Tu Tiên Truyền

Chương 749



Ngô Nham ở nguyên đỉnh trong Đại Diễn Tru Tiên động thiên tu luyện mười năm, bên ngoài mới trôi qua không tới thời gian một năm mà thôi.

Ở hoàn toàn giải quyết những vấn đề tồn tại trên người sau, cảnh giới của Ngô Nham cũng hoàn toàn vững chắc ở Nguyên Anh sơ kỳ, Nguyên thể ma thân luyện thể tu vi ổn định ở Thánh Ma sơ kỳ cảnh giới đại thành. Nếu như muốn tiến thêm một bước, hắn nhất định phải hấp thu nhiều hơn ma nguyên, sau đó chuẩn bị tiếp nhận lần đầu tiên Nguyên thể ma kiếp, mới có hi vọng đột phá tầng thứ năm, tiến vào tầng thứ sáu.

Rất đáng tiếc, hắn tiếp tục ở trong Động Thiên linh vực tu luyện mấy tháng sau, mới thật sự ý thức được khó khăn bây giờ phải đối mặt là bực nào đáng sợ.

Mấy tháng trước, Ngô Nham vì mới vừa hoàn thành việc lấy "Nguyên Diễn quyết" ngưng tụ lại nguyên thần, tái tạo Nguyên thể ma thân mà cảm thấy mừng rỡ không thôi, nhất là ngạc nhiên với việc nguyên lực chân nguyên trong cảnh giới Nguyên Anh sơ kỳ của hắn dày đặc đến mức độ đã tiếp cận với tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ cảnh giới viên mãn. Thế nhưng là, đang tiếp tục tu luyện sau, loại tâm tình hưng phấn vui sướng này rất nhanh đã bị đả kích cho tơi tả.

Ngô Nham phát hiện, bản thân bây giờ mặc dù có thể không giới hạn loại linh khí nào để tiến hành tu luyện nữa, nhưng đồng thời hắn cũng phát hiện, linh vật cần thiết cho việc tu luyện lại đơn giản là đạt đến mức độ khủng bố cực điểm.

Hắn sơ lược ước lượng, linh vật cần tiêu hao cho việc tu luyện hiện tại, lại gấp mười lần so với trước khi tu luyện "Nguyên Diễn quyết"!

Nói cách khác, trước khi tu luyện "Nguyên Diễn quyết", linh vật cần tiêu hao để từ Nguyên Anh sơ kỳ lên cấp Nguyên Anh trung kỳ tuy có hơi nhiều hơn tu sĩ bình thường một chút, nhưng cũng nằm trong phạm vi bình thường. Thế nhưng kể từ khi tu luyện "Nguyên Diễn quyết" xong, mức tiêu hao này trực tiếp được nâng lên gấp mười lần.

Càng làm cho Ngô Nham nhức đầu vô cùng chính là, đây vẫn chỉ là vấn đề trước mắt hắn phải đối mặt, sau này sợ rằng theo cảnh giới không ngừng tăng lên, mức tiêu hao này sẽ còn trở nên càng khủng bố hơn.

Quả thực là nửa vui nửa buồn, cũng ứng nghiệm câu nói kia, thành tựu cao thấp quyết định bởi cố gắng bỏ ra bao nhiêu.

Lại ở Động Thiên linh vực tu luyện thêm mấy tháng, Ngô Nham phát hiện đan dược và linh thạch trên người mình đã tiêu hao xấp xỉ, thậm chí linh lực của linh mạch trong Động Thiên linh vực cũng bị hắn hấp thu ba bốn phần mười, nhưng hắn vẫn chỉ dừng lại ở cảnh giới Nguyên Anh sơ kỳ, chưa thể đạt tới Nguyên Anh trung kỳ.

Xem ra, chỉ có tiến về Linh Khư chi địa tìm kiếm cơ duyên. Ở Phế Khư đại lục này, không có linh khí, không có linh vật, căn bản là không có cách nào tiếp tục tu luyện.

Còn nếu tiếp tục hấp thu địa mạch linh lực bên trong Động Thiên linh vực, sợ rằng cho dù thật sự có thể cưỡng ép nâng tu vi lên trung kỳ, nhưng toàn bộ động thiên cũng có nguy cơ sụp đổ.

Xét thấy điều này, Ngô Nham không thể không dừng việc tu luyện trong động thiên lại, thối lui ra khỏi Động Thiên linh vực. Lại quen thuộc Đại Hoang Nguyên đỉnh một phen, Ngô Nham cảm thấy vô cùng không uổng chuyến này.

