Tú Sắc Điền Viên

Chương 94: Xuân Đào đính hôn (1)



 

Mùng tám tháng sáu, Triệu gia sai bà mối Đinh sang báo tin, ngày tốt làm lễ vấn danh là hai mươi tám tháng sáu.

Theo quy củ ở quê, lễ vấn danh tặng lễ vật, lễ nạp thái tặng tiền sính lễ.

Lễ vấn danh thường chỉ gồm hoa cài đầu, trâm cài tóc, khăn tay, vải vóc các loại, đựng trong sáu mâm hoặc mười hai mâm. Nhà nông làm lễ vấn danh phần lớn là hoa lụa, trâm đồng đến đồ bạc cũng rất ít thấy.

Nói xong chuyện này, bà mối Đinh lén nói cho Hà thị biết số tiền sính lễ nương Thạch Đầu chuẩn bị cho lễ nạp thái: sáu quan tiền, hai tấm vải bông mịn còn lại trang sức các thứ cũng không khác mấy so với các nhà nông khác.

Hà thị bảo Vương Hỉ Mai chạy sang ngồi tiếp chuyện bà mối Đinh còn mình ra ngoài bàn bạc với Lý Hải Hâm. Hắn gật đầu, bảo tuy hơi ít nhưng Thạch Đầu còn đang đi học nên hắn thấy cũng được. Nói đi cũng phải nói lại, số tiền sính lễ này cũng thuộc loại trung bình khá không tính là ít nhưng nữ nhi nhà ai người nấy xót, Lý Hải Hâm nói vậy cũng chẳng sai.

Hà thị trong lòng cũng thấy hơi thiệt thòi cho Xuân Đào nhưng gia cảnh nhà Thạch Đầu là vậy. Lại từng tiếp xúc với nương Thạch Đầu, bà ấy cũng không giống kiểu người có của mà keo kiệt.

Bèn vào nhà đông nói chuyện với Xuân Đào, Xuân Đào cười cười:

“Không ít đâu. Còn nhiều hơn tam thẩm một quan đấy!”

Hà thị đ.á.n.h nhẹ nữ nhi, cũng cười:

“Lời này đừng để tam thẩm con nghe thấy.”

Rồi đi ra ngoài.

Hà thị khách sáo với bà mối một hồi, bảo không có yêu cầu gì khác lại biếu năm mươi đồng và hai gói điểm tâm rồi tiễn bà ta ra về.

Hôn sự của Xuân Đào lúc mới bàn bạc, Hà thị không dám để lộ ra ngoài sợ giữa chừng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Xuân Đào.

Giờ đã định ngày làm lễ vấn danh, phải báo cho Lý Vương thị, đại nương, tam nương, cả nhà lão nhị, lão tam biết, đến hôm đó những bậc trưởng bối thân thiết này của Xuân Đào đều phải có mặt mới được.

Hứa thị nghe tin nhà đã định hôn sự, chàng rể tuấn tú lịch sự lại là tú tài, ban đầu cũng khen Xuân Đào có phúc khí một hồi, đang nói bỗng nhớ ra điều gì, ghé sát Hà thị định nói.

Hà thị xưa nay biết tỏng tính nết của nàng ta là không muốn thấy nhà mình được chút gì tốt đẹp. Hễ có chút chuyện vui, nàng ta kiểu gì cũng tìm cách nói lời xui xẻo. Hà thị quay người đi bảo còn phải sang nhà đại nương báo tin rồi đi ra khỏi sân nhà cũ.

Đại nương Lý Trịnh thị nghe Hà thị báo tin, cười ha hả bảo hôm đó nhất định sẽ đến. Lại nắm tay Hà thị vỗ vỗ:

“Nương Xuân Đào, thấy chưa? Ta nói đâu có sai?! Con ấy à, là người được hưởng phúc nữ nhi!”

Hà thị cũng cười:

“Thì chẳng phải nhờ lời vàng ý ngọc của đại nương sao!”

Hai người đứng trong sân nói chuyện phiếm vài câu. Hà thị lại sang nhà tam nương. Tam nương Lý Trương thị đang phơi hũ tương ngoài sân. Thấy nàng đến, mặt mày nhăn nhó không mặn không nhạt mời nàng ngồi.

