Nghê Đạo Khê cưỡng bách bản thân tỉnh táo lại, một gương mặt già nua dù âm trầm đến mức có thể vắt ra nước, nhưng tâm tình rốt cuộc cũng bình tĩnh trở lại. Nói thế nào hắn cũng là một Nguyên Anh lão quái đã sống hơn bảy trăm năm, cả đời không biết trải qua bao nhiêu sóng gió âm mưu, chuyện xảy ra hôm nay tràn đầy trùng hợp cùng kỳ quặc. Nếu nói không phải Ngô Nham cùng Mã Minh đã thương lượng từ trước, đánh chết hắn cũng không tin.
Ánh mắt của hắn giống như rắn độc, quét qua đám người Mã Minh, Ngô Nham, Diêm Phược, Vương Thiên Liệt, đột nhiên ha ha cười lớn, nói: "Tốt, tốt, tốt, lão phu hôm nay nhận thua. Tiểu tặc, lão phu thừa nhận, hôm nay đích xác bị ngươi chơi một vố. Ngươi cũng đừng đắc ý, hắc hắc, ngày sau còn dài, ngươi nhất định phải sống cho thật tốt, lão phu ngược lại muốn xem xem, ngươi có thể ngông cuồng bao lâu. Ngươi không phải muốn gia nhập hàng ngũ Liệp Hải chiến đội của Mã gia sao? Tốt, Mã Minh, lão phu không lời nào để nói, tiểu tặc này ban đầu lấy của Nghê gia không ít chỗ tốt, lão phu cũng không cần ngươi bồi hoàn, ngày sau lão phu tự sẽ tìm tiểu tặc này tính sổ. Hừ! Lão phu cảm thấy thân thể khó chịu, cuộc khảo hạch này không chủ trì nữa, Mã thành chủ, chính ngươi xem mà làm đi. Cáo từ!"
Nghê Đạo Khê đã nói như vậy, Mã Minh ngược lại không tiện nói gì thêm. Dù sao, hôm nay bị một Kết Đan kỳ tu sĩ vả mặt như vậy, chuyện này đặt trên người bất kỳ Nguyên Anh tu sĩ nào cũng là điều không thể khoan dung. Nghê Đạo Khê có thể nhẫn nhịn được khẩu khí này, riêng phần tâm cơ này đã khiến người ta phải kinh sợ.
Ba người Mã Minh, Diêm Phược, Vương Thiên Liệt sắc mặt đều ngẩn ra, nhìn nhau một cái, tất cả đều khẽ cau mày trầm ngâm.
Hôm nay Nghê gia mất hết thể diện, nói xong những lời khách sáo này, Nghê Đạo Khê đâu còn mặt mũi nào ở lại đây tiếp tục chủ trì khảo hạch đối chiến Liệp Hải Lệnh chủ? Hắn đang định trực tiếp rời đi, trở về trù mưu xem nên đối phó Ngô Nham thế nào.
Vậy mà, Đường Hoàng nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên cười ha ha nói: "Nghê tiền bối chậm bước, nghe vãn bối nói một lời được chăng?"
Thân hình Nghê Đạo Khê bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về phía Đường Hoàng, trong đôi mắt sát cơ ẩn hiện. Hắn còn tưởng rằng phát sinh chuyện vừa rồi, đến cả Đường Hoàng cũng không xem Nghê Đạo Khê hắn ra gì, muốn mượn cơ hội giễu cợt, nên liền hung tợn nhìn lại.
"Tiểu tử, ngay cả ngươi cũng muốn giễu cợt lão phu sao?" Nghê Đạo Khê giọng điệu bất thiện nói.
Đường Hoàng hơi sững sờ, chợt tỉnh ngộ, vội cười nói: "Nghê tiền bối hiểu lầm vãn bối rồi. Ha ha, vãn bối sao dám giễu cợt tiền bối?"
"Hừ, vậy ngươi gọi lão phu lại là muốn làm gì?" Nghê Đạo Khê lạnh lùng nói.