Bây giờ, hắn đã đem "Nguyên Diễn quyết" tu luyện đến tầng thứ tư sơ kỳ, Đại Hoang Nguyên đỉnh đã có thể được hắn thu vào thức hải ẩn nấp, cũng có thể tùy ý biến ảo lớn nhỏ, cất giữ trên người hoặc trong trữ vật linh bảo, quả nhiên là huyền diệu vô cùng.

Đồng thời, cũng chính vì nguyên nhân có Đại Hoang Nguyên đỉnh, giới vực quy tắc của Đại Diễn Tru Tiên động thiên gần như đã hoàn thiện, bước đầu có được quy tắc thế giới linh vực. Chỉ cần có đầy đủ linh lực chống đỡ, hắn có thể tùy thời đi vào trong Động Thiên linh vực tu luyện, hoàn toàn không cần lo lắng những vấn đề khác.

Ngô Nham đứng ở ranh giới "Không chu toàn cự mạc", vẻ mặt hơi xúc động và phức tạp nhìn lướt qua vô tận hoang mạc, lẩm bẩm: "Chu Sơn Trụ, bảo trọng, ta Ngô Nham tương lai nhất định sẽ trở lại, giúp ngươi khôi phục lại uy danh ngày xưa."

Nói xong những lời này, Ngô Nham không dừng lại lâu nữa, trực tiếp tế ra một thanh phi kiếm, hóa thành một đạo độn quang vội vã bay về hướng Phế Khư thành.

Mấy ngày sau, Ngô Nham dừng lại ở một mảnh hoang thổ cách Phế Khư thành mấy ngàn dặm, rơi xuống mặt đất. Hắn kiểm tra lại một lượt, thu tất cả mọi thứ vào trong Thanh Bạng Xác linh bảo, chỉ chừa lại một cái túi đựng đồ chứa một nghìn khối thượng phẩm linh thạch.

Tiếp theo, hắn lại lấy ra một bộ y phục vô cùng rách rưới thay vào, trang điểm cho bản thân trông thật chật vật, lại thi triển "Nguyên Diễn quyết" ẩn giấu tu vi xuống bộ dáng kết đan hậu kỳ viên mãn. Lúc này hắn mới lấy ra một món phi hành pháp khí rách nát, bước lên đó, không nhanh không chậm bay về phía Phế Khư thành.

Lúc này, từ lần trước hắn bước ra từ Truyền Tống trận tính đến nay đã hơn một năm trôi qua. Bệnh nào thuốc nấy, Ngô Nham tin rằng Trường Mi Ông kia chắc chắn sẽ không bỏ qua, sau đó nhất định sẽ phái người tra cứu lai lịch của hắn. Ngô Nham tin chắc đối phương căn bản sẽ không tra ra được gì, nhưng nếu Trường Mi Ông là thành chủ trấn thủ Truyền Tống trận ở Thiên châu Phế Khư đại lục do Linh Khư chi địa phái tới, thì tất nhiên có liên quan đến các thế lực lớn ở Linh Khư chi địa. Hắn tuy không sợ Trường Mi Ông, nhưng cũng không có gì phải rước phiền phức vào thân ở Linh Khư chi địa.

Không lâu sau, Ngô Nham cưỡi phi hành pháp khí rách rưới ấy xuất hiện ở cửa sơn cốc ngoài Phế Khư thành. Thu hồi phi hành pháp khí, Ngô Nham cất bước đi về phía Phế Khư thành.

Thần thức của hắn cũng nhân cơ hội này quét qua toàn bộ Phế Khư thành mấy lượt. Trên mặt Ngô Nham hiện lên một tia kinh ngạc cùng nét may mắn.

Trong cảm ứng thần thức của hắn, trong Phế Khư thành này lại có ba tên tu sĩ Hóa Thần kỳ, một người trong số đó thậm chí đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần trung kỳ. Tên tu sĩ Hóa Thần trung kỳ này, trong cảm ứng thần thức của Ngô Nham, lại là một tu sĩ đã lĩnh vực đạo cảnh đạt đến chút thành tựu.

Ngô Nham cảm thấy lúc thần thức của mình quét qua người đối phương suýt chút nữa đã bị phát hiện, khiến hắn hoảng hốt vội vàng thu hồi thần thức, càng thêm cẩn trọng.