Hà thị từ chối bảo nhà đang bận, vừa giúp bà ta đảo tương vừa kể chuyện Xuân Đào.

Lý Trương thị im lặng không nói gì.

Hà thị biết bà ta giận chuyện lúc trước không cho vay tiền lại thêm lần trước nói chuyện cữu cữu Niên ca nhi làm việc trong phủ, có phu thê lão tứ lão ngũ ở đó mà nàng không nhận lời giúp, tam nương để bụng, giờ nhân cơ hội làm khó dễ mình đây.

Trong lòng cười lạnh, nếu không phải chuyện này bắt buộc phải mời bà ta thì Hà thị mới không thèm vác mặt đến đây chịu trận. Lại nghĩ, thời buổi này ai mà không cần đến ai? Tiểu nữ nhi nhà tam nương nương năm nay cũng mười bảy rồi. Bà ta mà dám giở trò trong chuyện của Xuân Đào thì Hà thị cũng dám không tiễn nữ nhi bà ta xuất giá. Đến lúc đó để hàng xóm láng giềng nhìn xem, đại bá nương đáng ra phải có mặt lại vắng mặt, xem mặt mũi bà ta để đâu!

Lý Trương thị im lặng hồi lâu, không thấy Hà thị lên tiếng thì cảm thấy mất hứng bèn ậm ừ một tiếng nhạt nhẽo, coi như đồng ý.

Hà thị cảm tạ một tiếng viện cớ nhà có việc, đi ra khỏi sân.

Trên đường gặp mấy thẩm nương, đều cười nói chúc mừng, có người còn trêu chọc Hà thị bảo có đệ đệ tú tài lại kén được chàng rể tú tài...

Hà thị khiêm tốn vài câu rồi vội vàng về nhà chuẩn bị, bàn với Lý Hải Hâm xem làm cỗ gì đãi khách lại giục Xuân Đào mau ch.óng làm xong quần áo giày tất cho Thạch Đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hà thị lần đầu tiên lo liệu hôn sự cho đại nữ nhi, trong lòng vừa mừng vừa lo, tay chân bận rộn không ngơi nghỉ, lúc nào cũng tất bật.

Lý Vi thở dài, việc khác nàng cũng chẳng giúp được gì, chỉ biết ngày ngày chăm sóc mấy hố giun cộng thêm hơn mười con thỏ lớn và hơn bốn mươi con thỏ con.

Thoắt cái đã đến hai mươi tám tháng sáu, hôm trước Đồng Vĩnh Niên đã xin phép tiên sinh nghỉ học, đi nhờ xe bò từ trấn về. Khi cậu bé xuất hiện ngoài cổng cả nhà ai nấy đều ngạc nhiên.

Xuân Đào vui mừng khôn xiết, luôn miệng bảo bao năm nay không uổng công thương cậu bé. Đồng Vĩnh Niên móc trong n.g.ự.c ra một đóa hoa lụa màu hồng đào nhạt rất tinh xảo, bảo là Võ Duệ và cậu cùng tặng cho Xuân Đào.

Lý Vi thấy lúc nói câu này, tay cậu bé vô thức quẹt mũi hình như là thói quen khi nói dối. Chẳng lẽ... mắt nàng đảo tròn, nếu không liên quan đến Võ Duệ, cậu bé chắc chắn sẽ không nhắc đến hắn, cái tên Võ Duệ kia muốn chủ động tặng quà chúc mừng e là chuyện không tưởng. Khả năng duy nhất là món đồ này do cậu bé lừa được từ Võ Duệ hoặc giống học sinh tiểu học kiếp trước, dùng việc làm bài tập hộ để đổi lấy.

Xuân Đào hớn hở nhận lấy khen Niên ca nhi chọn màu đẹp. Hà thị cũng bảo Duệ ca nhi lớn rồi, biết tặng quà cho người khác. Vội vàng đi xem mẻ tương đang phơi bảo đợi Đồng Vĩnh Niên đi học thì mang cho Võ Duệ ít tương.

