứ ba mươi chín, phía sau vang lên tiếng gầm kinh thiên động địa.
Mọi người lập tức cười phá lên. Võ Duệ hớt hải chạy theo, mặt đỏ bừng đến trước mặt bọn họ nhảy chồm chồm.
Đồng Vĩnh Niên vừa đưa tay ra thì cậu ta rụt cổ lại. Mọi người lại cười, tay Đồng Vĩnh Niên không dừng lại, đặt lên vai cậu ta nhặt mấy cái râu ngô dính trên đó vứt đi:
"Đi thôi."
Từ đầu đến cuối, trong mắt Đồng Vĩnh Niên luôn ánh lên nét cười ôn nhu.
Hôm nay trời đẹp vô cùng. Ánh nắng vàng rực nhảy nhót trên đám lau sậy ven suối, phủ lên những bông lau trắng xóa một lớp ánh sáng vàng nhạt.
Nước suối trong xanh mang theo hơi lạnh đặc trưng của cuối thu. Đồng Vĩnh Niên không cho Xuân Hạnh và Lý Vi nghịch nước, chỉ cho hai đứa đứng trên bờ nhìn.
Xuân Hạnh tranh thủ lúc đặt lờ cá rồi chui vào bụi lau bẻ hoa lau chơi.
Lý Vi thấy thế cũng muốn chui vào theo nhưng bị Đồng Vĩnh Niên kéo lại:
"Lát nữa ca ca dẫn muội đi hái."
Lý Vi không chịu, chân nàng giờ nhanh nhẹn lắm rồi không muốn làm tiểu nữ hài nữa đâu.
Võ Duệ đang nhìn chằm chằm Đại Sơn và Trụ T.ử đặt lờ cá bỗng quay đầu lại, đôi mắt xếch ánh lên vẻ chế giễu, dùng tay đo đo:
"Ngươi còn chưa cao bằng cái ghế đẩu đâu."
Thấy Lý Vi mở to đôi mắt đen láy trừng mình, cậu ta lại chỉ vào bụi lau nói:
"Nhà các ngươi con bé kia hung dữ nhất thì ngươi đứng thứ hai!"
Nói rồi nhìn Đồng Vĩnh Niên với vẻ khiêu khích, Lý Vi cúi xuống nhặt hòn đá ném cậu ta, cậu ta cười quái dị một tiếng rồi bỏ chạy.
Cả buổi sáng hai cái lờ cá bắt được mười lăm mười sáu con cá nhỏ cỡ bàn tay, có cá trích, có cá trắm cỏ, Võ Duệ tranh ôm cái chậu sành sứt đựng cá trước ra vẻ ai dám tranh với ta, ta đổ hết cá xuống suối cho xem.
Đại Sơn và Trụ T.ử cúi đầu vác lờ cá về sân. Hà thị vội an ủi, giữ hai đứa lại ăn sủi cảo trưa nay. Hai đứa mới vui vẻ trở lại.
Xuân Hạnh liếc nhìn Võ Duệ đang ôm chậu sành hớn hở bèn ra hiệu cho các tỷ tỷ đừng ai thèm để ý đến cậu ta. Đám Xuân Đào hiểu ý, ai nấy tản đi làm việc của mình.
Võ Duệ ôm chậu sành ngắm nghía một lúc, ngẩng đầu lên thì thấy trong sân chẳng còn ai, mắt đảo liên hồi giấu chậu sành lên mái chuồng heo lợp tranh rồi phủi quần áo đi vào gian đông tìm người chơi.
Bữa trưa là sủi cảo nhân thịt heo cải trắng, vì đông người nên Xuân Liễu và Xuân Lan gói, Xuân Đào cán vỏ, Hà thị nhóm lửa luộc sủi cảo.
Mẻ sủi cảo đầu tiên trắng ngần được vớt ra, cho mấy đứa trẻ chơi cả buổi sáng ăn trước. Vẫn là bàn ăn đặt ở vạt áo tường ấm áp trong sân, thêm một bát nước chấm tỏi giã nhỏ trộn dầu vừng.
Đại Sơn và Trụ T.ử mỗi đứa một miếng chấm tỏi xuýt xoa ăn ngon lành, Võ Duệ kéo bát nước chấm về phía mình:
"Cái này chỉ cho ta ăn thôi!"
Xuân Hạnh định nổi đóa, Đồng Vĩnh Niên vỗ vai con bé rồi vào bếp lấy một bát khác ra.
Ăn xong cơm trưa, Võ Duệ bắt đầu díu mắt buồn ngủ. Hà thị nghe Võ chưởng quầy kể cậu ta có thói quen ngủ trưa từ bé nên vội bảo Đồng Vĩnh Niên dẫn cậu ta vào gian đông ngủ một lát.
Cậu ta vừa vào phòng ngủ, Xuân Hạnh nhanh ch.óng trèo lên mái chuồng heo lấy cái chậu sành xuống. Mấy người chia nhau hơn mười con cá nhỏ chỉ để lại hai ba con bé tí tẹo rồi lại đặt chậu sành về chỗ cũ.
Vốn tưởng Võ Duệ ngủ trưa dậy sẽ còn quậy phá một trận nữa, không ngờ cậu ta quên sạch sành sanh. Trước lúc đi Nhị Trụ nhắc lại lời Võ chưởng quầy dặn Lý Hải Hâm: Nông nhàn rồi tranh thủ đan nhiều rổ rá một chút. Lý Hải Hâm bảo hắn về nhắn với Võ chưởng quầy, mùng sáu tháng chín nhất định sẽ chở hàng sang.
Võ Duệ nghe thấy thế một tay chỉ vào Xuân Hạnh bảo:
“Ngươi cũng tới đi, ta cho ngươi xem chữ ta viết. Chắc chắn đẹp hơn ca ca ngươi viết!”
Kê và ngô phơi khô xong, nộp thuế lương thực phần còn lại cho vào kho. Lý Hải Hâm ước tính sơ qua, năm nay ngô thu hoạch được nhiều hơn năm ngoái mỗi mẫu một hộc, trong lòng phấn khởi bàn với Hà thị đem chỗ ngô xấu đi xay, trộn làm thức ăn cho gà, heo con và nghé con.
Mọi việc đâu vào đấy, Lý Hải Hâm bắt đầu c.h.ặ.t tre đan rổ rá. Lý lão tam vẫn sang giúp. Tay nghề của hắn giờ tuy chưa bằng Lý Hải Hâm nhưng cũng tàm tạm rồi. Lý Hải Hâm bèn bảo hắn tự c.h.ặ.t tre tự đan cũng mang bán cho cửa hàng Võ chưởng quầy. Dù sao Lý Hải Hâm đan là để cung cấp cho cửa hàng trên huyện thành, không ảnh hưởng gì đến nhau.