Ngay khi Ngô Nham vừa thu hồi thần thức, thần thức cường đại của tên tu sĩ Hóa Thần trung kỳ kia đã lan tràn ra từ trong Phế Khư thành, trong nháy mắt bao phủ phạm vi bán kính một nghìn dặm. Xem ra, người này đã nhận ra vừa rồi có người phóng thần thức dò xét Phế Khư thành.

Ngô Nham từ chỗ Du Thanh Thương đã sớm nghe ngóng rõ ràng chuyện xử lý thân phận ngọc bài, cho nên sau khi vào Phế Khư thành, hắn không hề vội vã đi đến truyền tống đại điện, mà đến một chỗ thiên điện bên cạnh đại điện, tốn một trăm khối thượng phẩm linh thạch để làm cho mình một khối thân phận ngọc bài.

Ngô Nham tự nhiên không dùng tên thật của mình, mà đăng ký là Ngô Nguyên. Tên tu sĩ phụ trách đăng ký cũng là một gã Linh Khư sứ giả mặc áo lục, có tu vi kết đan trung kỳ.

Ngay sau khi Ngô Nham cầm thân phận ngọc bài rời đi không lâu, kẻ này nhìn theo hướng Ngô Nham rời đi, thầm cười lạnh: "Tên gia hoả gọi là Ngô Nguyên này có chút khả nghi, tu vi kết đan hậu kỳ mà tốn một trăm khối thượng phẩm linh thạch làm thân phận ngọc bài, thậm chí lông mày cũng không nhăn lấy một cái. Nếu không phải hắn cố ý che giấu tu vi, thì nhất định là kẻ rất nhiều dầu mỡ trên người. Hắc hắc, cứ bẩm báo chuyện này lên trên cái đã. Thành chủ đã phân phó, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Nói không chừng lão tử lại vớt được chút ít tốt lành."

Linh Khư sứ giả này lúc này rời khỏi thiền điện, đi về phía nơi nghỉ ngơi của Trường Mi Ông trong đại điện.

Ngô Nham hoàn toàn không biết rằng, chỉ vì một sơ sẩy nhỏ nhặt như vậy mà bản thân đã bị người ta theo dõi. Lúc này, hắn đang cầm thân phận ngọc bài không nhanh không chậm đi tới truyền tống đại điện.

Trong truyền tống đại điện lúc này không có nhiều người chờ đợi, căn bản không có ai xếp hàng. Bất quá, bên cạnh Truyền Tống trận ngược lại có mười mấy tên tu sĩ kết đan kỳ và Nguyên Anh kỳ đang ngồi trên bồ đoàn chờ đợi cái gì đó.

Ba đạo thần thức cường đại quét qua người Ngô Nham, đây là thần thức của ba tên tu sĩ Hóa Thần kỳ trong đại điện, một trong số đó chính là Trường Mi Ông. Ngô Nham làm bộ giật mình, sợ hãi cúi đầu xuống.

Thần thức của Trường Mi Ông dừng lại trên người hắn một khoảng thời gian không ngắn, nhất là trên Túi Trữ Vật của hắn, liên tiếp quét qua mấy lần mới thu lại.

Tiếp theo, không đợi Ngô Nham kịp bình tĩnh lại, lại có hơn mười đạo thần thức mạnh yếu khác nhau quét tới, chính là thần thức của mười mấy tên tu sĩ kết đan kỳ và Nguyên Anh kỳ kia.

Những người này thấy Ngô Nham cũng là bộ dáng chật vật không chịu nổi, cho nên cũng không để hắn vào trong mắt. Thần thức của mấy tên Nguyên Anh kỳ kia không kiêng nể gì quét qua người hắn từng lượt một, dường như muốn xem hắn có mang theo nhiều dầu mỡ hay không.

Điều này làm cho Ngô Nham cảm thấy vô cùng khó chịu. Nếu không phải kiêng kỵ ba tên Hóa Thần kỳ trong đại điện này, lúc ấy Ngô Nham thậm chí đã muốn ra tay rồi. Phải biết rằng, dùng thần thức quét qua quét lại trên người kẻ khác chính là hành động cực kỳ vô lễ. Chẳng khác nào việc lột sạch quần áo để người ta lục soát thân thể người bình thường cả.

Ngô Nham rất nhanh đi đến bên cạnh mười mấy tên tu sĩ đang ngồi trên bồ đoàn, quan sát một lát rồi cũng học theo bọn họ khoanh chân ngồi xuống mặt đất.