Đường Hoàng đưa tay chỉ về phía Ngô Nham, cao giọng nói, khiến toàn bộ mọi người trong cấm trận tỷ đấu đều có thể nghe rõ mồn một: "Nghê tiền bối, chư vị tiền bối, các vị đồng đạo đang ngồi, tại hạ Đường Hoàng chỉ muốn hỏi một câu: Dĩ hạ phạm thượng, lấy ti phạm tôn, dựa theo quy củ tôn ti của tu tiên giới chúng ta thì nên xử trí như thế nào? Hắc hắc, số 9 Lệnh chủ Ngô Nham, vừa rồi vô lễ với Hiên Viên lão tổ của bản tông, lại càn rỡ với Nghê tiền bối như vậy, dù tình cảnh có đáng thương nhưng đúng là hành vi dĩ hạ phạm thượng, lấy ti phạm tôn vô lễ đúng không? Đường Hoàng ta cũng muốn hỏi chư vị một câu, chuyện này chẳng lẽ cứ tính như vậy sao? Hắc hắc, nếu là như vậy, không biết sau này trong tu tiên giới Tu Di Hải, còn ai đem quy củ trên dưới tôn ti này để vào mắt nữa? Kể từ đó, tu tiên giới này chẳng phải sẽ thiên hạ đại loạn sao?"
Nghê Đạo Khê cũng phản ứng lại, mắt lộ hung quang nhìn về phía Ngô Nham, hắc hắc cười lạnh nói: "Không sai, Đường hiền chất quả nhiên không hổ là đệ tử đại tông, am hiểu quy củ tôn ti của tu tiên giới, đây mới là phong phạm của đệ tử đại tông a, lão phu bội phục! Không giống một số tiểu nhi ti tiện, không biết lễ phép, cuồng vọng vô lễ, tùy ý chà đạp quy củ tu tiên giới. Nếu cứ mặc kệ cho loại tiểu nhi này làm bậy, tu tiên giới này sớm muộn cũng đại loạn. Làm trưởng bối, đích thực là có trách nhiệm dạy dỗ loại tiểu nhi ti tiện này quy tắc làm người!"
"Đúng, gia thúc cùng Đường huynh nói quá đúng, loại tiểu nhi ti tiện xem kỷ luật như không này nhất định phải trừng phạt, nếu không Liệp Hải Liên minh chúng ta sau này làm sao phục chúng?" Nghê Trường Hà căm tức nhìn Ngô Nham, làm ra vẻ phẫn nộ sục sôi, dõng dạc nói.
Toàn bộ sân tỷ đấu trong nháy mắt lại im phăng phắc, chúng tán tu trố mắt nhìn nhau nhưng không thốt ra được lời phản bác nào. Ngược lại, những đệ tử đại tông cùng tu sĩ thế gia đại tộc đối với điều này tựa hồ vô cùng tán đồng, lớn tiếng hưởng ứng: "Không sai, quy củ tu tiên giới từ lão tổ tông lưu truyền lại, vạn năm qua đều như vậy, tuyệt không cho phép bất luận kẻ nào phá hoại xâm phạm! Kẻ vi phạm nhất định phải bị trừng phạt!"
"Đúng! Ngô Nham tiểu nhi không biết lễ phép, coi thường pháp luật kỷ cương, nhất định phải bị trừng phạt!"
Đám tán tu dù nội tâm vô cùng đồng tình với Ngô Nham, thậm chí muốn giúp hắn giải vây, nhưng vào lúc này, đối mặt với quy tắc tông pháp lưu truyền ngàn vạn năm, cũng không ai dám nói lên tiếng nghi ngờ phản đối.
Đường Hoàng thấy ý đồ của mình rốt cuộc đã thực hiện được, đứng một bên vừa vung tay hô hào, vừa đắc ý cười lạnh không thôi với Ngô Nham. Nghê Đạo Khê cùng Nghê Trường Hà, hai chú cháu nhà này cũng dùng ánh mắt âm hiểm chằm chằm nhìn Ngô Nham.
Thiên Toán Tử cùng Lưu Bảo Hâm sắc mặt đỏ bừng vì lo lắng, nhưng đối với chuyện này cũng lực bất tòng tâm. Những gì họ được dạy dỗ từ nhỏ cũng là phải tuân theo quy củ tôn ti của tu tiên giới, quyết không thể vượt qua, nếu không chắc chắn sẽ rước lấy họa sát thân.
Hai người muốn đi lên khuyên Ngô Nham cúi đầu nhận sai, nhưng nghĩ đến tính cách của Ngô Nham, nhất thời không biết nên mở lời thế nào, chỉ đành nắm chặt hai cánh tay Ngô Nham, hy vọng hắn đừng làm ra hành động gì thất thường, tránh để người khác mượn cớ rước họa vào thân.