Sáng sớm hôm sau vừa ăn sáng xong, trong nhà đã náo nhiệt hẳn lên. Mấy người Đại Võ nương t.ử sang giúp nấu cỗ từ sớm. Mùa này vườn nhà ai cũng có rau tươi, lúc đến đều mang theo một ít để Hà thị thêm vào món ăn, phòng khi thiếu rau.

Mọi người cười nói rôm rả chen vào đông sương phòng ngắm Xuân Đào ăn diện. Xuân Đào mặc áo ngắn tay rộng bằng lụa pha bông màu hồng đào nhạt, cổ tay áo viền màu thủy sắc. Bên dưới là chiếc váy dài xếp ly thêu hoa màu trắng ngà, chân đi đôi giày thêu màu ngó sen nhạt thấp thoáng theo từng bước đi. Tóc b.úi kiểu đang thịnh hành, gài đóa hoa lụa hồng đào Đồng Vĩnh Niên tặng bên thái dương, tai đeo đôi hoa tai bạc tua rua khẽ đung đưa theo nụ cười dịu dàng của nàng.

Mọi người đều tấm tắc khen ngợi, thanh thoát xinh đẹp, lát nữa chàng rể đến đảm bảo mê mẩn.

Lý Vi thầm cảm thán, đại tỷ quả thật là một mỹ nhân, điểm này mấy tỷ muội nhà nàng đều giống nương, da trắng, dáng cao, khung xương thanh mảnh vừa phải. Lại khen vải vóc cữu cữu của Vĩnh Niên tặng quả thực tốt, tựa như the mà không phải the, không bay bổng như the nhưng lại linh động hơn vải bông thường thấy ở nông thôn, tôn lên vẻ dịu dàng nhu mì của đại tỷ khiến người ta rung động.

Đến trưa, đám người Lý Vương thị đều đến, ngồi đông nghịt dưới bóng râm ở bức tường phía nam chờ người đến làm lễ.

Phu thê Hà thị và Lý Hải Hâm mỗi người cũng mặc một bộ quần áo mới tinh, cười tươi rói đón khách trong sân. Chẳng bao lâu sau, trên con đường nhỏ trong rừng trúc ngoài cổng xuất hiện một chiếc xe bò.

Xuân Liễu nhận ra đúng là nhà Thạch Đầu, vội vẫy tay báo cho Hà thị.

Hà thị cùng Hứa thị, Vương Hỉ Mai ra đón.

Nương Thạch Đầu vừa xuống xe liền nắm tay Hà thị, hai người nhìn nhau cười đầy ẩn ý.

Bà mối Đinh cười ha hả nói với Hà thị:

“Đại muội t.ử, con bò này hôm nay giở chứng, đi chậm quá làm lỡ chút thời gian, muội đừng để ý nhé.”

Hà thị cười bảo đến vừa khéo, không sớm cũng không muộn.

Dẫn Nương Thạch Đầu vào đông sương phòng, Lý Hải Hâm dẫn cha Thạch Đầu vào nhà chính. Triệu Dục Sâm mặc áo dài xanh nhạt, đầu chít khăn cùng màu, đi giày vải đen mới tinh dáng vẻ gọn gàng chỉnh tề, vào sân liếc mắt nhìn quanh không thấy Xuân Đào biết nàng đang trốn trong đông sương phòng.

Đang định đi theo cha vào nhà chính, lơ đãng liếc mắt lại thấy đôi mắt to tròn đen láy mang theo vẻ dò xét đang nhìn chằm chằm vào chân mình.

“Lê Hoa, muội có việc gì à?!”

Lý Vi gật đầu, đợi người lớn đi xa mới chỉ vào giày hắn hỏi:

“Giày này là Tiểu Hương làm cho huynh à?”

Triệu Dục Sâm sững sờ. Lý Vi đành phải hỏi lại lần nữa.

Hắn lúc này mới hiểu, vội xua tay:

“Không phải, không phải, đôi này là nương ta làm.” 



Trong lòng lại lấy làm lạ, tiểu nữ hài mới hơn bốn tuổi sao lại nhớ hỏi chuyện này?

Lý Vi “à” một tiếng, tay nhỏ sờ cằm, rồi nói:

“Sau này huynh chỉ được đi giày do nương huynh và đại tỷ muội làm thôi đấy.”