"Tiêu Khưu, ngươi nói lúc tên kia lấy ra một trăm khối thượng phẩm linh thạch làm thân phận ngọc bài vừa rồi, biểu hiện không hề bận tâm ư?" Trong một tòa trận pháp che giấu ở truyền tống đại điện, Trường Mi Ông đang gặng hỏi Linh Khư sứ giả vừa từ thiền điện bước vào.

"Không sai, thành chủ, tên này thoạt nhìn đã là cảnh giới kết đan hậu kỳ, nhưng thái độ đối đãi với linh thạch như thế ở Thiên châu Phế Khư đại lục này thật quá kỳ quái. Tiểu nhân chưa từng thấy qua bất kỳ tu sĩ kết đan kỳ nào bỏ ra một trăm khối thượng phẩm linh thạch mua thân phận ngọc bài mà sắc mặt không đổi chút nào." Linh Khư sứ giả kia cung kính đáp.

Trường Mi Ông cau mày hừ lạnh: "Tên này quả thực có chút cổ quái. Bất quá, nếu hắn thật sự là tu sĩ Nguyên Anh kỳ che giấu tu vi, tuyệt đối không thể gạt được lão phu cùng hai vị đại nhân Chấp pháp Sứ. Vừa rồi lão phu đã kiểm tra túi đựng đồ của hắn, bên trong có hơn chín trăm khối thượng phẩm linh thạch, cho dù dùng Truyền Tống trận xong vẫn còn thừa lại hơn bốn trăm khối, thế nên việc biểu hiện không bận tâm cũng không có gì kỳ lạ. Thôi được, ngươi lui đi."

"Vâng!" Tu sĩ tên Tiêu Khưu kia bị mất mặt, đành phải hậm hực rời đi.

Chờ người này rời đi không lâu, Trường Mi Ông lại cười lạnh nói: "Không ngờ một tên tu sĩ kết đan kỳ trên người lại có hơn một nghìn khối thượng phẩm linh thạch, ở chốn phế tích này mà vẫn có thể bình yên sống đến bây giờ, xem ra kẻ này quả thật có chút cổ quái. Vừa vặn nhiệm vụ của lão phu ở đây đã kết thúc mĩ mãn, phải về Linh Khư thành phục mệnh, nhân tiện xem thử kẻ này có đúng là có điểm gì đặc biệt hay không."

Nghĩ đến đây, Trường Mi Ông không khỏi dùng thần thức quét qua người Ngô Nham một lần nữa, tiện thể lặng lẽ đánh dấu một đạo thần thức lên người hắn, lúc này mới thản nhiên thu hồi thần thức. Ngô Nham đối với chuyện này dường như ngơ ngác không hay biết. Trường Mi Ông cười nhạt một tiếng, đứng dậy đi tới Già Yểm pháp trận nơi hai gã Hóa Thần kỳ khác đang ở, thấp giọng trao đổi vài câu với hai người. Sau đó, tên tu sĩ Hóa Thần sơ kỳ ở lại, còn hắn thì sóng vai bước ra cùng một gã Hóa Thần trung kỳ vóc người khôi ngô.

Hai người đi đến trước Truyền Tống trận, tám tên Linh Khư sứ giả cung kính vái chào: "Bái kiến Phương Chấp pháp sứ, bái kiến thành chủ!"

Đại hán khôi ngô Hóa Thần trung kỳ kia không gật đầu cũng chẳng lắc đầu, Trường Mi Ông lại ân cần nói: "Từ nay về sau đừng gọi lão phu là thành chủ nữa. Nhiệm vụ của lão phu ở Thiên châu Phế Khư đại lục đã kết thúc, thành chủ nơi này từ nay sẽ do đại nhân Triệu Tiến Chấp pháp sứ đảm nhiệm."

Tám tên Linh Khư sứ giả lập tức vâng dạ, lại đồng loạt cung kính vái hướng pháp trận Già Yểm của Triệu Tiến, lúc này mới nhường đường cho hai vị tu sĩ Hóa Thần bước vào Truyền Tống trận.

Trường Mi Ông bước vào Truyền Tống trận, ánh mắt quét qua mười mấy tên tu sĩ đang chờ được truyền tống bên ngoài, mở miệng nói: "Lần này coi như các ngươi gặp may, lão phu vừa vặn phải cùng Phương Chấp pháp sứ trở về Linh Khư thành phục mệnh, các ngươi mau chóng nộp phí truyền tống, cùng lão phu truyền tống đến Linh Khư chi địa đi."