Đám đệ tử thiên tài của tứ đại tông phái cùng các đại gia tộc ngồi ở khu vực nghỉ ngơi phía dưới, trừ Thích Vô Minh cùng Tà Vân Nhã, những kẻ khác đều nhìn Ngô Nham với vẻ giễu cợt. Những Lệnh chủ xuất thân tán tu kia, không ít người trên mặt lộ vẻ không đành lòng, đồng thời trong lòng cũng sinh ra cảm giác bi thương "vật họp theo loài". Xuất thân tán tu, thân phận luôn thấp kém hơn một bậc, đây gần như đã thành nhận thức chung trong tu tiên giới. Chuyện hôm nay nếu rơi vào bất kỳ ai khác, sợ rằng cũng chẳng khá khẩm hơn Ngô Nham là bao, nếu muốn sống chỉ có thể lựa chọn im hơi lặng tiếng, đối mặt với thực tế.
"Ai, Ngô huynh, ngươi hãy hướng Hiên Viên tiền bối cùng Nghê tiền bối cúi đầu nhận lỗi đi, cũng không phải chuyện gì to tát, cần gì phải rước họa sát thân vào mình?" Ngay lúc này, Quỷ Dậu vốn luôn trầm mặc ít nói, nhớ đến cử chỉ hạ thủ lưu tình của Ngô Nham ngày đó, không nhịn được thấp giọng truyền âm khuyên nhủ.
"Ha ha! Tốt, tốt lắm! Trên dưới, tôn ti, quy củ tổ tông! Tốt, tốt vô cùng!" Ngô Nham ha ha cười to điên cuồng, khiến tất cả mọi người phải kinh hãi chú ý. Chỉ thấy ánh mắt hắn quét qua gương mặt của tất cả mọi người trong Mậu Thổ cung, cất cao giọng nói: "Ngô Nham ta là một giới tán tu nhỏ bé, sao dám đối kháng với quy tắc tông pháp của toàn bộ tu tiên giới? Mã thành chủ, các vị trưởng lão, phó thành chủ, các người cũng cho rằng Ngô Nham ta là tiểu nhi ti tiện, nhất định phải hướng một số đồ vô sỉ cúi đầu nhận sai sao?"
Mã Minh hai hàng lông mày hơi nhíu lại, trên mặt lộ ra một tia không vui. Ngô Nham này cũng thật biết gây chuyện thị phi, đã đến nước này rồi còn không mau tìm bậc thang mà leo xuống, cúi đầu nhận sai, vẫn còn ở đây lải nhải không ngừng, dây dưa không rõ, quá không biết thời thế.
Chẳng qua, Ngô Nham vừa mới gia nhập hàng ngũ Liệp Hải chiến đội của Mã gia, hắn cũng không tiện biểu hiện quá rõ ràng, lúc này liền ho khan một tiếng, nói: "Ngô Lệnh chủ, ti tiện hay không không phải ai nói là được, mấu chốt phải xem chính ngươi làm thế nào. Chúng ta là người tu tiên, tôn kính Thiên Đạo, thờ phụng thiên mệnh, nếu đã bước lên con đường tu tiên đại đạo này, thân phận sao có thể ti tiện? Bất quá, làm người tu hành, nếu ngay cả tôn ti trên dưới tối thiểu cũng không phân biệt được, không rõ nặng nhẹ, sợ rằng trên đại đạo này cũng không đi được bao xa. Nên làm thế nào, chính ngươi tự xem mà làm đi. Việc này lão phu cũng không giúp được gì."
"Ngô Nham, còn không hướng Hiên Viên lão tổ nhà ta dập đầu nhận lỗi, còn chờ đến khi nào? Hắc hắc! Chẳng lẽ ngươi thật sự hy vọng được đọ sức một hai với Hiên Viên lão tổ bản tông sao?" Đường Hoàng mặt lộ vẻ tự mãn, hướng Ngô Nham lớn tiếng quát.
"Hiện thế báo tới thật nhanh! Hắc hắc, nhị thúc, chờ lát nữa ngài tuyệt đối đừng chấp nhận cái dập đầu nhận lỗi của tiểu nhi ti tiện này, phải ra tay dạy dỗ hắn một chút xem nên làm người thế nào! Hừ, dám đối nghịch với Nghê gia chúng ta, quyết không thể khinh suất tha thứ!" Nghê Trường Hà ở bên cạnh Nghê Đạo Khê, không có ý tốt chằm chằm nhìn Ngô Nham nói.
"Hắc hắc, tiểu tử, ngươi mẹ nó thật biết gây chuyện, Điền Trường Khải ta bây giờ thực sự bội phục ngươi rồi. Ngay cả tiền bối Nguyên Anh kỳ cũng dám đắc tội. Bất quá, vận may của ngươi sợ là đến đây kết thúc rồi. Phàm là kẻ bị Nghê gia lão tổ nhớ thương, chưa từng nghe nói có tu sĩ nào cảnh giới thấp hơn lão nhân gia ông ta mà có thể sống tốt được đâu." Điền Trường Khải đã khôi phục lại, lúc này âm độc nhìn chằm chằm Ngô Nham, hắc hắc thấp giọng cười đắc ý.
Chín thầy trò Huyền Nha đạo nhân trên mặt đều lộ rõ vẻ bi phẫn. Bàn tay khô gầy nắm chặt trận kỳ của Huyền Nha đạo nhân đã vì phẫn nộ mà bóp đến trắng bệch, tám tên đệ tử ai nấy đều căm phẫn sục sôi. Chín người tất cả đều nhìn về phía Ngô Nham, chờ đợi quyết định của hắn. Chỉ cần Ngô Nham ra lệnh một tiếng, chín thầy trò bọn họ sẽ nghĩa vô phản cố vì bảo vệ tôn nghiêm của giáo chủ, liều chết cũng phải hủy diệt Mậu Thổ cung này!
Ngô Nham lạnh lùng nhìn phản ứng của tất cả mọi người trong sân tỷ đấu, trong mắt ẩn chứa một chút cố chấp không hề che giấu.
"Tốt! Các ngươi nếu đã muốn nói về trên dưới tôn ti, vậy hôm nay ta sẽ cùng các ngươi nói cho rõ cái gọi là trên dưới tôn ti này. Huyền Nha Tử, mời ngươi mở ra cách đoạn cấm chế của Mậu Thổ cung!" Ngô Nham hướng về phía Huyền Nha đạo nhân trên đài cao Mậu Thổ cung hét lớn một tiếng.
Huyền Nha đạo nhân lập tức gật đầu, không chút chậm trễ vung trận kỳ trong tay lên, cách đoạn cấm chế của Mậu Thổ cung đột nhiên bị mở ra. Toàn bộ sân tỷ đấu cùng Mậu Thổ cung trong nháy mắt liên thông thành một dải.
Ngô Nham cười lạnh một tiếng, đột nhiên phóng thích linh áp đang ẩn giấu của bản thân. Thần thức linh áp cảnh giới Hóa Thần kỳ cùng với khổng lồ ma uy sinh ra từ Huyết Giao Ma Anh đột nhiên tuôn trào ra, giáng lâm xuống toàn bộ sân tỷ đấu.
Thần thức linh áp cùng ma uy của Ma Anh vô cùng to lớn kia trong nháy mắt khiến toàn bộ sân tỷ đấu đang ồn ào trở nên tĩnh lặng đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy!
Tất cả Nguyên Anh tu sĩ, bao gồm cả tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ như Mã Minh, vào giờ khắc này tâm thần đều run rẩy, kinh hãi thất sắc nhìn về phía Ngô Nham. Toàn bộ tu sĩ dưới Nguyên Anh kỳ, cảnh giới hơi thấp đã phù phù quỳ rạp xuống đất, tâm thần run rẩy, sợ hãi đến mức không thốt nên lời.
Đặc biệt là đám tu sĩ Kết Đan kỳ bên trong Mậu Thổ cung, bất luận là Kết Đan sơ kỳ hay Kết Đan hậu kỳ đại viên mãn, trong khoảnh khắc này đều sắc mặt trắng bệch, rất nhiều người thậm chí không khống chế được mà há mồm phun ra một ngụm máu tươi lớn. Vừa chạm mặt đã bị áp lực lên tâm thần và thân xác này chèn ép đến mức trọng thương!
Ngoại lệ duy nhất chỉ có mấy người có quan hệ mật thiết với Ngô Nham: Thiên Toán Tử, Lưu Bảo Hâm, chín thầy trò Huyền Nha đạo nhân, cùng với Quỷ Dậu.
"Đường Hoàng, Nghê Trường Hà, các ngươi luôn miệng muốn cùng bổn tọa luận về trên dưới tôn ti, bổn tọa hiện giờ là thần thức tu vi Hóa Thần kỳ, cảnh giới tu vi Ma Anh kỳ, thấy bổn tọa sao còn không quỳ? Quỳ xuống cho ta!" Ngô Nham giương mắt lạnh lẽo nhìn Đường Hoàng và Nghê Trường Hà lúc này sắc mặt đã trắng bệch, cắt không còn giọt máu, đột nhiên quát lớn một tiếng. Tiếng quát hàm chứa một tia thần uy lẫm liệt này giống như sấm sét nổ vang bên tai hai người, chấn cho thần kinh bọn họ run rẩy, tại chỗ không tự chủ được mà phù phù quỳ sụp xuống đất!